Chương 10: Cô gái mồ côi pháo hôi vừa mở màn đã offline (10)
Khi bị Cố Hoàn Tri cưỡng ép bế ném lên giường, đầu óc Vân Vũ vẫn còn choáng váng.
Lúc nãy nàng sợ hãi vô cùng nên muốn chạy về phía cửa phòng, nhưng Cố Hoàn Tri dễ dàng bắt nàng trở lại.
Hắn nhấc nàng lên nhẹ nhàng như xách một con thỏ.
Thân thể nàng mềm yếu chẳng có chút sức lực, dù nàng có giãy giụa, đấm đá thế nào cũng chỉ như đang gãi ngứa cho hắn.
Vân Vũ bị ném mạnh trở lại giường, giường đệm vô cùng mềm mại nên nàng chẳng thấy đau chút nào, mái tóc xanh mượt rũ xuống trên chăn gối màu thẫm.
“Đừng, đừng lại đây!”
Vân Vũ mặt mày thất sắc, cố gắng gượng sức ngồi dậy trên giường rồi dịch vào tận trong cùng, hai chân co lại, lưng dán chặt vào bức tường sau lưng.
“A Vũ thật là đẹp.”
Ánh mắt đầy tính xâm lược của Cố Hoàn Tri nhìn thẳng vào Vân Vũ đang run rẩy.
Hắn đang ngắm những dấu vết hắn để lại trên người nàng — chiếc cổ mảnh mai non mềm, bầu ngực tròn đầy ẩn trong lớp áo mỏng manh, đôi chân… cho đến đôi bàn chân nhỏ nhắn ngọc ngà, tất cả đều đầy ắp dấu vết của hắn.
Thật là đẹp.
“Đồ… đồ vật cận thân của ta.” Vân Vũ khẽ run rẩy thân hình gầy mảnh nói, “Sao lại ở trong tẩm điện của ngươi?”
Cố Hoàn Tri đứng bên giường khẽ cười một tiếng, ánh mắt nóng bỏng: “A Vũ quên rồi sao? Đêm nào chúng ta chẳng ở bên nhau.”
Như không trả lời câu hỏi của Vân Vũ, nhưng dường như đã nói rõ sự thật.
Vân Vũ lại ngẫm nghĩ kỹ lời Cố Hoàn Tri, rồi liên tưởng đến việc từ khi dọn vào tướng quân phủ, mỗi sáng thức dậy nàng đều thấy kỳ lạ.
Đôi mắt long lanh nước của nàng khẽ chấn động.
Hắn nhất định đêm nào cũng lẻn vào tẩm điện của nàng, thậm chí… thậm chí đêm nàng tắm trong bể cũng vậy!
Vân Vũ khó tin nhìn Cố Hoàn Tri, đôi bàn chân ngọc trần không mang tất lộ ra ngoài váy áo bất giác muốn co vào thêm, tránh xa Cố Hoàn Tri một chút.
“A Vũ.” Cố Hoàn Tri gọi, “Lại đây.”
Vân Vũ vành mắt hoe đỏ lắc đầu, giọng kháng cự: “Không, ta không muốn… ngươi thả ta đi được không?”
Giây sau, ánh mắt Cố Hoàn Tri càng thêm sâu thẳm, hắn cúi người đưa tay tóm lấy một bên mắt cá chân trắng nõn thon thả của nàng.
“A!” Vân Vũ giật mình, “Buông ra… buông ra!”
Vân Vũ giãy giụa muốn thoát bàn chân khỏi sự kìm kẹp của Cố Hoàn Tri.
Nhưng sức lực giữa nàng và Cố Hoàn Tri chênh lệch quá lớn, mắt cá chân bị hắn nắm chặt không nhúc nhích được.
Cố Hoàn Tri ngắm nghía bàn chân ngọc ngà ấy, trên đó vẫn còn thấy một vòng dấu răng hắn để lại đêm qua.
Cố Hoàn Tri hài lòng cười, cúi người thành kính đặt lên đó một nụ hôn nóng bỏng.
Vân Vũ nhìn cảnh ấy mà mặt đỏ tim đập, sắc mặt đỏ bừng: “Ngươi, sao ngươi có thể…”
“Trên người A Vũ chỗ nào cũng thơm.”
Cố Hoàn Tri nói, hắn cười dịu dàng, khác hẳn vẻ quân tử đoan chính thường ngày trước mặt nàng.
Ngay khi Vân Vũ thấy lực tay hắn có chút lơi lỏng, định rút người tránh xa.
Cố Hoàn Tri bỗng dữ dội kéo cả người Vân Vũ lại, chỉ trong khoảnh khắc, Vân Vũ chưa kịp phản ứng đã bị hắn tóm hai tay đè xuống giường.
Vân Vũ đỏ mắt, trong khóe mắt dần dâng lên giọt lệ long lanh, dường như sợ hãi vô cùng, đôi mắt long lanh nước rụt rè nhìn Cố Hoàn Tri.
Nhưng ánh mắt yếu đuối lấy lòng ấy chỉ khiến Cố Hoàn Tri càng không kìm nén được lòng mình.
Hắn không nhẫn nhịn nữa, cúi người tiếp tục lặp lại chuyện đêm qua, nuốt trọn mọi tiếng kêu kinh hoàng của nàng.
*
Từ ban ngày đến tối mịt, Vân Vũ mới tỉnh lại.
Thân thể nàng như rã rời, mềm nhũn đau nhức, thật sự không còn chút sức lực nào.
Phục Linh chờ bên giường thấy nàng tỉnh liền vội bước tới đỡ nàng ngồi dậy, cẩn thận lấy gối mềm cho nàng tựa vào giường.
“Phục Linh…”
Vân Vũ vừa mở miệng đã phát hiện giọng mình khàn đặc đến vậy, nàng khựng lại, rồi vệt ửng hồng từ cổ lan lên má, ngay cả vành tai cũng đỏ.
Nàng mơ hồ nhớ mình đã khóc hét rất lâu, nhưng Cố Hoàn Tri không chịu dừng lại, mỗi lần đều ôm nàng vừa hôn vừa nói lời tình tứ dỗ dành.
Phục Linh bưng nước ấm tới, Vân Vũ uống khá nhiều mới khiến giọng trở lại bình thường.
“Cô nương còn thấy choáng không?” Phục Linh khẽ hỏi, vẻ mặt hơi do dự, “Vừa nãy… cô nương ngất đi, y phủ tới xem rồi, nói là…”
“Y phủ có nói là vì cớ gì không?”
Vân Vũ khẽ nâng đôi mắt long lanh nước hỏi, nàng nhớ sau khi mình và Cố Hoàn Tri… thì lại ngất đi, nhưng Phục Linh vẻ mặt do dự mãi chưa chịu trả lời.
Lúc này cửa tẩm điện bị mở ra, người bước vào chính là Cố Hoàn Tri, trên tay hắn còn bưng hộp thức ăn.
Phục Linh vội đứng dậy hành lễ, Cố Hoàn Tri phất tay, Phục Linh liền cúi đầu nhanh chóng rời khỏi tẩm điện.
Thân hình cao lớn của Cố Hoàn Tri bước tới, Vân Vũ có chút sợ hắn, nàng vừa nhắm mắt lại là thấy cảnh Cố Hoàn Tri bắt nạt mình.
Cố Hoàn Tri ngồi xuống bên giường Vân Vũ, hộp thức ăn trên tay đặt lên bàn nhỏ đầu giường.
Vân Vũ rụt rè nhìn hắn, nếu không phải thân thể hiện tại mềm nhũn vô lực, nàng nhất định đã trốn sang một bên.
“Y phủ nói là chuyện phòng the quá kịch liệt, trong lúc đó lại không ăn gì, nên mới ngất đi.”
Cố Hoàn Tri mặt không đỏ tim không đập nói, “Ta đã bảo người làm món cháo gà xé mà nàng thích nhất…”
Cái, cái gì?!
Vân Vũ khựng lại, thảo nào lúc nãy khi nàng hỏi Phục Linh, nàng ấy cứ ấp a ấp úng mãi không chịu nói, thì ra là vì chuyện xấu hổ như vậy mà mời cả y phủ.
Vân Vũ lập tức thấy vô cùng xấu hổ, càng nghĩ càng thấy khó chịu, gương mặt xinh đẹp đầy vẻ tủi thân.
Mái tóc đen mượt rũ xuống bờ vai càng tôn lên vẻ yếu ớt vô cùng, đôi mắt long lanh ánh nước hoe đỏ.
Chốc lát nước mắt liền rơi xuống, tí tách nhỏ giọt.
Cố Hoàn Tri vừa mở hộp thức ăn đã thấy người con gái yếu ớt trên giường khóc đỏ mắt, lòng hắn thắt lại, không nghĩ ngợi liền vội đưa tay ra, dùng ống tay áo chất liệu thượng hạng lau nước mắt cho nàng.
“Khóc gì vậy?”
Vân Vũ đang tức giận, thấy tay hắn đưa tới liền cắn thẳng lên, Cố Hoàn Tri không phản ứng gì, cứ thế đưa tay ra mặc nàng cắn, đến khi Vân Vũ buông miệng, trên bàn tay rộng dày của hắn đã hằn rõ một vết răng nhỏ.
Cố Hoàn Tri thấy Vân Vũ mắt ngấn lệ, chóp mũi ửng hồng, nhìn mà lòng hắn muốn tan chảy, chỉ muốn ôm nàng vào lòng yêu thương thêm một phen.
A Vũ của hắn ngay cả khóc cũng đẹp như vậy, tiếng nức nở nhỏ nhẹ yếu ớt ấy thật là dễ nghe.
Nhưng Cố Hoàn Tri vẫn thích nghe tiếng nàng khóc nức nở mềm mại dưới thân hắn hơn, lúc thì nói nàng không chịu nổi, lúc lại gọi hắn chậm một chút.
Thật là dễ nghe…
Giọng Vân Vũ mang theo sự oán trách, đôi mắt đẹp không ngừng rơi lệ, đều bị Cố Hoàn Tri lau đi từng giọt.
“Giờ cả phủ đều biết ta vì cớ này mà ngất đi, ngươi…”
“Phải, đều tại ta.”
Cố Hoàn Tri không nghĩ ngợi nói.
