Chương 77: Cô gái làm công thập niên 90 (35)
Hôm sau, Ngao Tâm Tâm ngủ thẳng tới mười giờ mới dậy.
Cứ như thể không nướng giường thì phí mất kỳ nghỉ vậy.
Sau khi chỉnh trang xong, cô xuống lầu.
Lucky đã ăn sáng từ lâu, đang cùng bé Tiểu Điềm xem phim hoạt hình.
Đúng là hạnh phúc, có mèo bầu bạn.
Cô làm vội một cái bánh mì kẹp, hâm nóng một cốc sữa, đặt lên bàn trà rồi ngồi luôn trên thảm ở ghế sofa, ăn bữa sáng muộn.
Lucky liếc nhìn tiểu công chúa, thầm nghĩ cô càng ngày càng tùy tiện, nhưng công chúa nhỏ của tộc rồng vốn luôn làm theo ý mình, phóng khoáng và tự luyến, huống chi Ngao Tâm Tâm còn là công chúa nhỏ duy nhất của thế hệ này, dĩ nhiên được yêu chiều hết mực, chẳng ai quản nổi.
Giờ đến thế giới nhỏ này, cô rõ ràng đã thu liễm hơn nhiều, nhưng Lucky cứ có cảm giác như tiểu công chúa sắp nhịn không nổi nữa vậy. Chẹp! Sao lại thấy hơi mong chờ thế nhỉ?
Ngao Tâm Tâm để ý ánh mắt Lucky liên tục liếc về phía mình, biết ngay nó đang nghĩ linh tinh.
Lần thứ ba nhìn sang, Ngao Tâm Tâm thẳng thừng hỏi: “Cậu làm gì đó? Có chuyện thì nói, còn nhìn nữa ta sẽ bắt nạt bé Điềm của cậu đấy!”
Nói rồi cô cố tình đưa tay ra định véo má mỡ của Tiểu Điềm.
Nhìn cái mặt béo này xem, bị Lucky vỗ béo đến nỗi mèo không ra mèo, chẳng ra thể thống gì, không biết còn tưởng là mèo cam ấy chứ! Sao mà tròn quay thế.
“Tiểu công chúa, trước đây chẳng phải chị thích đánh người, cướp đồ sao? Sao xuống nhân gian lại ngoan ngoãn thế, thống không thấy kích thích lắm.” Lucky liều mạng nói.
Cái gì?
Cô ta thích cướp đồ người ta hồi nào, cô có vô lý vậy sao?
“Nói bậy gì thế! Trước đây toàn chơi thôi, đều là người quen, ta chẳng phải đã dùng đồ lấp lánh để trao đổi sao? Sao có thể gọi là cướp.” Cô không thừa nhận mình đã cướp! Mấy món đồ lấp lánh của cô đẹp lắm, và rất quý giá, đều do phụ hoàng mẫu hậu lấy từ dưới biển cho cô.
Lucky nhìn cô với vẻ mặt không nói nên lời, tiểu công chúa sao có thể nói ra được, đó là trao đổi sao? Trao đổi chẳng phải phải công bằng sao.
Đâu giống như cô, chọn thẳng đồ mình thích rồi lấy, xong để lại mấy thứ lấp lánh, tuy rất giá trị, nhưng các thần tiên có thích đâu! Toàn mấy ông già, ai mà hứng thú với mấy thứ lấp lánh đó.
Ngày thường cô tỏ ra ngoan ngoãn đáng yêu, nịnh các ông già vui vẻ để họ tặng quà, có người còn mở cả bộ sưu tập để cô chọn.
Còn tiểu công chúa thì sao! Mỗi lần chọn xong đều để lại một ít ngọc trai hoặc trang sức lấp lánh khác, mỹ danh là không chiếm lợi.
Lần nào các thần cũng hối hận, nhưng qua hai ngày lại quên, tiếp tục bị công chúa nhỏ dụ dỗ đổi đồ.
Chẹp!
Rốt cuộc là tự nguyện, ai bảo các ông già đều thích tiểu công chúa chứ!
Không biết vì lý do gì mà công chúa nhỏ đã xuống thế giới nhỏ, mấy lần này nó cũng chẳng phát hiện gì kỳ lạ.
Chỉ là mỗi lần đều xuất hiện một người bạn đời, điều đó có gì đặc biệt sao?
Chẳng lẽ...
Lucky vận hành cái đầu nhỏ của nó, cảm giác như mình đã nắm được điều gì đó, nhưng lại không chắc, hồi thần lại thì chẳng nhớ gì nữa.
“Này! Lucky, cậu nói xem thế giới tiếp theo của ta có phải là hiện đại nữa không? Hay sẽ đến cổ đại, hoặc tu tiên, tinh tế cũng được!”
“Hoặc đến một thế giới võ lực vi tôn, ta nhất định sẽ tu luyện chăm chỉ, đánh khắp thiên hạ vô địch thủ, làm minh chủ võ lâm.”
“Tệ nhất thì nhẹ nhàng tí, để ta đến thẳng thế kỷ 21, thời đại công nghệ phát triển, ta cũng muốn đuổi sao, hóng idol này nọ.”
“Ở thế giới nhỏ đầu tiên, khi mạng phát triển thì ta đã già rồi. Hơi ngại đi theo giới trẻ ồn ào, nếu lần sau thả ta thẳng vào thời kỳ mạng phát triển, ta nhất định sẽ làm một fan hâm mộ đủ chuẩn, chọn tỉ mỉ một nghệ sĩ ưu tú mọi mặt, qua tướng mạo tra ra tổ tông mười tám đời của hắn, rồi ném tiền cho hắn, để hắn nổi khắp châu Á.”
Ngao Tâm Tâm càng nói càng hứng thú, mắt sáng lấp lánh, chỉ muốn tự mình vận hành quỹ đạo thời không để đưa mình đến thời đại phát triển đó.
“Tiểu công chúa, chị chưa tỉnh ngủ à? Chị có bạn trai rồi, sao có thể nghĩ đến idol được.” Lucky nhìn cô với vẻ đầy vạch đen.
Đàn bà đúng là thích thay lòng, vẫn là Điềm Điềm ngoan.
Lucky đặt chân lên lưng con mèo béo, cảm thấy thoải mái vô cùng.
“Ta chỉ nói bừa thôi, chẳng phải đột nhiên nghĩ đến thì nói ra sao! Cậu nghiêm túc làm gì.” Con chó thối, trong lòng chẳng còn bản công chúa nữa, hừ!
Nhớ A Ngạn rồi.
Ngao Tâm Tâm nhìn bó hồng trắng trên bàn trà, tiện tay lấy vài giọt linh tuyền từ không gian rảy lên cánh hoa.
“Lucky, cậu nói ta mang cơm cho A Ngạn có được không?”
“Được, người đàn ông này không tệ.” Qua tiếp xúc thời gian này, nó không phát hiện anh ta có điểm gì bất thường, nhân phẩm không vấn đề, nó yên tâm để tiểu công chúa tiếp xúc với anh ta.
Hơn nữa không hiểu sao nó luôn cảm thấy mỗi lần người đàn ông đó nhìn nó như thế muốn nhìn thấu nó vậy, cứ như... như thể hắn biết nó có thể nghe hiểu tiếng người.
Lần trước hắn bế tiểu công chúa lên lầu ngủ, xuống dưới còn cố ý chào nó, ánh mắt cũng có chút thâm ý.
Không biết có phải nó nghĩ nhiều không.
Chẹp! Lucky lắc đầu không nghĩ nữa, đã đến thì an, chỉ cần người đàn ông đó vô hại, những chuyện khác không cần quá để tâm.
Ngao Tâm Tâm nghe Lucky trả lời, đứng dậy vào bếp bắt đầu chuẩn bị bữa trưa.
Cô chọn nguyên liệu từ không gian.
Mực xào cay, cua biển xào cay ăn liếm tay, cá chép hấp, sườn non tỏi, canh xương bắp cà rốt, cháo hải sản nồi đất.
Ngao Tâm Tâm định nấu trực tiếp trong không gian, thao tác nhanh hơn, tiết kiệm thời gian.
Tiện thể chuẩn bị thêm một phần trái cây đôi: dâu tây và cherry.
Một mình trong không gian bận rộn một tiếng.
Cô vào phòng kho tìm một hộp giữ nhiệt, bên ngoài trông giống loại nhà giàu thời xưa dùng, rất tinh xảo. Đây là phụ hoàng làm cho cô, còn khắc trận pháp giữ nhiệt rất lâu.
Cô lần lượt đóng thức ăn vào hộp, trái cây đóng riêng một hộp.
Xoay người ra khỏi không gian.
“Lucky, cậu cùng Điềm Điềm đi với ta nhé! Suốt ngày ở trong nhà buồn lắm! Ra ngoài thích ứng một chút, mai chúng ta phải ngồi tàu hỏa về quê rồi.” Ngao Tâm Tâm muốn dụ cả hai đứa nhỏ ra ngoài, bầu bạn với cô có phải tốt không, suốt ngày quấn lấy nhau không sợ chán sao.
Lucky ngước nhìn tiểu công chúa, để ý thấy cái hộp lớn cô xách tay.
Không lịch sự trợn mắt trắng, chẳng lẽ tiểu công chúa còn ngại à?
Thôi thôi, công chúa nhà mình, biết làm sao được.
Lucky gật đầu, nói trong ý thức: “Tiểu công chúa, mặc quần áo cho Điềm Điềm đi, ngoài lạnh.”
Ngao Tâm Tâm bất đắc dĩ đặt hộp giữ nhiệt xuống, đi qua lấy một chiếc áo len nhỏ màu đỏ mặc cho Tiểu Điềm, tiện tay vơ lấy Lucky, bất chấp giãy dụa của nó, cũng mặc cho nó chiếc áo len cùng kiểu với Điềm Điềm.
Hừ! Chó thối, mặc đồ đôi với Điềm Điềm của cậu vui chưa!
Ha ha!!
Nhìn vẻ mặt vừa xấu hổ vừa tức giận của Lucky, Ngao Tâm Tâm cười vang.
Chắc nó không biết rằng khi cô mua quần áo cho Điềm Điềm, cô cũng lén lấy đồ cho chó cùng kiểu, chờ đến ngày hôm nay đây!
Ai bảo Lucky cứ từ chối mặc đồ đỏ, cô đợi đến hôm nay mới cho nó mặc đấy!
Hôm nay bắt được cơ hội rồi.
