Chương 43: Fan đại gia vs minh tinh (Ngoại truyện 3)
Các cửa hàng mẹ và bé lớn thường có kho riêng; sữa bột trên kệ hết sạch, nhưng trong kho chưa chắc đã không còn.
Ôm tâm lý may mắn đó, Mặc Nam tới nơi liền đi tìm thử.
Đúng là trời không phụ người có công. Đi quanh hai vòng, anh thật sự tìm được kho của cửa hàng mẹ và bé này.
Thấy cánh cửa kho trước mặt, Mặc Nam mừng thầm, vội vàng bước tới.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, trong kho vẫn còn sữa bột.
Mặc Nam chọn lấy mấy hộp còn tốt, số còn lại định bữa khác tìm cơ hội quay lại lấy sau.
Khi xuống lầu, anh phát hiện bên ngoài trung tâm thương mại vốn yên tĩnh bỗng nổi lên rất nhiều tiếng người.
Nén nghi ngờ trong lòng, anh bước ra cửa.
Quảng trường rộng phía trước trung tâm thương mại đã chật kín xe lớn xe nhỏ, không ít người xuống xe ngó nghiêng.
Mặc Nam quan sát một vòng, bất ngờ thấy Hà Niên trong đám đông.
Hiển nhiên Hà Niên cũng thấy anh, cậu bé mặt mày hớn hở chạy tới: “Đại ca!”
Tiếng “đại ca” trong trẻo của thiếu niên khiến mọi ánh nhìn đổ dồn về phía Mặc Nam.
Chính nhờ tiếng gọi đó của Hà Niên, Quách Địch và Vương Hổ đang bận rộn trong đám người cũng nhìn thấy Mặc Nam đứng ở cửa trung tâm thương mại, liền bước về phía anh.
Thấy ba người trước mặt, Mặc Nam nhướng mày: “Mấy cậu đi đón người, nhanh vậy à?”
Hà Niên chạy tới thở hồng hộc, nhưng đôi mày đều ánh lên vẻ an tâm như vừa tìm được chỗ dựa, vội giải thích:
“Bọn em đi hơi muộn. Lúc bọn em đến, căn cứ Thiệu Nam đã bị tang thi tấn công. Những người sau lưng bọn em là những người vất vả lắm mới chạy thoát ra được!”
Tang thi di chuyển nhanh như vậy sao?
“Thế còn những người ở căn cứ Trung Quân?”
Thời tận thế, căn cứ lớn chỉ có ba cái. Căn cứ Thiệu Nam đã bị tấn công, vậy cái còn lại chẳng lẽ đã bị tiêu diệt rồi?
Quách Địch bước tới nói tiếp: “Ở căn cứ Trung Quân đều là quân đội được huấn luyện bài bản. Có lẽ họ đã sớm phát hiện động tĩnh khác thường của tang thi, nên khi bọn em đến thì người ta đã không còn ở căn cứ nữa.”
Vương Hổ: “Đúng vậy! Hơn nữa nhà cửa kiến trúc nơi đó vẫn nguyên vẹn, không giống chỗ bị tang thi tấn công gì cả!”
Xem ra họ đã rút lui trước, chỉ là không biết đã đi đâu.
Mặc Nam gật đầu, nhìn Hà Niên, chợt nghĩ đến đống sữa bột trên lầu.
“Tiểu Niên, em lên kho của cửa hàng mẹ và bé ở tầng ba, thu hết sữa bột và quần áo trẻ em vào không gian chứa đồ. Chị dâu em đã sinh rồi!”
Hà Niên gật đầu, đi được hai bước về phía trung tâm thương mại, như chợt nhớ ra điều gì, quay lại nhìn Mặc Nam: “Đại ca, sữa bột và quần áo đều thu hết đúng không?”
Mặc Nam gật đầu: “Ừ.”
Căn cứ Vũ Dương tuy trẻ sơ sinh không nhiều, nhưng vẫn có một số ít.
Mang về hết rồi còn có thể chia cho con của những người khác.
“Vâng.” Nhận lệnh xong, Hà Niên lập tức như một quả pháo nhỏ phóng thẳng lên tầng ba.
Chỉ một loáng sau, cậu bé đã hớn hở chạy xuống.
“Đại ca, em thu hết tất cả mọi thứ rồi!”
Với cái không gian vô hạn này, thu gom đủ loại vật tư quả thực quá đã.
Mặc Nam như đang có tâm sự, nhíu mày. Đợi Hà Niên ra ngoài, anh quay sang Quách Địch: “Trời sắp tối, chắc tang thi cũng sắp đuổi tới nơi. Cậu dẫn những người này về căn cứ trước, tôi chặn hậu!”
Quách Địch biết bản lĩnh của anh nên không khách sáo, gật đầu rồi cùng Vương Hổ lần lượt dẫn người của căn cứ Thiệu Nam rời đi.
Mặc Nam đứng đợi ở cửa trung tâm thương mại một lúc, đến khi người của căn cứ Thiệu Nam đi gần hết, đội dị năng giả anh mang tới mới tụ họp đủ.
“Đồ đạc thu dọn thế nào rồi?” Mặc Nam hỏi Đỗ Tân.
Đỗ Tân: “Vừa nãy đã chất được một xe chở về rồi. Giờ chỉ còn nhóm đi tìm hạt giống chưa về.”
Thấy trời càng lúc càng tối, Mặc Nam mơ hồ có cảm giác chẳng lành, lập tức hạ lệnh.
“Cậu đưa mọi người về ngay, tôi đi tìm những người chưa về!”
Đỗ Tân có chút do dự: “Mặc lão đại, hay để tôi đi cùng anh? Ít nhất hai người đi có gì còn đỡ đần nhau!”
Mặc Nam lắc đầu, nhìn con phố không một bóng tang thi, mày càng cau chặt.
“Cậu đưa người về căn cứ nhanh lên, rồi bảo Hà Niên, Quách Địch và mấy người nữa tới tìm tôi.”
Quả là người do chính tay anh huấn luyện, dùng rất thuận tay.
Đỗ Tân hẳn cũng biết sự việc đã nghiêm trọng, lần này không từ chối nữa, lên xe máy dẫn đội dị năng giả lập tức về căn cứ Vũ Dương.
Đợi mọi người đi hết, Mặc Nam chưa kịp làm gì thì phía trước đã vọng lại từng tiếng gầm trầm thấp của tang thi.
Không phải một con hay hai con, mà là cả một đàn tang thi.
Cả đàn tang thi như nhận được mệnh lệnh gì đó, đồng loạt gầm rú. Thanh thế lớn đến mức, ước chừng căn cứ Vũ Dương cách đó nghìn dặm cũng nghe thấy.
Mặc Nam xưa nay vốn tự tin, nhưng khi nhìn thấy từng đàn tang thi tràn đến như thủy triều, trong mắt cũng lộ rõ vẻ không thể tin nổi.
Bọn họ cứ tưởng đã tiêu diệt bớt được không ít tang thi, không ngờ căn bản không phải vậy.
Mà thật ra là tang thi đã tụ hết lại một chỗ, tạo ra ảo giác rằng đám tang thi quanh căn cứ đã bị bọn họ giết sạch.
Nghĩ đến vợ con vẫn đang chờ ở căn cứ, Mặc Nam không liều mạng xông lên, lập tức phóng xe máy quay về.
Giữa đường liền gặp Quách Địch và mọi người. Nhìn Mặc Nam phóng xe vun vút, ai nấy đều lần đầu thấy trên mặt anh lộ vẻ hốt hoảng như vậy.
Quách Địch: “Đại ca, sao vậy?”
Mặc Nam nhíu mày: “Tất cả tang thi đều tụ lại một chỗ rồi. Tôi đoán chúng sắp tấn công căn cứ. Chúng ta mau về căn cứ, báo tất cả dị năng giả chuẩn bị chiến đấu!”
Vương Hổ cao giọng: “Tất cả tang thi đều tụ lại một chỗ?”
Mặc Nam gật đầu. Vẻ nặng nề trên mặt anh dần lan sang mọi người, ai nấy đều trĩu nặng lòng.
“Rốt cuộc con người hay tang thi thắng, quyết định ngay ở lúc này!”
Tình thế gấp gáp, Mặc Nam không nói thêm nhiều lời, dặn dò vài câu rồi tăng hết ga phóng thẳng về căn cứ.
Quách Địch và mọi người vội vã quay về rồi lại vội vã ra ngoài, từ lâu đã khiến Tôn Hổ chú ý.
Hắn còn đang nghĩ Mặc Nam định làm trò gì, không ngờ lại thấy người quay về.
Tôn Hổ bước ra, đối mặt với Mặc Nam vừa trở về.
Anh vẫn giữ vẻ trấn tĩnh như thường, nhưng một tia lo lắng nơi đáy mắt vẫn bộc lộ tâm trạng hiện giờ.
Tôn Hổ chưa từng thấy Mặc Nam lộ vẻ mặt như vậy, liền hỏi: “Mặc lão đệ, sao thế?”
Mặc Nam nhìn Tôn Hổ, không nói một lời khách sáo, thẳng vào vấn đề:
“Tôn đại ca, tang thi đã tụ lại thành một đợt sóng nhỏ, giờ đang đổ về căn cứ. Chúng ta phải tập hợp toàn bộ dị năng giả trong thời gian ngắn nhất để đối phó, nếu không, chờ tang thi phá được tường thành, loài người coi như xong đời!”
Chỉ vài câu ngắn ngủi, đã nói rõ mức độ nghiêm trọng của sự việc.
Tôn Hổ lập tức coi trọng, vội vàng dặn trợ lý bên cạnh đi thông báo cho các dị năng giả.
