020: Nghịch tập giới giải trí – Nữ hoàng (20)
Ôn Nhu xuất viện, cả nhà như thể vệ sĩ riêng, hộ tống cô về nhà.
Vừa về đến nhà, cả nhà họ Ôn đều kinh ngạc.
Bác gái: “Sao Nhu Nhu có thể sống ở nơi nhỏ thế này được.”
Bác trai: “Hay là mua một căn biệt thự riêng đi.”
Anh hai: “Em đồng ý, thuê thêm người giúp việc chăm sóc cho Nhu Nhu nữa.”
Anh ba: “Nhu Nhu vẫn chưa có xe, lát nữa anh ba mua cho em một chiếc Rolls-Royce Phantom, tiện thể thuê luôn tài xế.”
Bố Ôn, mẹ Ôn, anh cả Ôn đều gật gù tán thành.
Họ còn bàn nhau khi nào thì mở một công ty giải trí ở thành phố B.
Ôn Nhu bất lực nhìn quanh căn nhà hơn trăm mét vuông được trang trí tinh xảo của mình.
Chỗ này ở ngay trung tâm thành phố B, ít nhất cũng phải cả chục triệu tệ đấy, được chưa? Vậy mà vẫn chê nhỏ?
Ha ha, trong điều kiện được nuông chiều thái quá như thế này, nguyên chủ vẫn không hư hỏng, đúng là khó cho cô ấy thật.
“Con ở đây tốt lắm, không cần đổi nhà đâu.” Ôn Nhu vừa nói vừa xua tay từ chối.
Đồng thời cô cũng từ chối ý định của nhà họ Ôn muốn huy động cả nhà mở công ty giải trí cho riêng mình.
“Không mở công ty quản lý cũng được, nhưng con không thể tiếp tục ở công ty cũ nữa.” Bố Ôn vẻ mặt nghiêm túc, nhắc đến công ty quản lý của Ôn Nhu là lại tức đầy bụng.
Ông đã quyết định, loại công ty vô trách nhiệm như thế này căn bản không cần tồn tại nữa, chi bằng đóng cửa luôn.
Ôn Nhu cũng đồng ý với bố, và hứa sẽ chấm dứt hợp đồng với công ty.
Trò chuyện với gia đình một lúc, Ôn Nhu bắt đầu sơ chế thảo dược.
Theo tỉ lệ, cô lần lượt cho từng loại vào nồi sắt.
Nhà họ Ôn thấy cô dùng nồi sắt để sắc thuốc, đều kinh ngạc đến ngây người.
“Nhu Nhu, đừng nói với anh là em dùng nồi sắt để nấu Phục Nhan Sương đấy nhé.” Ôn Lương không thể tin nổi nhìn em gái mình.
“Vâng, ở nhà không có dụng cụ luyện dược, nên em chỉ có thể dùng nồi sắt thôi.”
Cô nói một cách hời hợt, nhưng lọt vào tai nhà họ Ôn lại như tiếng bom nổ, khiến ai nấy đều há hốc mồm.
Cái gì? Nhu Nhu không phải đang đùa chứ?
Phục Nhan Sương là loại thần dược, dù dùng máy móc tinh vi cũng chưa chắc đã luyện ra được loại thuốc có hiệu quả tương đương.
Vậy mà tiểu công chúa nhà họ Ôn lại dùng nồi sắt nấu ra được?
Thật là khó tin.
Chuyện này mà truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ gây chấn động giới y học.
Nhưng nó cũng chứng minh rằng, Ôn Nhu đã nắm vững kiến thức dược lý đến mức không cần đến máy móc đo lường, vẫn có thể hoàn thành bằng tay không.
Sau cú sốc, nhà họ Ôn vỡ òa trong niềm vui sướng. Họ tin rằng, với tài năng của Ôn Nhu, sau này chắc chắn sẽ trở thành tâm điểm chú ý của mọi người.
Chỉ là...
Đứa trẻ có tài năng như vậy, sao lại nghĩ quẩn, nhất quyết đòi làm diễn viên chứ.
Nhà họ Ôn vừa tiếc nuối, nhưng nghĩ lại thì cũng thấy nhẹ nhõm.
Chỉ cần Ôn Nhu được khỏe mạnh, vui vẻ, bình an cả đời, họ cũng mãn nguyện rồi.
Những ngày sau đó, ngoài việc tự bôi thuốc dưỡng thương, Ôn Nhu còn giải quyết việc chấm dứt hợp đồng với công ty quản lý.
Cô vừa giải ước chưa được bao lâu, công ty làm ăn cũng khá tốt này lại bất ngờ đóng cửa không một dấu hiệu báo trước.
Ôn Nhu biết, trong đó chắc chắn không thể thiếu sự nhúng tay của nhà họ Ôn.
Đang lúc cô đau đầu không biết nên chọn công ty nào, thì Tần Hồi đột nhiên tìm đến.
“Có hứng thú đến công ty của tôi phát triển không?”
Đứng trước cửa nhà cô, Tần Hồi mặc một bộ đồ ở nhà màu trắng.
Tóc không được chải chuốt, buông xõa tự nhiên.
Dưới mái tóc rối là đôi mắt trong veo, lạnh lùng khó đoán, trên mặt cũng không có biểu cảm thừa thãi.
Anh ấy lại chủ động gõ cửa nhà cô, đúng là hiếm thấy.
Ôn Nhu làm sao có thể bỏ lỡ cơ hội được gần gũi với Phù Linh đại nhân, liền nở nụ cười rạng rỡ, để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp.
Đôi mắt màu hổ phách cong cong, cười lên trông như một con cáo tinh ranh.
“Sếp, sau này mong anh chiếu cố nhiều.”
Sếp? Cô nàng này cũng biết điều đấy.
Trong lòng Tần Hồi dâng lên chút vui vẻ, nhưng trên mặt không lộ ra, chỉ có lông mày khẽ động một cái không ai nhận ra.
“Hy vọng tôi không nhìn lầm người.”
“Chắc chắn rồi!” Nguyện vọng của nguyên chủ là trở thành một diễn viên giỏi.
Dù chỉ vì tâm nguyện này, cô cũng sẽ dốc hết sức diễn tốt từng vai diễn.
Cứ như vậy, Ôn Nhu trở thành nghệ sĩ của công ty giải trí Thịnh Thế của Tần Hồi.
Ôn Nhu không cần người quản lý do công ty phân công, mà trực tiếp để Phương Dao đảm nhận vị trí quản lý.
Khi mọi chuyện của Ôn Nhu đã đi vào quỹ đạo.
Tình cảnh của Milan lại không được như ý.
Tất cả các bộ phim truyền hình, phim điện ảnh, quảng cáo liên quan đến cô ta đều bị gỡ xuống.
Những hợp đồng đang hợp tác đều bị hủy bỏ.
Những dự định hợp tác đều bị tạm hoãn.
Cả giới giải trí đều có thái độ không khoan nhượng với cô ta.
Công ty quản lý của cô ta cũng đã giam cô ta trong ngăn kéo.
Tệ hơn nữa, cô ta bị khởi tố vì tội cố ý vu khống và cố ý gây thương tích.
Milan bận rộn với vụ kiện, còn Ôn Nhu cuối cùng cũng vào đoàn phim bắt đầu quay.
Lần này hoàn toàn khác với lần trước.
Nhân viên đoàn phim không còn lạnh nhạt nữa, chuyên viên trang điểm cũng không còn giở trò.
Ai nấy đều cười tươi như hoa, miệng gọi một tiếng “Chị Nhu” ngọt như mật.
Hệ thống im lặng mấy ngày nay lên tiếng, vừa lườm vừa chê bai:
【Xem mặt mà đối xử, thật ghê tởm.】
Thái độ của Ôn Nhu không có gì thay đổi.
Giới giải trí là vậy, hoặc là có chỗ dựa, hoặc là thực lực đủ mạnh, nếu không thì chỉ có thể bị người ta phớt lờ.
So với những kẻ xu nịnh này, Diệp Tình – người đóng vai nữ chính – lại tỏ ra chân thành hơn nhiều.
Diệp Tình một là cảm kích Ôn Nhu đã tiến cử, hai là vì xem chương trình thực tế “Cùng Đi Mạo Hiểm” mà lòng sùng bái Ôn Nhu như nước sông cuồn cuộn.
Chỉ cần ở đoàn phim, cô ấy không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để được gần gũi với Ôn Nhu.
Cô ấy ngày nào cũng quay phim đều đặn.
Đáng nói là, vì trở thành nghệ sĩ của công ty Thịnh Thế, cô và Tần Hồi lại là hàng xóm của nhau.
Từ đó, đi làm về cô đều có xe riêng.
Trợ lý nhỏ mỗi lần nhìn thấy hai người, đều cảm nhận được những bong bóng màu hồng giữa họ.
Quay sang báo cáo với phu nhân, nói rằng sếp và tiểu thư Ôn phát triển tình cảm rất thuận lợi, khiến mẹ Tần vui mừng rạng rỡ.
“Lựa Chọn” quay thuận lợi được bốn tháng, nhìn có vẻ sắp kết thúc.
Đúng lúc này, Phương Dao – người quản lý mới toanh của cô – vẻ mặt đầy bối rối tìm đến.
“Sao lại có vẻ mặt này?”
Phương Dao sắp xếp lại lời nói rồi nói: “Vừa nãy có mấy huấn luyện viên thể thao tìm em.”
Ôn Nhu nhìn cô ấy từ trên xuống dưới một lượt.
Phương Dao cao một mét sáu, hơi gầy, trông văn nhã thanh tú, nhìn thế nào cũng không giống người có tố chất thể thao.
“Sao vậy, không muốn làm quản lý cho chị nữa, định phát triển môn thể thao nào à?”
Phương Dao vội lắc đầu:
“Chị ơi, mục đích chính của họ không phải tìm em, mà là muốn nhờ em tìm chị.”
“Tìm chị làm gì?”
Nhắc đến chuyện này, Phương Dao cũng thấy buồn cười.
Hóa ra, chương trình thực tế “Cùng Đi Mạo Hiểm” mà Ôn Nhu tham gia đã trở nên nổi tiếng.
Cô mới vào giới giải trí được nửa năm, mà số lượng người theo dõi trên weibo đã đạt đến con số đáng kinh ngạc là tám mươi triệu.
Điều này còn phải nhờ vào hiệu quả mà chương trình thực tế đó mang lại.
Những ai từng xem chương trình, tám mươi phần trăm đều trở thành fan của cô.
Trong đó nhiều nhất là fan vợ, từ đó Ôn Nhu có vô số biệt danh.
Ví dụ như: ông xã, nữ hoàng...
Không chỉ có người dân bình thường xem buổi phát sóng trực tiếp đó, mà còn có cả các huấn luyện viên trong giới thể thao.
Khả năng bật nhảy, tốc độ, sức mạnh của Ôn Nhu, mọi mặt đều đạt đến trình độ của vận động viên chuyên nghiệp.
Huấn luyện viên nhảy cao, huấn luyện viên điền kinh, huấn luyện viên judo, thậm chí cả huấn luyện viên cử tạ cũng tìm đến tận cửa.
