Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Xuyên Nhanh Chuộc Lỗi: Hành Trình Của Một Người Đàn Ông Tốt > Chương 54

Chương 54

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 54 có bản audio.

Chương 54: Thế tử thanh lãnh tuyệt trần và đích thứ nữ nhan sắc bình thường (7)

 

Thái tử không nói, Mặc Nam cũng không nói, trong xe ngựa lập tức yên ắng, chỉ còn nghe thấy tiếng phu xe đánh ngựa bên ngoài cùng tiếng ồn ào hỗn loạn ngoài phố lớn ngõ nhỏ.

 

Kiếp trước, vì phủ Định Bắc Hầu thân với Thái tử, nên sau này Dực Vương lên ngôi liền viện cớ mưu phản rồi tịch thu cả phủ.

 

Kiếp này có cơ hội làm lại, Mặc Nam chắc chắn sẽ không để chuyện như kiếp trước xảy ra. Hắn không chỉ phải bảo vệ phủ Định Bắc Hầu, mà còn phải đảm bảo Thái tử có thể lên ngôi! Còn về Dực Vương – kẻ hiện giờ vẫn chẳng có chút gì nổi bật – hắn sẽ khiến đối phương mãi mãi tầm thường như vậy.

 

Kiếp trước Dực Vương có thể lên ngôi, không phải vì hắn ta tài năng xuất chúng, mà vì hoàng thượng chỉ có bốn hoàng tử. Thái tử là đích trưởng tử, kế thừa đại thống là chuyện không hề bất ngờ. Đáng tiếc là Nhị vương gia gây sóng gió, câu kết với Tam vương gia cùng tính kế hãm hại Thái tử. Lúc đó hắn đang bận sủng ái thiếp thất trong phủ, làm khó Lý Ý Nùng, nên không hề để ý tới những động tác nhỏ phía sau. Đến khi hắn phát giác ra điều bất thường, Thái tử đã thế cùng lực kiệt, bị gán tội giết vua rồi tống vào thiên lao, cả gia tộc Hoàng hậu triệt để bị Nhị vương và Tam vương đánh bại.

 

Là em gái ruột của hoàng thượng, dù phủ Định Bắc Hầu đã bị xem là phe cánh của Thái tử, hoàng thượng vẫn buông tha cho phủ. Sau đó Nhị vương và Tam vương tranh giành ngôi báu, vì ngai vàng, bọn họ không tiếc hạ độc hoàng đế vốn đang khỏe mạnh. Trong lúc lưỡng bại câu thương, Dực Vương – kẻ từ nhỏ lớn lên trong lãnh cung, xưa nay không ai coi trọng – bỗng vùng lên từ tuyệt địa. Hắn vạch trần chuyện hai vương vì ngôi vị mà hạ độc hoàng đế. Sau khi hai vương ngã đài, Dực Vương thuận lợi kế thừa đại thống, hoàn toàn là vớ được bở lớn.

 

Sau khi lên ngôi, Dực Vương lại sợ phe cánh của Mặc Nam cuốn cờ tái chiến để ủng hộ Thái tử bị phế, bèn tìm một tội danh mưu phản rồi tịch thu phủ Định Bắc Hầu.

 

Nghĩ lại những chuyện quá khứ đó, lại nghĩ tới tình cảm từ nhỏ cùng lớn lên với Thẩm Phú, Mặc Nam quyết định kiếp này nhất định sẽ không để Nhị vương và Tam vương có dã tâm nhòm ngó ngôi cao. Kiếp trước bọn họ có thể liên thủ đối phó Thái tử, là vì mấy hoàng tử thực lực ngang nhau, không ai nổi bật hơn hẳn. Nhưng kiếp này đã khác, hắn sẽ dẫn dắt Thẩm Phú bứt lên, để các vương gia khác tự thấy rõ khoảng cách giữa bọn họ và Thái tử!

 

Nghĩ đến việc đã dặn A Đán đi làm hẳn cũng đã có chút manh mối, chờ đồ vật mang về, hắn sẽ có thể giúp Thái tử tiến thêm một bước.

 

Đang lúc hai người nhắm mắt nghỉ ngơi, xe ngựa đã thong thả tới phủ Định Bắc Hầu. Vì hôm nay Tam công chúa mở tiệc đãi khách, xe ngựa trước phủ đông nghịt, Thái tử và Mặc Nam lần lượt bước xuống xe.

 

Thái tử vừa quay đầu liền thấy chiếc xe phủ Thượng thư. Vừa lúc nha hoàn kéo rèm, người trên xe định bước xuống. Thẩm Phú vội nhắc Mặc Nam bên cạnh:

 

– Biểu đệ, xe phủ Thượng thư đến rồi kìa! Đệ nhìn xem, biết đâu ý trung nhân của đệ đang ở đằng kia đấy!

 

Mặc Nam với thân hình cao lớn bước xuống xe, nghe Thái tử nói thế, bèn ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía đối diện.

 

Lý phu nhân đã xuống xe, Hương Lâm đang dìu Lý Lệ Hoa – một thân hoa phục – bước ra.

 

Vừa rời khỏi xe, Lý Lệ Hoa đã đối diện với ánh mắt Mặc Nam ngay gần đó. Hắn cao bảy thước, dung mạo tuấn mỹ, khí chất thanh lãnh có phần kiềm chế, giữa đám đông vô cùng bắt mắt.

 

Không ít tiểu thư khuê các nhìn Mặc Nam là đỏ mặt, vội lấy khăn tay che mặt. Lý Lệ Hoa cũng vậy, nhìn hắn chưa đầy vài giây, gương mặt trắng nõn đã đỏ bừng, đẹp như vừa thoa một lớp son. Chỉ nhìn nhau vài giây, Lý Lệ Hoa đã dời mắt trước. Con gái thì phải giữ ý.

 

Nhớ tới chuyện hôm tiết Thượng Tị thế tử tặng nhầm hoa đăng, nàng đến giờ vẫn còn giận. Nếu thế tử không tới nói rõ ràng, nàng mới không thèm để ý tới hắn.

 

Hừ!

 

Sắc đẹp của Lý Lệ Hoa rất có tính công kích. Nàng vừa tới, các tiểu thư khuê các có mặt đều lu mờ, chỉ mình nàng nổi bật.

 

Thẩm Phú đã từng mê biết bao nữ nhân, hắn không bỏ sót sự kiêu hãnh trong mắt Lý Lệ Hoa. Nhìn người thiếu nữ này, trong lòng hắn thấy hơi tiếc. Người phụ nữ này dung mạo cũng coi được, làm thiếp thì có thể sủng ái, còn làm thế tử phi thì chưa đủ trầm ổn.

 

Nhưng... Thẩm Phú quay nhìn biểu đệ bên cạnh, chỉ thấy ánh mắt dịu dàng của Mặc Nam vẫn dán về phía phủ Lý, như đang tìm kiếm ai đó. Chẳng lẽ không phải người vừa nãy?

 

Thẩm Phú nhướng mày:

 

– Xe phủ Lý đã đi rồi, người đệ chờ không tới à?

 

Lúc này Mặc Nam đã cau mày. Mẹ hắn làm việc, lẽ nào lại bỏ sót cô nương hắn thầm thương?

 

– Dạ, hôm nay các tiểu thư đến đông, Thái tử điện hạ vẫn nên cùng thần vào phủ thì hơn, tránh quấy nhiễu các cô nương.

 

Hậu viện của Thẩm Phú có không ít thiếp thất, đủ loại mỹ nhân, lúc này hắn cũng chẳng có tâm trạng ngắm mỹ nhân, bèn đi trước vào phủ.

 

Hai vị gia vừa đi khỏi, đám người đứng đó liền có chút xôn xao. Một cô nương ngày thường thân thiết với Lý Lệ Hoa bước lên, ánh mắt đầy hâm mộ nhìn nàng:

 

– Lệ Hoa, lúc nãy tỷ xuống xe, thế tử gia nhìn chằm chằm vào tỷ đấy! Các cô nương khác đều lu mờ hết.

 

Lý Lệ Hoa vốn lấy nhan sắc làm niềm kiêu hãnh, giờ được tỷ muội nịnh nọt, trong lòng nàng thấy rất thoải mái. Nàng vẫn cố tỏ ra thẹn thùng, che miệng cười:

 

– Đâu có, thế tử gia chắc chỉ vô tình nhìn về hướng này thôi, làm sao mà đang nhìn ta được.

 

Thấy nàng rõ ràng đắc ý mà ngoài miệng vẫn làm bộ khiêm tốn, người tỷ muội kia khẽ bĩu môi. Nhưng lời nịnh vẫn không mất tiền mà cứ thế tuôn ra:

 

– Chính là đang nhìn tỷ. Ta nhìn rõ mồn một, thế tử gia nhìn tỷ tới mức không bước nổi, chắc chắn là để ý tỷ rồi.

 

Nghe vậy, Lý Lệ Hoa càng vui hơn, giọng điệu như thể mình đã là thế tử phi:

 

– Thôi được, hôm nay là tới ngắm hoa, chúng ta mau vào thôi.

 

Lý phu nhân đi tìm bạn tâm giao thời con gái, Lý Lệ Hoa cũng cùng vài tỷ muội vào phủ Định Bắc Hầu.

 

Vào trong phủ, gương mặt lạnh băng của Mặc Nam không còn một chút biểu cảm. Thẩm Phú hiểu hắn, vừa vào tới sân thứ nhất đã nói:

 

– Ta muốn đi dạo quanh một vòng, đệ có việc gì cứ đi lo việc của mình.

 

Mặc Nam gật đầu, hắn đúng là có việc, phải đi tìm mẹ hỏi cho rõ vì sao Lý Ý Nùng không tới.

 

– Vậy thần xin cáo lui.

 

Mặc Nam hành lễ với Thái tử, Thẩm Phú xua tay:

 

– Đi đi.

 

Nếu hắn còn giữ người nữa, chỉ e biểu đệ này sẽ không vui.

 

Cáo biệt Thái tử xong, Mặc Nam thẳng một mạch đến Tây Hồ Uyển, nơi Tam công chúa ở. Đến ngoài viện, hắn cho người vào thông báo một tiếng. Chẳng bao lâu, Bình Cô đã ra tận nơi đón hắn vào.

 

Hôm nay, vì muốn gặp ý trung nhân của con trai, Tam công chúa cố ý tìm ra bộ y phục công chúa đã nhiều năm không mặc. Bà tất bật từ sáng sớm đến giờ, vừa mới xong xuôi.

 

Nhìn bóng dáng cao lớn của con trai bước vào phòng, Tam công chúa sau tấm bình phong lên tiếng:

 

– Nhi à, giờ con qua đây là có việc sao?

 

Bà thầm nghĩ: Ý trung nhân của con đã được mời tới rồi, không đi nhìn trộm cô nương, sao lại chạy sang viện của mình làm gì?

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi