Chương 77: Thế tử thanh lãnh tuyệt trần vs đích thứ nữ nhan sắc bình thường (30)
Lý Ý Nùng nằm trên giường, nhìn Mặc Nam từng bước đi xa dần, cho đến khi cánh cửa phòng đóng lại, nàng mới lại ngồi dậy.
Nàng ngây người nhìn cánh cửa đã khép chặt, một hồi lâu sau, nàng tự bụm miệng cười trộm.
Từ khi sinh ra, nàng vẫn luôn nghĩ mình phải sống dưới vầng hào quang của tỷ tỷ. Không ngờ giờ thành thân, ngày tháng lại tươi sáng hẳn.
Những ngày tháng từng mong ước nay đang được sống, đúng là kỳ diệu không sao tả xiết.
Lý Ý Nùng tưởng mình sẽ không ngủ được, nào ngờ nằm xuống chưa bao lâu, mí mắt đã nặng trĩu.
Trong chăn đệm đều là hương của Thế tử, thứ hương nàng từng khao khát biết bao lần thời thiếu nữ.
Trong mộng, nàng như trở về lúc tám chín tuổi.
Tỷ tỷ vì có người nói tỷ ấy có đứa em gái không xinh mà nổi trận lôi đình. Vốn đang định lên núi ngoại ô ngắm hoa đào, thế mà giận quá, ném thẳng nàng xuống xe ngựa.
Lúc đó nàng mới chín tuổi, gầy gò nhỏ bé. Nàng khóc rất lâu, đi rất lâu, vẫn không tìm được nhà.
Sau đó trời tối, mưa lớn cũng tàn nhẫn trút xuống.
Nàng trốn trong một ngôi miếu đổ nát, ướt như chuột lột. Hôm đó trời rất lạnh, xung quanh chẳng có một bóng người.
Ngay lúc nàng tưởng mình sắp chết vì lạnh, Thế tử đã tới.
Thiếu niên mười ba tuổi còn chưa lộ ra sự trầm tĩnh vững vàng như hiện tại, dáng vẻ cũng rất non nớt.
Thế nhưng khi thiếu niên một thân trường bào, tay cầm dù bước tới, Lý Ý Nùng lại nhìn thấy trên người chàng bốn chữ “đỉnh thiên lập địa”.
Chàng đưa dù cho nàng, kiên nhẫn hỏi địa chỉ nhà nàng, sau đó còn tự mình đưa nàng về phủ Thượng thư.
Nàng còn chưa kịp hỏi tên, chàng đã đi xa, chỉ để lại tại chỗ một chiếc túi gấm.
Chiếc túi nằm trong vũng nước bẩn, nhơ nhớp, nhưng nàng vẫn nhặt lên, trân trọng cất giữ nhiều năm. Mãi về sau nàng mới biết, thiếu niên đưa dù năm đó lại chính là thế tử phủ Định Bắc Hầu.
Từ đó, nàng có người trong lòng.
Chàng là thế tử phủ Định Bắc Hầu – Mặc Nam.
Cái dáng vẻ từng bao lần xuất hiện trong mộng nàng, xa vời không với tới, thế mà giờ đây, họ lại thành thân.
Nàng gả cho thiếu niên năm đó, chỉ là thiếu niên ấy có lẽ đã không còn nhớ ra nàng.
Trong giấc ngủ, Lý Ý Nùng có lẽ đang mơ một giấc mơ đẹp, khóe môi nàng vẫn không ngừng mỉm cười.
Từ phủ Định Bắc Hầu đến hoàng cung chỉ mất khoảng một nén hương. Mặc Nam xuống xe ngựa, đi về phía cổng Thái y viện. Chưa đi được hai bước, giọng Thẩm Phú đã vang lên phía sau:
“Mặc Nam.”
Mặc Nam quay đầu lại, chỉ thấy Thẩm Phú mặc bộ mãng bào bốn móng màu vàng sáng đang đi tới phía mình.
Mặc Nam dừng bước, chắp tay thi lễ với Thẩm Phú:
“Thái tử điện hạ.”
Thẩm Phú nâng tay chàng lên:
“Huynh đệ chúng ta, cần gì khách sáo?”
Mặc Nam cười:
“Lễ không thể bỏ.”
Thẩm Phú không nói gì khác, chỉ tò mò nhìn chàng:
“Hôm nay chẳng phải ngày đầu tân hôn sao? Vào cung làm gì? Nỡ lòng rời xa Ý Nùng nhà ngươi à?”
Trước lời trêu chọc của Thái tử, Mặc Nam mặt không đổi sắc:
“Không nỡ rời, chỉ là vào Thái y viện lấy chút thuốc, lấy xong sẽ về.”
Thái độ thừa nhận thẳng thắn này khiến Thẩm Phú nghẹn họng:
“Thôi được, ta biết ngươi để ý phu nhân nhà ngươi, bây giờ theo ta đến chỗ Phụ hoàng một chuyến.”
Thấy trên khuôn mặt lúc nào cũng cười đùa của Thẩm Phú hiếm khi lộ ra vẻ trầm trọng như vậy, Mặc Nam hỏi:
“Đã xảy ra chuyện gì à?”
Thẩm Phú vừa đi vừa nói:
“E là khoai tây của chúng ta còn chưa trồng được trên diện tích lớn, chiến tranh đã phải bắt đầu.”
“Vừa nhận được mật báo của thám tử, Tây Tần và Đại Chu đã bắt đầu huấn luyện quân đội. Theo tình thế này, e là trước khi vào đông bọn họ sẽ kéo đến vây đánh.”
“Nhanh vậy sao.”
Mặc Nam cau mày. Triều Lễ nằm ở phía Nam, so với Đại Chu và Tây Tần ở phía Bắc thì được coi là đất rộng của giàu.
Hai nước kia ở phương Bắc, mùa đông dài năm tháng, trồng trọt được gì đâu. Khoảng trống dài đằng đẵng như vậy, bọn họ quả thực rất khó chịu đựng.
Dân chúng không no bụng, tự nhiên dễ xảy ra chuyện cướp đoạt lương thực. Hiển nhiên hoàng thất của họ cũng nghĩ như vậy.
Năm nào trước khi vào đông bọn họ cũng nhấp nhổm, nhưng chưa từng thành công.
Nhưng lần này rõ ràng khác hẳn. Trước đây là đánh đơn lẻ, giờ hai nước liên thủ, binh lính triều Lễ lại không cường tráng bằng quân hai nước kia. Trận chiến này khó đây.
Khi hai người đến ngự thư phòng, Thượng thư Bộ Binh mặt mày ủ rũ từ trong bước ra. Sau khi chào nhau một cái, Mặc Nam và Thái tử đi vào.
Càn Chính Đế vừa nói chuyện với Thượng thư Bộ Binh xong, rõ ràng câu trả lời không làm ông hài lòng, đang cau chặt mày.
“Nhi thần tham kiến Phụ hoàng.”
“Thần tham kiến Hoàng thượng.”
Thấy hai người như hình với bóng, Càn Chính Đế mệt mỏi day day ấn đường, chỉ vào chiếc ghế bên cạnh:
“Ngồi đi.”
Hai người ngồi xuống. Càn Chính Đế không hỏi gì khác, đi thẳng vào vấn đề:
“Tin tức thám tử báo về, các khanh đã biết rồi chứ?”
Hai người gật đầu. Càn Chính Đế lại hỏi:
“Lần này là bọn họ liên thủ chưa từng có, các khanh thấy triều Lễ nên đối phó thế nào?”
Thẩm Phú mở lời trước:
“Phụ hoàng, nhi thần thấy nên để chiến sĩ triều Lễ chúng ta chỉnh tề xuất phát, đánh lui ngoại địch!”
Càn Chính Đế:
“Vậy vấn đề quân lương không đủ thì giải quyết thế nào?”
“Kinh thành có nhiều đại gia tộc. Lúc quốc nạn trước mắt, nên đứng ra kêu gọi các gia tộc quyên góp lương thực. Nhi thần còn nghe nói ở Sơn Nam có một nhà giàu có, ruộng tốt trăm mẫu năm nào cũng bội thu, năm ngoái cũng không bị thiên tai ảnh hưởng. Người làm buôn mong nhất là có chỗ dựa, chi bằng phong cho hắn làm hoàng thương, bắt hắn góp một nửa quân lương cho binh lính.”
Thái tử vừa dứt lời, Càn Chính Đế nhắm mắt ngẫm nghĩ một hồi lâu. Trong lòng ông cũng nghĩ như vậy, nên tán thành đề nghị của Thái tử.
Nhưng ông không vội nói ra, ngược lại đưa mắt nhìn Mặc Nam bên cạnh:
“Mặc Nam có ý kiến gì?”
Lúc nãy, trong lúc hai cha con trò chuyện, Mặc Nam đã nảy ra không ít đối sách. Giờ nghe Càn Chính Đế hỏi, chàng thản nhiên, không khúm núm đáp:
“Bẩm Hoàng thượng, thần cho rằng trận này nhất định phải đánh, nhưng cũng cần dụng binh có tính toán. Lần này hai nước liên thủ, e là vì không đủ lương thực để chống đỡ qua mùa đông, nên mới bất đắc dĩ ép sát triều Lễ.”
“Thế nhưng quân sĩ triều ta hiện không cường tráng như hai nước kia. Nếu giao chiến vào mùa đông, băng tuyết chính là khó khăn lớn nhất. Cho dù bụng được lấp đầy, tay chân tê cứng vẫn là chướng ngại của binh lính, không thể thống khoái chiến đấu!”
Càn Chính Đế:
“Vậy làm sao để quân sĩ mặc ấm, có sức lực nghênh chiến?”
Trong quân có phát áo bông, nhưng nếu khai chiến, số áo bông có hạn, chẳng đủ cho đám quân đông thế kia mặc.
Hiện giờ bông vải của triều Lễ cũng không nhiều, muốn may đủ áo bông cho tất cả binh lính, thật khó.
“Thần có một cách. Hồi nhỏ đi chu du, thấy nhà nghèo không mua nổi áo bông, bèn mua vải về khâu thành áo, nhồi vào trong ít lông ngỗng, lông gà, hiệu quả giữ ấm khá đáng kể! Hơn nữa, loại áo này không nặng nề như áo bông, nhẹ bẫng, chẳng hề cản trở. Binh sĩ triều ta mặc vào, giơ binh khí cũng không hề tốn sức.”
