Hạ Lan Anh là người dễ hòa hợp, tính tình chăm chỉ khéo léo. Từ khi cô ấy đến, đã nhận hết việc nhà, hai ông bà rảnh tay, trồng rau khắp các góc sân.
Việc hôn sự của Liên Yến Yến và Mạc Nghiên được đưa lên kế hoạch. Trong lúc sắp xếp, không biết lấy tin từ đâu, Ngô Khanh Nhã lại tới một chuyến, còn dẫn theo một người đàn ông lùn béo.
- Đây là đối tượng mẹ kiếm cho con, phó chủ nhiệm kho nhà máy sợi đấy.
Liên Yến Yến bình tĩnh, tò mò hỏi:
- Anh, anh bao nhiêu tuổi?
Đồng chí phó chủ nhiệm vuốt tóc, tự tin nói:
- Vừa tròn ba mươi.
- Ồ, thế anh vì sao ly hôn?
- Tính tình không hợp. Ủa, sao cô biết tôi ly hôn? Lần trước mẹ cô nói với cô xong, cô đã hỏi thăm tôi à?
- Cái này cần gì phải hỏi thăm? Tuổi anh chắc chắn đã từng kết hôn rồi. Có mấy đứa con rồi?
- Hai đứa. Cô yên tâm, đều do mẹ tôi trông. Nhà máy đã phân cho tôi một căn nhà, nhà ống đấy.
Người thời đó vẫn còn ao ước nhà ống, nhưng với Liên Yến Yến, nhà ống dùng chung nhà vệ sinh, chung bếp chẳng có chút hấp dẫn nào.
- Các con đều là gái à?
- Đúng vậy.
- Thế không phải tính tình không hợp, mà vì người ta không sinh được con trai cho anh chứ gì?
- Cô xem, cô vẫn hỏi thăm tôi rồi còn gì.
Liên Yến Yến hỏi xong điều mình muốn biết, quay sang Ngô Khanh Nhã:
- Đây là người mẹ tìm cho con à? Trọng nam khinh nữ, vô cớ ly hôn.
Ngô Khanh Nhã định nói, nhưng đồng chí phó chủ nhiệm nhanh mồm nói trước:
- Không phải tôi vô cớ ly hôn đâu. Vợ trước của tôi sinh đứa thứ hai xong không thể sinh nữa, cô ấy tự thấy có lỗi nên đề nghị ly hôn. Nhà cô ấy có mấy người làm trong nhà máy, gia đình cô ấy cũng thấy không còn mặt mũi nào làm thông gia với nhà tôi, nên chủ động ly hôn.
Liên Yến Yến cười tươi, cao giọng:
- Đồng chí phó chủ nhiệm, tôi tổng kết cho anh nghe nhé: vợ trước của anh xinh đẹp, gả cho anh rồi, nhà anh lợi dụng chức quyền sắp xếp công việc cho cả nhà cô ấy. Sau khi cô ấy không sinh được con trai, nhà anh lại dùng quyền thế ép cô ấy chủ động ly hôn, vì cô ấy sợ cả nhà mất việc.
Ngô Khanh Nhã quát:
- Liên Yến Yến, mày nói bậy gì vậy?
- Con nghĩ mẹ nên thay đổi cách đối xử với con rồi đấy. Đã lâu vậy rồi, mẹ vẫn còn coi con là cô bé mặc mẹ chửi bới sai bảo sao? Đây là lần cuối cùng. Còn thêm lần nào nữa, con không ngại đến nhà máy của mẹ làm ầm lên đâu.
Hôm nay là chủ nhật, Liên Tam Trụ ra ngoài xếp hàng mua thức ăn, Liên Gia và Liên Nãi cùng thím Trương ra ngoài đổi bông vải. Hạ Lan Anh ở nhà, tuy không biết rõ tình hình, nhưng nghe tới đây cũng hiểu. Cô từ lán củi lấy cái xẻng, đứng bên cạnh Liên Yến Yến.
- Úi, tôi cứ tưởng ai, ăn mặc cũng ra gì, nhưng làm việc chẳng ra thể thống gì. Cô bán con gái đấy à?
- Cô là ai? Đây là nhà tôi, cô được tôi đồng ý chưa mà dọn vào? - Ngô Khanh Nhã quan sát người đàn bà lạ mặt nói.
- Đây là nhà cháu, không liên quan gì đến mẹ nữa. - Liên Yến Yến khẳng định lập trường.
- Mẹ là mẹ của con.
- Con cũng có thể cắt đứt quan hệ với mẹ.
- Mày dám? Mày học ai những trò này? Người nhà họ Liên dạy mày thế à?
- Mẹ cũng coi thường mình quá đấy. Thao tác cao cấp thế này, đương nhiên con học từ mẹ. Năm đó, mẹ chẳng phải đã cắt đứt quan hệ với chồng trước sao? - Liên Yến Yến bình thản nói ra sự thật.
- Đó là trường hợp đặc biệt.
- Đây cũng là trường hợp đặc biệt của con. Mẹ sắp bán con rồi, con chỉ tự bảo vệ mình thôi.
Ngô Khanh Nhã nể mặt đồng chí phó chủ nhiệm có mặt, hít một hơi sâu, cố gắng kìm nén cảm xúc, đưa tay định kéo Liên Yến Yến:
- Mẹ là mẹ của con, sẽ không hại con đâu. Con còn quá trẻ, không hiểu...
Liên Yến Yến đương nhiên không để bà kéo mình, lùi ra sau lưng thím nhỏ. Hạ Lan Anh giơ xẻng chém xuống:
- Đồ khốn nạn, hết thuốc chữa rồi, dám công khai bán con gái. Còn anh, xấu như ma, béo phì đầy mỡ, còn dám nhòm ngó cô gái xinh đẹp như hoa của nhà chúng tao. Hai đồ mất dạy...
Hạ Lan Anh mắng nhiếc om sòm, tay không ngừng, đuổi hai người đánh tới tấp, khiến họ phải chạy ra cửa. Ngô Khanh Nhã không phục:
- Đồ đàn bà chua ngoa, mày chờ đấy, tao sẽ dọn về ngay, đuổi mày ra khỏi nhà tao.
- Mày còn mặt mũi về à? Bán con gái mày cho cái thằng đó, tái hôn, trọng nam khinh nữ, xấu còn xấu. Yến Tử mới 19 tuổi, không phải con ruột à? Mày cũng ra tay được?
Hàng xóm đã tụ tập trước cửa, chặn đường hai người. Hôm nay Phó giám đốc Vương cũng ở nhà. Bình thường chuyện nhà họ Liên vẫn xem như nội bộ, ông giữ thể diện không trực tiếp tham gia, nhưng hôm nay hành động của Ngô Khanh Nhã hơi quá đáng.
- Đồng chí Ngô, tôi cảnh cáo chị, Luật Hôn nhân quy định, hôn nhân tự do, tảo hôn là vi phạm pháp luật.
- Phó giám đốc Vương, ngài hiểu lầm rồi. Tôi chỉ đưa đến cho Yến T Yến xem mặt thôi. Không đồng ý thì thôi. Đàn bà này tự nhiên xông ra đánh chúng tôi. - Ngô Khanh Nhã nặn ra nụ cười nói với Phó giám đốc Vương.
- Chị vừa đưa tay định kéo Yến Tử, tôi sợ Yến Tử bị thương nên mới động tay. - Hạ Lan Anh tiếp lời.
- Thím nói đúng, cháu sợ lắm. - Liên Yến Yến phụ họa.
Bà Vương lên tiếng:
- Đồng chí Ngô à, chuyện hôn sự của Yến Tử và đồng chí Mạc đã định rồi. Tôi là người mai mối, chú Vương nhà tôi là người chứng hôn, chị đừng gây chuyện nữa.
Mạc Nghiên lo liệu mọi việc chu đáo, trực tiếp mời Phó giám đốc Vương làm chứng hôn, mẹ Phó giám đốc Vương làm mối, đặt mấy món lớn ở nhà hàng quốc doanh, còn mượn một chiếc xe ở đội vận tải làm xe cưới.
Ngô Khanh Nhã ngượng ngùng dừng lại:
- Đứa nhỏ này, nó có nói đâu. Tôi chẳng qua lo lắng cho nó...
- Con nói rồi, lần trước mẹ cũng gặp Mạc Nghiên rồi, còn chê anh ấy không có đồng hồ. - Liên Yến Yến vạch trần, hoàn toàn không nhắc đến cách gặp thế nào.
- Chị xem, con chị đã cho chị gặp mặt người ta rồi, còn giở trò này, ra thể thống gì chứ?
- Tôi... không phải, lần trước tôi tưởng nó nói đùa.
- Thôi, đồng chí Ngô, thím nói câu thật lòng. Dù chị còn hai đứa con trai, cũng đừng đắc tội với con gái đến chết.
Mọi người đều có ấn tượng đầu tiên, nhất là sau khi Phó giám đốc Vương công khai ủng hộ Liên Yến Yến, dù Ngô Khanh Nhã có giải thích thế nào, người xem cũng không tin.
Cuối cùng Ngô Khanh Nhã chỉ còn cách lủi thủi rời đi, còn bị đồng chí phó chủ nhiệm trách móc, cho rằng bà làm mình mất mặt. Công việc tạm thời suýt chạm tay của Lâm Phong lại tiêu tùng.
Hai ngày sau, Liên Gia và Liên Nãi ngày nào cũng đi xe buýt ra cổng nhà máy dệt dạo một vòng, Ngô Khanh Nhã sợ đến nỗi không dám bước ra cổng nhà máy. Bà vừa đắc tội với con trai phó giám đốc, thực sự sợ lúc này ông bà thông gia cũ đến nhà máy làm hỏng danh tiếng của mình.
