Chương 29: Tận thế zombie
Ngao Tâm Tâm và Tiểu Thất chiến đấu cực kỳ kinh người, chưa đầy mười phút đã giải quyết xong số zombie còn lại.
Ngao Tâm Tâm chậm rãi lau kiếm.
Tiểu Thất có chút bực mình đối phó với thằng lùn trước mặt.
Oa –
Đỉnh thật chứ!!
Đổng Châu: … tay trái sờ sờ, tay phải nắn nắn
“Cảm ơn nữ hiệp và đại ca tinh tinh đã ra tay cứu giúp” – thằng ngốc Đổng Châu chắp tay tỏ lòng biết ơn.
Ừm – thằng nhỏ có lễ phép đấy.
Tiểu Thất xòe bàn tay to như cái quạt vỗ nhẹ lên đầu nó, coi như đã nhận.
Đổng Châu cảm nhận được phản hồi, không nhịn được nhoẻn miệng cười, quay người chạy đến trước mặt bạn chí cốt khoe khoang đầy đắc ý: “Lục ca, Hiên ca, đại ca tinh tinh thân thiện thật đấy” – hê hê… Chắc là thấy mình đáng yêu lại soái khí chăng.
Lục Bạch Vũ giật giật khóe miệng: … Cái xưng hô này!!
Trương Hoa Hiên: Thằng ngốc có phúc của thằng ngốc!
Lục Bạch Vũ không nói gì, quay sang nhìn Ngao Tâm Tâm, lên tiếng: “Tôi tên là Lục Bạch Vũ, cảm ơn cô đã cứu chúng tôi. Lúc nãy nếu không có hai người kịp thời đến thì chúng tôi đã kiệt sức và bị lây nhiễm mất rồi.”
“Tôi biết thực lực của cô rất mạnh, có thể không cần chúng tôi báo đáp, nhưng sau này nếu có chỗ nào cần tôi, tôi nhất định sẽ dốc hết sức.”
Hôm qua anh ta thức tỉnh dị năng hệ kim, dị năng còn rất yếu, nên vừa rồi nhanh chóng tiêu hao hết, sau đó hoàn toàn dựa vào thân thủ và sức bền của bản thân mới cầm cự được.
Giờ phút này nhìn thấy cô gái làm mình rung động lại mạnh mẽ như vậy, anh ta khao khát muốn trở nên mạnh mẽ hơn, nếu không thì có lẽ ngay cả tư cách đến gần cô ấy cũng không có. Với người như cô ấy, bên cạnh không cần kẻ yếu, trừ khi là người được cô ấy thừa nhận và để trong lòng.
Hiển nhiên, Lục Bạch Vũ bây giờ chỉ là một người qua đường mà thôi.
“Tôi tên là Trương Hoa Hiên, thằng ngốc bên cạnh tôi tên Đổng Châu. Ân nhân cứu mạng, cả ba chúng tôi đều thức tỉnh dị năng, cũng có chút tác dụng.” – Trương Hoa Hiên vừa nói vừa liếc nhìn bạn mình.
Sao hôm nay Lục ca lại dịu dàng thế nhỉ?
Chắc là nhìn nhầm… nhìn nhầm rồi.
Ngao Tâm Tâm nhìn ba người đàn ông trước mặt, mỗi người một phong cách khác nhau, phải nói là khá đẹp mắt.
Lục Bạch Vũ nho nhã tuấn lãng, Trương Hoa Hiên dương quang soái khí, Đổng Châu mặt baby trông như một chú chó nhỏ.
“Tôi là Ngao Tâm Tâm, đây là đồng bạn của tôi, Tiểu Thất. Nếu các anh không sao rồi thì chúng tôi đi trước. Còn chuyện báo đáp các anh nói thì để sau hãy nhắc tới.”
Cô còn phải chạy về gặp bố mẹ và em trai. Xuống giải cứu người đã là mất thời gian rồi.
Tuy nhiên, hôm nay cứu người, có kẻ biết ơn, cũng có kẻ vong ân bội nghĩa.
Dù sao thì bọn họ chủ động xuống tay, nhưng người được cứu nói một câu cảm ơn cũng không quá đáng chứ nhỉ!?
Nhưng nhìn này…
Ngao Tâm Tâm cảm thấy không dám nhìn tiếp!!
Trận chiến vừa kết thúc, mấy tên đàn ông kia liền lập tức chạy đến bên ba cô gái trốn trong góc, đủ loại an ủi.
Lau nước mắt, ôm vào lòng.
Mấy người bận rộn đến quay cuồng…
“Có thể cho tôi biết cô định đi đâu không?” – Lục Bạch Vũ nắm chặt tay, khá căng thẳng, sợ mỹ nhân không đáp.
“Đến thành phố D tìm người nhà.”
“Thành phố D ở ngay bên cạnh, lái xe chiều nay là có thể tới. Bọn tôi đưa cô đi được không?” – Nếu khoảng cách quá xa, anh ta có thể không thu xếp được nhiều thời gian như vậy, nhưng quãng đường gần thế này, anh ta muốn kiếm cơ hội ở bên cô lâu hơn một chút, cũng có thể hiểu thêm về cô.
Tuy rằng hai người họ trông khá an toàn, không cần bảo vệ thêm.
Nghĩ vậy, Lục Bạch Vũ còn sợ cô từ chối.
“Đúng đúng! Chúng ta đi cùng nhau đi! Bọn tôi lái xe theo sau hai người là được” – Trương Hoa Hiên cũng cho rằng đông người sẽ an toàn hơn.
Đổng Châu: … Bên cạnh đại ca tinh tinh chắc chắn có cảm giác an toàn.
“Nữ hiệp, để bọn tôi đi theo nhé! Bọn tôi cam đoan không gây thêm phiền phức, cũng không nhiều lời.” – Đổng Châu thề nhất định phải ôm được đùi, chân đại ca tinh tinh vừa to vừa chắc.
“Các anh tùy ý, muốn đi thì đi, nhưng tôi không chịu trách nhiệm về an toàn của các anh đâu” – Ngao Tâm Tâm không muốn làm vệ sĩ cho người khác.
Mấy người đàn ông này đều có dị năng, chiến lực cũng ổn, đi theo sẽ không kéo chân. Cũng chỉ đi chung vài tiếng, cô cũng không nỡ đuổi người ta đi.
“Yên tâm, mấy ngày nay bọn tôi cũng giết khá nhiều zombie, sẽ không kéo chân đâu” – Lục Bạch Vũ gật đầu, anh ta không mặt dày đến mức suốt đường để con gái bảo vệ.
“Chị ơi, chị giỏi thế, có thể cho em đi cùng không? Lúc nãy chị đã cứu tụi em, em muốn đi theo chị hầu hạ báo đáp. Em không ngại vất vả đâu, thật đấy!”
Chu Nhược chớp đôi mắt long lanh nhìn những người đang thương lượng, cô ta cho rằng người phụ nữ này và con khỉ đột kia lợi hại như thế, nhìn qua không hề chịu khổ chút nào, nếu cô ta đi theo chắc chắn sẽ sống tốt.
Hơn nữa ba người đàn ông kia cũng rất đẹp trai, lại đều có dị năng. Nếu câu kéo được một người, thì hai người kia chắc cũng sẽ quan tâm cô ta như vậy.
Đến lúc đó cô ta không cần phải quấn lấy mấy tên đàn ông bẩn thỉu hôi hám khác vì không có cơm ăn nữa. Trời biết cô ta chưa từng thảm hại thế này.
Trước đây ở trường, mấy thằng con trai liếc nhìn cô ta nhiều một chút cô ta còn thấy khinh thường, nhưng không còn cách nào. Tận thế xảy ra, Chu Nhược bị mắc kẹt trong ký túc xá, hết thức ăn liền rời khỏi ký túc xá cùng hai bạn cùng phòng.
Sau đó cùng mấy nam sinh cùng trường kết bạn đồng hành, trên đường dần dần có người thức tỉnh dị năng.
Nhưng số phận không chiếu cố cô ta, vì không dám đối mặt với zombie, ba cô gái bọn họ chỉ có thể hạ mình nịnh nọt người có dị năng, mỗi ngày ăn không no cũng không có nước để tắm rửa. Bây giờ cô ta duy trì được vẻ ngoài sạch sẽ là do cắn răng vứt bỏ lòng tự trọng đổi lấy.
Bây giờ cô ta chỉ muốn tìm một cái ô, tốt nhất là ngoại hình và năng lực đều xứng với cô ta.
Hôm nay gặp được người phụ nữ này thật sự rất lợi hại, nhưng Ngao Tâm Tâm đẹp quá làm cô ta không thích, hơn nữa ba người dị năng mà Chu Nhược để ý cũng muốn đi theo cô ta, vậy thì cô ta đành phải tạm thời đi theo người phụ nữ đó vậy, hy vọng cô ta đừng thức thời, đừng nghĩ đến việc sai khiến cô ta như đầy tớ.
… Chỉ có thể nói cô gái này không xinh mà mơ cũng đẹp.
“Nếu cô ta lợi hại như vậy, cứu chúng ta chẳng phải là chuyện đương nhiên sao? Sao có thể để Nhược Nhược đi hầu hạ cô ta chứ. Nhược Nhược, em đừng tốt bụng quá” – Vương Liên, bạn cùng phòng A của Chu Nhược, không hài lòng lên tiếng.
“Đúng vậy, mà lúc nãy em ở xa thấy bọn họ từ chiếc xe RV kia xuống, chiếc xe đó đỗ ở đó nửa tiếng rồi, chứng tỏ bọn họ không phải ngay từ đầu đã xuống cứu chúng ta. Đừng tự cho mình cao thượng quá” – Lâm San San, bạn cùng phòng B của Chu Nhược, càng khoa trương hơn, đúng là một con bạch nhãn lang chính hiệu.
“Sao các cô có thể nói vậy? Zombie là do các cô mang tới trên đường. Hơn nữa vì tiếng la hét của mấy người phụ nữ các cô mà thu hút thêm nhiều zombie. Sau đó lại như rùa rụt cổ trốn phía sau không chịu chủ động giúp đỡ. Các cô đúng là đồng loại với nhau!” – Đổng Châu tức giận lên tiếng chỉ trích mấy cô gái.
Quá đáng lắm rồi, một lũ vong ân bội nghĩa. Nếu làm nữ hiệp và đại ca tinh tinh của tôi tức giận bỏ đi, xem tôi có đốt trụi tóc bọn họ không.
Hừ…
“Nhược Nhược, San San nói đúng, em đừng có hối hả đi báo đáp nữa, người ta không thèm đâu. Mấy đứa mình đồng hành cùng nhau lâu như vậy chẳng phải rất tốt sao?” – Một nam sinh cao ráo da trắng tên Sầm Sâm nhìn Chu Nhược lên tiếng.
Sầm Sâm trước đây ở trường đã thầm yêu Chu Nhược, luôn coi cô ta là nữ thần. Vì thức tỉnh dị năng hệ thổ, mấy ngày nay cũng là anh ta bảo vệ Chu Nhược. Hơn nữa anh ta đã tỏ tình và hai người đã quan hệ với nhau.
Trong lòng anh ta, Chu Nhược luôn tốt bụng và xinh đẹp. Chẳng phải vậy sao, vừa được cứu liền muốn làm trâu làm ngựa báo đáp. Một cô gái tốt đẹp như vậy bây giờ là bạn gái của anh ta rồi.
Tội nghiệp Sầm Sâm căn bản không biết Chu Nhược còn lén lút câu kéo với một người dị năng hệ thủy khác trong đội là Ngô Phàm, vì cô ta thực sự không thể chịu được cảnh bẩn thỉu, mỗi lần đều tìm cơ hội đi cùng Ngô Phàm để anh ta cho cô ta thêm một ít.
Nếu không thì cô ta cũng sẽ giống như hai bạn cùng phòng kia, mỗi ngày nước rửa mặt còn là xa xỉ.
