Chương 60: Thế tử gia thanh lãnh tuyệt trần vs đích thứ nữ nhan sắc tầm thường (13)
Ban đầu, chàng vốn định từ từ với nàng.
Nhưng bây giờ, chàng chỉ muốn sớm cưới nàng về nhà chăm lo, dù có vội vàng gấp gáp một chút, cũng nhất định sẽ khiến nàng vui hơn nhiều so với ở phủ Thượng thư.
Tình cảm có thể từ từ bồi đắp, nhưng nếu không cưới người ta sang thật nhanh, thì với cái tính hay ghen của Lý Lệ Hoa, không biết chừng sẽ nghĩ ra cách hành hạ nàng.
Tam công chúa lại nhìn hắn, hỏi lại lần nữa: “Con thật sự đã quyết định rồi? Nếu đem sính lễ tới nhà, con bé chính là Thế tử phi chắc như đinh đóng cột, sau này con có muốn hối hận cũng không được đâu.”
Mặc Nam lại gật đầu, ánh mắt chân thành nhìn mẹ: “Mẹ, cả đời này con chưa bao giờ làm chuyện bồng bột. Phàm việc gì con đã làm, nhất định đều đã cân nhắc kỹ càng, con sẽ không hối hận.”
“Không hối hận là được. Vậy tối nay mẹ sẽ sai người thu dọn sính lễ, mai chúng ta đi hỏi cưới!”
Bà mong con trai thành thân đã bao nhiêu năm, sính lễ dĩ nhiên đã chuẩn bị sẵn chất đầy trong kho, khuân ra sắp xếp trong một đêm cũng không đến nỗi gấp gáp.
Bàn xong chuyện sính lễ, Mặc Nam lại lo tối nay vị hôn thê trở về sẽ bị Lý Lệ Hoa bắt nạt, bèn mở lời với mẹ: “Mẹ, con hơi không yên tâm để Ý Nùng một mình trở về. Hay là tối nay để Bình Cô đi cùng con bé về phủ Thượng thư một chuyến, được không?”
Mặc Nam thật ra muốn tự mình đưa Ý Nùng về, nhưng sợ để lộ tin, nếu Lý Lệ Hoa biết, sau lưng chắc chắn sẽ bịa chuyện Ý Nùng qua lại với nam nhân bên ngoài, làm ảnh hưởng thanh danh của nàng, nên chỉ đành cầu xin mẹ.
Tam công chúa uống ngụm trà, tươi cười nhìn hắn: “Được! Từ nhỏ đến lớn mẹ chưa từng thấy con đau lòng vì cô nương nhà nào.”
Bị chính mẹ ruột trêu chọc như vậy, cho dù trầm ổn vững vàng đến mấy, vành tai Mặc Nam cũng đỏ lên.
Thấy con trai có bộ dạng không chịu nổi trêu, Tam công chúa vui vẻ cười ha ha: “Thôi được, chuyện này mẹ sẽ thu xếp ổn thỏa, con cứ đi lo việc của con đi.”
“Dạ, con cáo lui.”
Mặc Nam lui ra khỏi phòng, Tam công chúa nhìn bóng dáng hắn khuất dần, trầm ngâm suy nghĩ vài giây, rồi quay sang Bình Cô: “Bình Cô à, lại phải phiền Bình Cô chạy một chuyến nữa rồi.”
Bình Cô mỉm cười, khẽ lắc đầu: “Chỉ cần Thế tử gia có thể yên tâm cưới một vị Thế tử phi, nô tỳ chạy tới chạy lui cũng chẳng đáng gì.”
Bình Cô cả đời theo hầu Tam công chúa, chưa từng lấy chồng, từ nhỏ đã nhìn Mặc Nam lớn lên, coi hắn như con trai mình, cũng mong hắn thành gia thất. Lúc này đến phủ Lý, không những không thấy phiền phức, ngược lại còn vui trong lòng.
Tam công chúa gật đầu, rồi nhìn nha hoàn bên kia: “Đi lấy bộ trâm bộ diêu có tua rủ màu đỏ trong tráp của bản cung, mang cho Ý Nùng luôn.”
“Dạ.” Nha hoàn kia dạ một tiếng, rồi từ tráp hồi môn của Tam công chúa lấy đồ ra đưa cho Bình Cô.
Nhìn Bình Cô đang bê đồ, giọng Tam công chúa không còn chút hòa khí nào như vừa nãy, từng lời từng chữ đều lạnh lẽo.
“Mang chút lễ vật quý giá để tỏ rõ bản cung coi trọng Ý Nùng. Bản cung nghĩ Lý phu nhân cũng không phải kẻ ngốc, hẳn phân biệt được nặng nhẹ!”
Nếu bọn họ dám không nể mặt Ý Nùng, về nhà ngược đãi con bé, Tam công chúa sẽ cho phủ Thượng thư biết tay!
Khi Bình Cô bê đồ đến, Lý Ý Nùng đang đứng trước xe ngựa nhà mình, người trong xe dường như đang nói gì đó, nàng có chút lo lắng.
Tiến lại gần thêm chút nữa, giọng nói ngạo mạn của Lý Lệ Hoa rơi vào tai nàng.
“Muội muội, muội đến thế nào thì hãy về như thế. Xe ngựa chỉ có bấy nhiêu chỗ, muội lên nữa thì không chứa nổi đâu.”
Khi nói câu này, trên mặt Lý Lệ Hoa hiện rõ vẻ hả hê.
Tam công chúa có thể phái người đến đón con bé, nhưng chưa chắc đã phái người đưa nó về.
Lý Lệ Hoa cứ chờ Lý Ý Nùng hạ mình cầu xin, rồi sẽ sỉ nhục nàng một phen.
Bình Cô hoàn toàn không ngờ lại gặp phải cảnh tượng như vậy, trong lòng nhất thời tức giận, đi tới với nụ cười gượng gạo.
“Phủ Thượng thư đúng là có gia giáo tốt thật! Một đại tiểu thư đích xuất đàng hoàng như vậy, chút độ lượng của bậc làm chị cũng không có, giữa chốn đông người lại công khai làm khó em gái ruột. Cảnh chị em bất hòa, đấu đá lẫn nhau thế này khiến tôi mở rộng tầm mắt thật đấy.”
Nghe giọng Bình Cô, Lý Lệ Hoa lập tức lộ vẻ hoảng hốt.
Lý phu nhân vẫn trốn trong xe không lên tiếng, trong lòng cũng giật thót, vội thò đầu ra, đập vào mắt là gương mặt cười lạnh của Bình Cô.
Bình Cô là cánh tay đắc lực bên người Tam công chúa, hầu như ai ai cũng biết.
Nếu để Bình Cô đến trước mặt công chúa mách một câu, thanh danh con gái lớn coi như tiêu tan hết.
Lý phu nhân vội giải thích: “Bình Cô hiểu lầm rồi, hai chị em chỉ cãi nhau vài câu, làm gì có chuyện chị em bất hòa.”
Vội vã đánh trống lảng một câu, Lý phu nhân quay sang Lý Ý Nùng, mặt nở nụ cười giả tạo: “Còn đứng đó làm gì? Mau lên xe!”
Đối diện với thái độ trước sau khác nhau của mẹ ruột, chút chờ mong trong lòng Lý Ý Nùng đã rơi xuống đáy vực.
Ngay lúc nàng đang khó xử, Bình Cô lại lên tiếng: “Vừa rồi Lý đại tiểu thư nói, đến thế nào thì về thế ấy. Hầu phủ đã chuẩn bị kiệu cho Lý nhị tiểu thư rồi, không cần phiền Lý phu nhân nữa!”
Giữa chốn đông người bị làm mất mặt như vậy, sắc mặt Lý phu nhân lập tức cứng đờ.
Bình Cô vẫn chưa thấy đủ, cố ý đưa món đồ trên tay về phía trước mặt Lý phu nhân, rồi giả vờ vui mừng nói với Lý Ý Nùng: “Công chúa rất thích tiểu thư, đặc biệt sai nô tỳ đưa tiểu thư về phủ, còn dặn lão nô mang theo bộ trang sức độc nhất vô nhị ở kinh thành tặng cho nhị tiểu thư nữa cơ.”
Hành động làm nở mặt nàng này của Bình Cô khiến Lý Ý Nùng cảm động không nói nên lời, nhưng sắc mặt Lý Lệ Hoa trên xe ngựa lại tối sầm.
Nhìn chằm chằm bộ trang sức trên tay Bình Cô, vô cùng chướng mắt.
Bình Cô không cho họ tiếp tục giằng co, liền làm cử chỉ mời Lý Ý Nùng.
“Hầu phủ đã chuẩn bị kiệu cho tiểu thư, mời tiểu thư bước qua.”
Lúc này, tâm cảnh Lý Ý Nùng đã thay đổi. Nghĩ đến lời Thế tử gia nói muốn cưới nàng, từ đáy lòng nàng bỗng dâng lên một dũng khí, không buồn nhìn Lý phu nhân trên xe ngựa, đi theo Bình Cô.
Nhìn hai bóng lưng xa dần, sắc mặt Lý phu nhân khó coi không thể tệ hơn.
Lý Lệ Hoa cũng nghiến răng tức giận, thấy mẹ mặt mày khó coi, lại còn đổ thêm dầu vào lửa: “Mẹ, con bé bây giờ cánh đã cứng rồi, không biết Tam công chúa có thể che chở nó đến bao giờ!”
Lý phu nhân lúc này làm sao nghĩ được rằng, nếu vừa rồi bà chịu mở miệng đồng ý cho Lý Ý Nùng lên xe ngựa, thì đã không xảy ra chuyện khó xử đến thế.
Bà chỉ một lòng trách Lý Ý Nùng không biết điều, dám làm mẹ ruột bẽ mặt trước mặt người ngoài.
“Hừ, chỉ cần nó còn là con gái phủ Thượng thư một ngày, thì đừng hòng thoát khỏi lòng bàn tay ta!”
Đợi đến khi về nhà, xem bà ta thu thập con bé ngỗ nghịch này ra sao.
Rốt cuộc xe ngựa vẫn nhanh hơn kiệu một bước, khi Lý phu nhân và Lý Lệ Hoa về đến phủ Thượng thư thì Lý Ý Nùng vẫn chưa tới.
Nếu lúc này hai người vào phủ, e rằng sẽ mang cái tiếng bất kính với công chúa, nên chỉ đành đứng ngoài phủ chờ.
