Chương 3: Trước ngày tận thế, fan nhà giàu đối đầu minh tinh tuyệt sắc (3)
Nghe lời an ủi của anh, Lâm Bội Từ trấn tĩnh lại phần nào, nhưng ngay sau đó cô lại cảm thấy giọng điệu của Mặc Nam có gì đó không ổn.
“Mặc Nam, anh sao vậy?”
Giọng nói mềm mại của Lâm Bội Từ vang lên, khóe môi tái nhợt của Mặc Nam khẽ giật giật: “Không sao, bị tang thi cào một cái thôi, không nghiêm trọng, mai sẽ khỏi.”
Bị tang thi cào à?
Lâm Bội Từ lập tức trợn to mắt, nước mắt không kìm được chảy dài trên má, giọng vô cùng sốt ruột: “Sao lại thế này? Em xem phim thấy bị tang thi cắn là sẽ biến thành tang thi. Mặc Nam, em không muốn anh biến thành tang thi đâu!”
Nói đến đó, Lâm Bội Từ lại bật khóc.
Tiếng khóc của cô khiến Mặc Nam váng cả đầu, vội nhắc: “Em ơi, đừng khóc, tiếng động sẽ dẫn tang thi đến!”
Nghe anh nói vậy, đầu dây bên kia quả nhiên im bặt, nhưng giây tiếp theo lại có tiếng nấc thút thít: “Mặc Nam, anh sẽ biến thành tang thi không?”
Giọng cô ngây thơ đến mức Mặc Nam chỉ muốn bật cười: “Dù có biến thành tang thi, anh vẫn sẽ đến tìm em. Chờ anh nhé.”
Rõ ràng là một câu nói đau lòng, thế mà nghe xong lại thấy buồn cười vô cùng.
Lâm Bội Từ bật cười khúc khích: “Mặc Nam, anh nhất định phải bảo vệ mình đấy! Em sẽ ngoan ngoãn đợi anh ở khách sạn!”
Lúc này, Lâm Bội Từ vô cùng tin tưởng bạn trai mình. Giữa thời buổi loạn lạc như hiện tại, anh vẫn liều mạng đi tìm cô, cô cảm động không thôi và không nhịn được mà dặn dò.
Còn Mặc Nam lúc này đã lên cơn sốt cao, mồ hôi lạnh bắt đầu nhễ nhại trên trán.
“Ừ, đồ ăn trong khách sạn em để dành mà ăn, tuyệt đối không được ra ngoài, nghe rõ chưa?”
“Em biết rồi…”
Lâm Bội Từ còn chưa nói hết câu đã nghe thấy tiếng “tút tút tút” từ đầu dây bên kia – tín hiệu đã hoàn toàn biến mất.
Phía Mặc Nam cũng nghe thấy tiếng đó, nhưng mí mắt anh đã nặng trĩu, chỉ có thể khẽ gọi: “Bội Từ?”
Đầu dây bên kia không có tiếng trả lời, xem ra tín hiệu mất hẳn.
Vì sốt, tứ chi anh dần mất hết sức lực, cuối cùng mềm nhũn đến mức không cầm nổi điện thoại. Một tiếng “bộp” vang lên, chiếc điện thoại rơi xuống đất, cả người anh chìm vào hôn mê vì sốt cao.
Hôm sau, Lục Dương mở cửa, nhìn thấy Mặc Nam nằm trên giường, trong lòng đã hiểu rõ mọi chuyện.
Anh bước tới, vỗ nhẹ lên má Mặc Nam: “Này, anh bạn, dậy đi!”
Tối qua Mặc Nam sốt đến mê man, bị Lục Dương vỗ mấy cái mới dần tỉnh lại.
“Tôi đã tiến hóa thành dị năng giả rồi à?” Mặc Nam mở mắt, nhìn Lục Dương đang ngồi bên giường nói.
Trên mặt Lục Dương nở nụ cười, có vẻ rất vui thay cho anh: “Theo anh thấy, chắc cậu đã tiến hóa thành dị năng giả rồi đấy! Dậy nhanh xem cậu là loại dị năng giả nào!”
Nói rồi, Lục Dương kéo Mặc Nam đang nằm trên giường, sốt ruột muốn xem anh thức tỉnh được dị năng gì.
Mặc Nam nửa từ chối nửa để mặc anh ta kéo ngồi dậy. Ngồi ngay ngắn trên giường, dựa vào ký ức kiếp trước, anh bắt đầu vận dụng dị năng của mình.
Hạ khí xuống đan điền, dồn tinh thần vào lòng bàn tay, giây tiếp theo, trên khoảng không phía trên lòng bàn tay anh bỗng xuất hiện vài giọt nước.
Nhưng hình dạng khối nước chỉ duy trì được mấy giây, những giọt nước đã rơi xuống từ giữa không trung.
“Chà, không tệ đâu! Cậu thức tỉnh được dị năng hệ thủy rồi!”
Mặc Nam vừa mở mắt, giọng nói phấn khích của Lục Dương đã vang lên.
“Đã thức tỉnh dị năng rồi thì gia nhập đội của bọn anh, cùng bọn anh đi đến căn cứ an toàn đi!”
Mặc Nam thức tỉnh dị năng, đội của họ lại có thêm một dị năng giả. Lục Dương có vẻ rất vui, như thế thì dọc đường đến căn cứ an toàn sẽ thêm phần đảm bảo.
Nhìn ánh mắt đầy mong chờ của Lục Dương, Mặc Nam thở dài, trong mắt đầy tiếc nuối: “Lục Dương, không phải tôi không muốn đi cùng các anh, chỉ là bạn gái tôi vẫn còn ở Hoành Thị, tôi không thể bỏ mặc cô ấy được. Giờ có dị năng, tôi cũng có thêm chút nắm chắc, nhất định tôi phải đi tìm cô ấy!”
Thời kỳ đầu tận thế, nhân tính vẫn chưa bị hủy diệt hoàn toàn, ai ai cũng còn vướng bận chút tình nghĩa trong lòng.
Khi biết Mặc Nam dù đường xa cách trở cũng muốn đi tìm bạn gái, Lục Dương rất khâm phục dũng khí của anh.
“Vậy được. Nhưng đường đi lần này xa xôi lắm, đường sá lại có thể bị tắc, cậu phải cẩn thận đấy!”
Mặc Nam muốn đi tìm bạn gái, Lục Dương không thể ép anh gia nhập đội, chỉ có thể dặn dò anh phải cẩn thận trên đường.
Đối với Lục Dương – người mà kiếp trước anh chưa từng gặp – Mặc Nam vô cùng cảm kích. Anh cũng rất muốn gia nhập đội để cùng đến căn cứ an toàn, nhưng anh bắt buộc phải đi tìm Lâm Bội Từ.
“Cảm ơn anh, Lục Dương. Các anh định đi căn cứ nào? Biết đâu sau này chúng ta còn gặp lại!”
Lục Dương lắc đầu: “Bọn anh tạm thời định đến căn cứ Vũ Dương của thủ đô, nhưng đường xa quá, tang thi trên đường lại nhiều, chỉ có thể đi đến đâu hay đến đó.”
Giờ không phải muốn đi đâu là đi được nữa, mà là thức ăn có đủ chống đỡ đến lúc họ đến nơi hay không.
Mấy dị năng giả dẫn theo nhiều người thường như vậy, đi đến đâu cũng vô cùng gian nan.
Mặc Nam trầm ngâm thu xếp đồ đạc, nhìn Lục Dương đi theo tiễn mình ra tận cửa, bèn nhẹ nhàng nhắc một câu: “Mấy ngày nữa có lẽ sẽ không yên ổn, nếu lúc đó bầu trời có gì khác thường, tôi hy vọng anh có thể thu thập thêm mấy thứ đó!”
Trận mưa kim cương mấy ngày nữa chính là ranh giới giữa các dị năng giả. Mặc Nam thật lòng hy vọng Lục Dương có thể thu thập được nhiều, nâng cao kỹ năng, để có thể bảo vệ bản thân trong thời tận thế.
“Đi đi, nhân lúc trời nắng gắt, tang thi còn ít!”
Đối với lời nhắc nhở của Mặc Nam, Lục Dương không để trong lòng, dù sao thì chuyện sau này ai mà nói trước được.
Cứ nghe rồi bỏ đấy thôi.
Thấy anh ta có vẻ không để vào tai lời mình nói, Mặc Nam cũng không ép thêm, gật đầu rồi đeo chiếc ba lô Lục Dương đưa lên vai mà đi.
Nhìn Mặc Nam đã đi xa, Lục Dương cũng quay vào gọi anh em đi tìm đồ ăn và xe.
Sau khi ra khỏi kho hàng, Mặc Nam tìm đến một cửa hàng bán dao, chọn hai con dao găm vừa tay cài vào thắt lưng, rồi đi sang một siêu thị nhỏ gần đó.
Trong siêu thị có hẳn sáu con tang thi. Nhờ dị năng còn yếu ớt và hai con dao găm sắc bén, anh giải quyết chúng rồi bắt đầu điên cuồng nhét đồ ăn vào ba lô.
Cái ba lô rất nhỏ, dù chỉ nhét toàn thứ có thể lấp bụng, vẫn không chứa được bao nhiêu.
Nhìn những kệ hàng vẫn đầy ắp sau khi bị mình quét qua một lượt, Mặc Nam bỗng khao khát có một không gian có thể cất trữ đồ ăn.
Anh lục lại ký ức kiếp trước, nhận ra người sở hữu không gian như vậy cực kỳ hiếm.
Phần lớn là do dị năng giả tiến hóa mà có được, chỉ một số ít có được nhờ những nguyên nhân khác.
Lục lại trí nhớ một lượt, cuối cùng Mặc Nam cũng nhớ ra.
Kiếp trước lúc anh chết, gã dị năng giả hệ tinh thần cực kỳ lợi hại kia đã sở hữu một không gian cất trữ cực lớn.
Nghe nói không gian đó vốn là của vợ gã, sau này gã giết vợ mình, không gian liền tự động đeo vào tay gã.
Kiếp trước gã lợi hại như vậy, chắc chắn có liên quan mật thiết đến không gian này.
