Chương 15: Fan cuồng trước tận thế vs Tuyệt thế minh tinh (15)
Hà Niên khóc òa lên. Dị năng của cậu không địch lại người ta, lương thực cũng không nhiều bằng, mà đối phương lại đông người, cậu chỉ còn một bà mẹ già, nghĩ thế nào cũng thấy người trước mặt chắc chắn sẽ không bỏ qua cho mình.
Ngay lúc cái đầu nhỏ của cậu đang cuống cuồng tìm kế, Quách Địch dìu Vương Hổ bị thương đi ra.
Nhìn mấy cái lỗ thủng trên người Vương Hổ do tang thi cào nát, Hà Niên sáng mắt lên, nhìn Mặc Nam với vẻ van nài:
– Đại ca, em có thể chữa cho anh trai đằng kia bị thương, chỉ cần anh thả em.
Mặc Nam hỏi:
– Em là dị năng giả hệ trị liệu?
Hà Niên gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, đắc ý nói:
– Vâng, em là dị năng giả song hệ!
Thời tận thế bây giờ, phần lớn đều là người thường. Dị năng giả nhiều nhất cũng chỉ có một dị năng mà thôi. Ai có hai loại năng lực thì đã thuộc loại khá đỉnh rồi; Hà Niên tự cho rằng mình có thể khiến người đàn ông trước mặt phải nể trọng.
Nào ngờ Mặc Nam chỉ thô lỗ quăng cậu sang một bên, rồi nhìn cậu với giọng ra lệnh:
– Chữa cho lành người của anh, nếu không thì đừng mong thấy mặt trời ngày mai.
Đó là một câu nói rất ôn tồn nhã nhặn, nhưng từ miệng người đàn ông trước mặt nói ra, Hà Niên không hiểu sao lại tin rằng hắn nói được là làm được. Hắn bảo sẽ khiến mình không thấy mặt trời ngày mai, vậy thì mình thật sự sẽ không thấy.
Lần này cậu không dám giở trò nữa. Cậu đi đến trước mặt Vương Hổ, bắt đầu vận dụng dị năng. Dưới sự trị liệu của cậu, hai lỗ thủng trên người Vương Hổ do tang thi cào ra nhanh chóng lành lại với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Trước sự chứng kiến của hơn mười người, chỉ trong thời gian ngắn, cái lỗ ban nãy còn to bằng quả trứng gà dần nhỏ lại, cuối cùng chỉ còn to bằng móng tay cái.
Lúc này Hà Niên cũng đã tiêu hao hết dị năng, trán đầy mồ hôi lạnh, môi bắt đầu tái nhợt. Thấy cậu đã cạn kiệt năng lượng, Mặc Nam cắt ngang việc chữa trị:
– Hôm nay đến đây thôi. Nhưng người của anh vẫn chưa được chữa khỏi, nên mẹ em sẽ làm con tin.
Nói xong, anh ta liếc Quách Địch một cái. Quách Địch nhanh chóng hiểu ý, chạy thẳng vào nhà Hà Niên, khách khí mời mẹ Hà Niên ra ngoài.
Thấy mẹ bị nhóm người này bắt, Hà Niên cuống lên:
– Kẻ có lỗi là em, liên quan gì đến mẹ em? Anh có bản lĩnh thì bắt em, bắt mẹ em làm gì?
Nhìn thằng nhóc sốt ruột giẫy đành đạch như một con bê mới sinh, Mặc Nam mỉm cười ôn hòa:
– Em yên tâm, trước khi em chữa khỏi cho người của anh, anh sẽ không làm gì mẹ em đâu, ngược lại còn cho bà ấy ăn ngon uống đủ nữa là.
Nói xong, Mặc Nam mặc kệ thằng nhóc phản kháng, sai người đưa hai mẹ con bọn họ lên xe của nhóm mình. Còn hắn quay lại nhà trưởng thôn, giết mấy con biến dị kia rồi thu vào không gian chứa đồ.
Tối nay thu hoạch khá nhiều, Mặc Nam cũng không phải hạng người keo kiệt. Anh lấy ra hai con lợn, thêm một ít cơm trắng trong không gian, để mọi người ăn một bữa no nê. Từ sau tận thế đến giờ, mọi người đã lâu không thấy chút thịt cá nào, huống chi là cơm trắng khó nấu như vậy. Thoáng thấy nhiều nguyên liệu như thế, mắt ai cũng đỏ lên, làm việc hăng say lạ thường.
Chỉ trong lúc Mặc Nam quay về xe motorhome tắm rửa, Quách Địch và mọi người đã bắc nồi lớn lên rồi. Thịt lợn trong nồi thơm nức bốn phía, khiến Hà Niên đang hờn dỗi cũng thèm chảy nước miếng. Thật không ngờ, lão đại của nhóm người này thủ đoạn nham hiểm là thế, nhưng đối với đám người dưới trướng lại không tệ, có thịt có cơm, chẳng khác gì cuộc sống trước tận thế.
Trong xe motorhome, Mặc Nam đưa chiếc vòng tay chứa đầy vật tư cho Lâm Bội Từ. Nhưng cô nàng không hề nhìn vật tư, chỉ kéo quần áo của anh, nhất quyết đòi xem trên người anh có bị thương không.
– Anh thật sự không sao mà. Máu lúc nãy đều là máu tang thi thôi. Em nhìn xem, anh không phải vẫn đang sống nhăn răng đây sao?
Lâm Bội Từ tiện tay đặt chiếc vòng Mặc Nam đưa sang một bên, khăng khăng đòi cởi áo anh ra để kiểm tra thân thể. Mặc Nam bất đắc dĩ, đành để mặc cô nàng giở trò.
Đợi cô nàng kiểm tra xong, xác nhận trên người anh không có vết thương nào, cô mới yên tâm lấy áo mặc lại cho Mặc Nam. Nhưng cởi áo thì dễ, mặc áo mới khó. Mặc Nam làm sao có thể để đôi tay nhỏ nhắn mềm mại của cô cứ mân mê trên người mình lâu như vậy mà vẫn vô cảm được?
Nhìn Lâm Bội Từ đang chăm chú mặc áo cho mình, Mặc Nam ôm lấy eo thon của cô, kéo cô cùng ngã xuống. Hơi thở nguy hiểm không ngừng phả bên tai cô:
– Bội Từ, em có biết cởi quần áo của đàn ông là chuyện rất nguy hiểm không? Hay là... em đã chuẩn bị sẵn sàng rồi? Hửm?
Lâm Bội Từ bất ngờ bị anh đè xuống giường, nhìn vẻ mặt nguy hiểm của Mặc Nam, bỗng cảm thấy người đàn ông trước mặt mình có chút đáng sợ. Sau khi phản ứng lại chuyện đó, mặt cô càng đỏ hơn, như được phết son, khiến người ta không rời mắt được.
Mặc Nam thỉnh thoảng lại cúi xuống hôn lên gương mặt càng lúc càng đẹp của cô, ánh mắt tràn đầy mê đắm:
– Bội Từ, chuẩn bị xong chưa?
Mặc Nam trước giờ rất tôn trọng Lâm Bội Từ. Suốt khoảng thời gian ở bên nhau, cô chưa từng nói mình đã chuẩn bị xong, nên anh luôn kìm nén. Nhưng theo việc dị năng của anh ngày càng mạnh, bên cạnh lại có người đẹp như vậy, có lúc anh cũng kiềm lòng không nổi, chỉ muốn mây mưa cùng cô.
Lâm Bội Từ bị anh hôn đến mức tâm thần mê loạn, ánh mắt vừa vô tội vừa mơ màng. Trước những câu hỏi lặp đi lặp lại không biết mệt của Mặc Nam, cuối cùng cô cũng để một tiếng “ưm...” tràn ra từ cổ họng. Rồi như một nàng yêu tinh, cô phả một hơi vào tai Mặc Nam, đôi mắt đầy e thẹn:
– Mặc Nam, em sẵn sàng rồi.
Trải qua chặng đường vừa rồi, cô cũng ít nhiều hiểu được sự biến đổi của cơ thể dị năng giả. Không nói đến đàn ông, ngay cả với cái dị năng mà cô cho là vô dụng này, sự khao khát của thân thể cũng từng chút tràn ngập trong đầu. Mỗi lần nhìn thấy thân thể Mặc Nam, cô lại không nhịn được mà muốn dán sát vào.
Bạn gái đã chủ động như vậy, Mặc Nam đương nhiên không còn ngại ngùng gì nữa.
Khi mọi chuyện kết thúc, đã là một giờ sau. Thân thể Lâm Bội Từ nhờ thứ dị năng mà cô vẫn cho là vô dụng kia trở nên hoàn mỹ lạ thường. Cô nàng vốn nhõng nhẽo, cứ khóc mãi, cuối cùng đương nhiên bị dày vò đến thảm hại. Chỉ mới một lần, vậy mà cô đã khóc sưng cả mí mắt.
Nhìn đôi mắt long lanh ướt cùng khóe mắt ửng hồng của cô, Mặc Nam không nỡ dày vò cô thêm nữa. Anh ôm cô vào lòng, âu yếm hôn lên khóe mắt vẫn còn ướt:
– Ngoan, đừng khóc nữa.
Lâm Bội Từ hít hít mũi, giọng khàn khàn vì khóc, trách móc:
– Anh hư lắm.
– Lần này là ngoại lệ thôi. Qua hôm nay sẽ ổn thôi. Ngoan, đừng khóc nữa...
Đúng lúc Mặc Nam đang dỗ dành cô, ngoài cửa vọng vào giọng một người:
– Đại ca, Quách ca nói có thể ra ăn cơm rồi ạ!
– Được, anh biết rồi. – Mặc Nam đáp một tiếng, rồi lại cúi đầu dỗ dành vị tổ tông nhỏ: – Đừng khóc nữa, lát nữa ra ngoài ăn cơm, người ta lại cười em đấy.
