Chương 87: Thế tử thanh lãnh tuyệt trần vs đích thứ nữ nhan sắc bình thường (40)
Trải qua mấy ngày chung sống, Lý Ý Nùng dần quen với những cử chỉ thân mật của Mặc Nam, nhưng trước mặt một căn phòng đầy nha hoàn, gương mặt nàng vẫn thoáng ửng hồng.
Nàng nửa đẩy nửa nhận lấy thứ trong tay Mặc Nam:
– Đây là gì vậy?
Khi mở lớp giấy ra, thấy bên trong là que kẹo hồ lô đã chảy đường sợi, trong lòng Lý Ý Nùng nhất thời không biết là vị gì.
– Mua cho thiếp sao?
Mặc Nam gật đầu, đôi mắt vốn thanh lãnh bỗng nhuốm chút lo lắng:
– Nàng thích không?
Lý Ý Nùng gật đầu. Vừa dứt chữ “thích”, nét lo lắng trong mắt Mặc Nam tan biến, thay vào đó là một mảnh ý cười.
Chàng kéo nàng ngồi xuống sập:
– Ta nghĩ cô nương tuổi này hẳn thích ăn thứ này, nên mua cho nàng.
Mười sáu tuổi, chẳng phải vẫn còn là một cô bé sao?
Lý Ý Nùng ngồi xuống theo tay chàng, nghiêng đầu nhìn người đang ở sát bên:
– Phu quân đích thân đi mua cho thiếp sao?
Trong phòng nha hoàn khá đông, nghe nàng hỏi vậy, chàng có chút ngượng ngùng khẽ ho một tiếng:
– Ừ.
Tiếng tuy nhỏ nhưng rất rõ ràng truyền vào tai Lý Ý Nùng, nụ cười trên mặt nàng càng thêm sâu, giọng nói tự nhiên mang theo chút nũng nịu của thiếu nữ:
– Đa tạ phu quân.
Mặc Nam xoa đầu nàng:
– Ăn đi.
Lần đầu tiên mua đồ cho cô nương, ngoài mặt trông chàng vô cùng bình tĩnh, nhưng khi ở cạnh Lý Ý Nùng lại có chút không được tự nhiên.
Lý Ý Nùng lấy một que kẹo hồ lô, lớp đường bên ngoài đã chảy đi một chút, khẽ cắn một miếng, đầu tiên là ngọt, sau đó là chua.
Trước đây nàng cũng từng ăn kẹo hồ lô, nhưng không hiểu sao hôm nay lại ngon hơn hẳn mọi lần.
Lý Ý Nùng nhai được hai quả, mới phát hiện Mặc Nam đang nhìn chằm chằm vào nàng, ánh mắt nóng bỏng, trong đáy mắt còn vương một mảnh tình sâu chưa kịp tan.
Nếu như lúc đầu chạm phải ánh mắt như thế, nàng còn đỏ mặt tim đập nhanh, thì bây giờ trong lòng nàng đã bình tĩnh lại, chỉ thỉnh thoảng vẫn thầm vui.
Khi nàng nhìn sang, Mặc Nam cũng không thu ánh mắt lại. Nhìn người thế tử trong mắt chỉ có mình, Lý Ý Nùng mỉm cười giơ que kẹo hồ lô lên:
– Phu quân muốn ăn một miếng không?
Ánh mắt Mặc Nam rơi xuống đôi môi nhỏ của nàng thỉnh thoảng cử động vì đang nhai kẹo hồ lô. Nửa giây sau, chàng mở lời:
– Kẹo hồ lô ngọt không?
Lý Ý Nùng gật đầu, lại cắn một quả ngậm trong miệng:
– Ngọt!
Đồ phu quân mua là ngọt nhất.
– Vậy để ta nếm thử.
Chàng nói một câu chẳng đầu chẳng cuối, Lý Ý Nùng còn tưởng chàng muốn ăn que kẹo trong tay mình, bèn đưa tay qua.
Nào ngờ cả người chàng nghiêng về phía nàng, dùng miệng ngậm lấy viên sơn tra bọc đường, rồi nhìn sợi tơ bạc giữa hai đôi môi, nói:
– Quả thật rất ngọt.
Còn Lý Ý Nùng lúc này hoàn toàn ngẩn người. Trước mặt bao nhiêu là nha hoàn, thế tử vậy mà lại...
Giây tiếp theo, mặt nàng lại đỏ bừng, ánh mắt nhìn Mặc Nam long lanh như nước.
Mặc Nam nhai vài cái rồi nuốt viên sơn tra xuống:
– Kẹo hồ lô rất ngọt, nhưng ta vẫn thấy không ngọt bằng Ý Nùng.
Lý Ý Nùng lúc này vừa thẹn vừa cuống, không biết nên nói gì cho phải.
Nhìn bộ dạng thẹn thùng của phu nhân, Mặc Nam phất tay cho đám nha hoàn lui ra ngoài.
Đợi mọi người đi rồi, chàng ôm nàng chặt hơn:
– Ý Nùng, kẹo hồ lô phu quân cũng muốn ăn, nàng có thể đút cho ta không?
Đút á? Nghĩ đến kiểu đút vừa rồi, Lý Ý Nùng lắc đầu khẽ nói:
– Đừng...
Giữa ban ngày ban mặt, nàng không ngờ vị thế tử không gần nữ sắc lại là người như vậy.
Nhưng một nữ tử yếu đuối làm sao chống lại nổi Mặc Nam?
Một lúc lâu sau, Lý Ý Nùng vẫn phải đút kẹo hồ lô cho chàng.
Ăn mấy viên sơn tra chua lè xong, Mặc Nam coi như thỏa mãn, ôm người phu nhân mặt đỏ bừng, thở hổn hển trong lòng:
– Ngày mai ta đưa phu nhân ra ngoài chơi nhé?
Lý Ý Nùng cúi đầu nhìn bàn tay to đang luồn vào trong y phục nắn bóp đôi thỏ trắng của mình, vội gật đầu:
– Vâng.
Trước đây nàng rất thích thế tử, nhưng sau khi gả qua rồi mới phát hiện, trong đầu chàng cả ngày chỉ nghĩ đến chuyện chăn gối với nàng.
Gả qua mới có mấy ngày, hai chấm hồng trên ngực đã chi chít dấu vết, chàng có vẻ rất thích đôi vật ấy, hễ rảnh là lại mân mê.
Thay vì cả ngày ở lì trong phòng, chi bằng ra ngoài đi dạo một chút, chàng sẽ không thể phóng túng như ở trong phòng, suốt ngày bắt nạt nàng nữa chứ?
Dùng xong bữa tối, Mặc Nam cùng Lý Ý Nùng xem một lúc quyển sách tranh mà nàng chưa từng thấy.
Mãi đến khi xem khiến nàng khóc thút thít, chàng mới thỏa mãn cất đồ đi, ôm nàng vào lòng dỗ dành.
– Vừa nãy Ý Nùng không thoải mái sao? Sao khóc như con mèo hoa vậy?
Đáy mắt Lý Ý Nùng vẫn còn vương một làn xuân ý chưa tan, khóe mắt đỏ ửng cả lên.
Nghe chàng nói vậy, nàng đỏ mặt nhào tới ôm chầm lấy chàng:
– Đừng nói nữa.
Chàng cứ một tiếng “mèo con ướt sũng” một tiếng trêu nàng, nàng tức lắm!
Mặc Nam cười ha ha hai tiếng, vỗ vỗ nàng:
– Được rồi, không trêu nàng nữa, mau ngủ đi, ngày mai ta đưa nàng ra ngoài đi dạo.
Lý Ý Nùng quả thật hơi buồn ngủ, ghé vào người chàng không bao lâu thì ngủ thiếp đi.
Người trong lòng đã ngủ say, Mặc Nam lại chẳng còn buồn ngủ.
Bách tính triều Lễ dù có khá giả hơn dân hai nước kia một chút, nhưng muốn gom đủ quần áo cho chừng ấy binh lính trong thời gian ngắn vẫn hơi khó.
Ở kinh thành, tìm lông gà, lông vịt từ những nhà giàu có thì dễ; còn với dân thường... chuyện không có lợi, họ căn bản sẽ không tham gia.
Mặc Nam nghĩ suốt nửa đêm để tìm cách thu gom lông tơ cho nhanh, mãi đến khi gà ngoài kia gáy sáng mới chợp mắt được.
Ngày hôm sau, Mặc Nam vừa mở mắt đã chạm phải đôi mắt đen láy đang nhìn mình trong vòng tay. Vừa thấy chàng tỉnh dậy, Lý Ý Nùng liền cười tươi:
– Phu quân, hôm qua chàng nói sẽ dẫn thiếp ra ngoài chơi cơ mà.
Lý Ý Nùng như sợ chàng đổi ý, vừa thấy chàng tỉnh là lôi chàng dậy.
Mặc Nam bị nàng nài nỉ hết cách, nhanh chóng thu dọn xong xuôi. Thấy trên đầu Lý Ý Nùng cắm đầy trâm ngọc, chàng bước tới:
– Ý Nùng, hôm nay chúng ta phải đi xa hơn một chút, trên đầu đội nhiều thứ thế này chắc mỏi lắm, nàng có muốn bớt chút không?
– Hả? Lý Ý Nùng sững sờ. Nàng tướng mạo bình thường, nên muốn ăn mặc lộng lẫy hơn một chút, để không làm chàng mất mặt.
Nhưng nghe chàng nói vậy, nàng bỗng cảm thấy đầu trĩu nặng hẳn, vội gọi Nhược Phương:
– Mau gỡ hết trâm cài trên đầu ta xuống, chỉ cần cài mấy bông hoa vải nhẹ nhẹ là được.
Đợi mọi thứ thu xếp xong, dùng xong bữa sáng, hai người lên đường.
Chuyến này Mặc Nam định đi tìm lông gà, lông vịt, lông ngỗng nên mọi thứ đều giản tiện, chỉ dẫn A Đán đánh xe, ngay cả Nhược Phương cũng không dẫn theo.
Phố xá kinh thành vẫn nhộn nhịp như mọi khi, nghe những âm thanh bên ngoài, lòng người không khỏi trở nên vui vẻ.
Lý Ý Nùng cũng muốn thò đầu ra ngắm nhìn, nhưng vì lễ nghi thế gia, nàng vẫn ngồi ngay ngắn, chỉ có ánh mắt thỉnh thoảng lộ vẻ khao khát.
Mặc Nam dường như biết nàng đang nghĩ gì, lặng lẽ vén rèm xe lên, để nàng nhìn ra ngoài thỏa thích.
