Chương 14: Cô gái mồ côi pháo hôi mở màn đã offline (14)
Cố Hoàn Tri một tay giữ chặt lấy eo Vân Vũ, ấn nàng ngồi trên đùi mình, tay kia đỡ sau gáy nàng, hôn sâu.
Mãi đến khi nàng phát ra tiếng ư ử không vui, Cố Hoàn Tri mới luyến tiếc buông môi ra.
Thiếu nữ ngồi nghiêng trên người hắn, gương mặt đỏ ửng, đang thở hổn hển từng hơi, đôi môi phấn nộn còn vương ánh nước long lanh.
Ánh mắt Cố Hoàn Tri thẫm lại, giọng khàn khàn hỏi: “Còn muốn ăn thịt cá nữa không?”
“Không…” Vân Vũ vội vàng thở dốc lắc đầu, “Không ăn nữa…”
Bị giữ chặt ngồi trên người hắn, Vân Vũ hơi khó chịu cựa quậy, gương mặt hạnh đào kiều diễm ướt át khiến Cố Hoàn Tri lại muốn hôn thật mạnh thêm lần nữa.
Nhưng nghĩ Vân Vũ còn chưa dùng bữa tối, hắn đành cố nén xao động trong lòng, tự tay đút cơm cho nàng.
Cố Hoàn Tri rất thích cảm giác này, hắn thích tự tay đút A Vũ ăn cơm, thậm chí cả giúp nàng mặc y phục, mang giày tất.
“Đợi sau khi chúng ta thành thân, ngày ngày ta sẽ giúp A Vũ ăn mặc trang điểm, được không?”
Vân Vũ không lộ vẻ gì, chậm rãi ăn món Cố Hoàn Tri gắp tới, rụt rè ngước mắt nhìn hắn, hỏi: “Chàng cưới ta làm chính thất sao?”
“Đương nhiên rồi.”
Cố Hoàn Tri không chút do dự đáp, hắn đưa tay nhẹ nhàng vén lọn tóc lòa xòa bên tai Vân Vũ ra sau, trong mắt tràn đầy chiếm hữu.
“Ta sẽ không có thiếp thất, ta chỉ cần một mình nàng, nàng cũng chỉ được có một mình ta.”
“Vậy… vậy ngày thành thân, ta có được đội phượng quan khoác hà bào không?”
Vân Vũ khẽ nói, Cố Hoàn Tri lại gắp một đũa thức ăn đút nàng, trong mắt mang theo ý cười rõ rệt.
“Đương nhiên, hỷ phục ta đã cho người chuẩn bị rồi, nhất định phải là loại tốt nhất, mới xứng với nàng.”
“Nhưng ta muốn tự mình xem hỷ phục…”
Vân Vũ dè dặt nói, đôi mắt như lưu ly nhìn về phía Cố Hoàn Tri, thấy thần sắc hắn không đổi mới dám nói tiếp.
Vân Vũ ngước đôi mắt long lanh nước nói: “Thành thân là việc trọng đại cả đời, hỷ phục lại càng quan trọng, ta nghĩ nên do chính ta chọn mới phải…”
Cố Hoàn Tri trầm ngâm: “A Vũ nói cũng có vài phần đạo lý.”
Vân Vũ thấy vậy lại tiếp: “Trong kinh thành có không ít tiệm vải thêu nghệ tuyệt hảo, chi bằng đến đó chọn?”
Đôi mắt thanh lãnh của Cố Hoàn Tri nhìn về phía Vân Vũ, nàng ngoài mặt giả vờ bình tĩnh, nhưng bàn tay giấu trong tay áo đã khẽ siết chặt.
Vân Vũ sợ Cố Hoàn Tri phát hiện điều bất thường, bèn cúi mắt, người mềm nhũn tựa vào lồng ngực hắn.
“Cha mẹ ta khi sinh thời để tâm nhất chính là hôn sự của ta, mẫu thân còn tự tay thêu hỷ phục cho ta, đáng tiếc chưa thêu xong đã không còn trên đời…”
Vân Vũ giả vờ đau thương cô quạnh, dịu giọng nói, ngoan ngoãn tựa trong lòng Cố Hoàn Tri, như đóa tơ hồng tìm bến đỗ.
“Ta mới nghĩ muốn tự mình chọn hỷ phục hợp ý nhất, như vậy mới yên tâm gả cho tướng quân…”
“Được.”
Giọng Cố Hoàn Tri trầm thấp, hắn hơi cúi đầu hôn lên vầng trán sáng bóng của Vân Vũ, “Mấy ngày nữa ta được nghỉ, sẽ dẫn nàng đi chọn hỷ phục.”
Đôi mắt Vân Vũ khẽ chuyển động không lộ vẻ gì, trong lòng có chút thất vọng, Cố Hoàn Tri còn muốn đi cùng nàng, nhưng dù sao cũng có cơ hội ra khỏi phủ.
Tiếp theo nàng phải lên kế hoạch thật kỹ, quyết không thể lãng phí cơ hội ra ngoài này.
Vân Vũ đang suy nghĩ, Cố Hoàn Tri lại gắp thức ăn, nàng đành chuyên tâm dùng bữa tối.
Đầu bếp trong phủ tướng quân tay nghề rất tốt, làm đều là món Vân Vũ thích ăn nhất, chẳng mấy chốc nàng đã thấy no.
“No rồi.” Vân Vũ ngước mắt lắc đầu nói, “Thật sự không ăn được nữa…”
Thấy Vân Vũ uể oải không muốn ăn nữa, Cố Hoàn Tri mới đặt bát đũa xuống.
“No rồi thì tiêu cơm một chút đi.”
Cố Hoàn Tri nói, thấy Vân Vũ còn nghi hoặc nhìn hắn, chưa hiểu tiêu cơm là ý gì.
Mãi đến khi Cố Hoàn Tri bế nàng lên.
Vân Vũ mới phản ứng lại, mặt lập tức đỏ bừng, hai tay ôm cổ Cố Hoàn Tri sợ mình ngã xuống.
“Đợi, đợi đã—”
Vân Vũ bị đè xuống giường, lời còn chưa nói hết đã bị Cố Hoàn Tri dùng môi chặn miệng.
Hắn hôn rất sâu, hôn đến mức Vân Vũ trời đất quay cuồng, chẳng bao lâu thân thể mềm nhũn không ra hình dạng, từng chút từng chút bị hắn ăn sạch.
Ngày hôm sau tỉnh dậy, Vân Vũ toàn thân đau nhức, dù vậy nàng vẫn không quên kế hoạch của mình, cẩn thận chuẩn bị.
Lại một đêm khuya, Vân Vũ đã bị Cố Hoàn Tri làm cho mệt lả, được hắn bế đi tắm rửa sạch sẽ trở về rồi ngủ say trên giường.
Cố Hoàn Tri cẩn thận đắp chăn cho nàng, mới nhẹ bước ra khỏi nội thất, xuyên qua bình phong và trung đường, đến ngoại đường nghị sự.
Phục Linh đã cung kính quỳ dưới đường, Cố Hoàn Tri khoác đại khôi màu thẫm, gương mặt lạnh lẽo, sải bước ngồi xuống ghế trên.
Cố Hoàn Tri ngước mắt hỏi: “Hai ngày nay phu nhân có gì khác thường?”
“Bẩm chủ tử, hai ngày nay phu nhân lén nhờ thị vệ trước cửa đưa một gói bạc đến tiệm vải Cẩm Tú trong kinh thành, nói là để đặt trước hỷ phục.”
“Còn dặn thị vệ chuyển lời, sau khi tiệm vải nhận bạc nhất định phải giữ lại hỷ phục tốt nhất.”
“Ngoài những điều đó ra, không còn gì khác.”
Phục Linh cung kính đáp, Cố Hoàn Tri ngồi trên ghế trên, một tay chống lên án thư, ngón tay thon dài khẽ đỡ huyệt thái dương, khóe môi mang theo ý cười như có như không.
Phục Linh do dự hỏi: “Chủ tử thật sự muốn dẫn phu nhân ra phủ đến tiệm vải đó sao? Thuộc hạ lo…”
“Đi.”
Giọng Cố Hoàn Tri không cho phép bàn cãi, nhưng lạ thường lại lộ vẻ lạnh lẽo, “Đương nhiên phải đi.”
Ngày hôm đó Vân Vũ vừa đề nghị tự chọn hỷ phục, hắn đã phát hiện có gì không đúng, bảo Phục Linh hai ngày nay để ý nhiều hơn, quả nhiên không ngoài dự liệu.
Nhưng Cố Hoàn Tri giả vờ không biết gì, để nàng thử trốn khỏi hắn thì đã sao? Dù thế nào nàng cũng không thoát được.
*
Chẳng mấy chốc đã đến ngày Cố Hoàn Tri dẫn Vân Vũ ra phủ chọn hỷ phục, hắn tự tay bế Vân Vũ lên xe ngựa, vì phải ra phủ nên vòng khóa trên cổ chân nàng cũng được tháo xuống.
Vân Vũ ngồi trong xe ngựa khẽ lắc lư, cử động cổ chân phải không còn nặng nề, trong lòng vui mừng thêm vài phần, nhưng mơ hồ lại thấy có chút bất an.
Cứ thế mang theo tâm trạng vừa vui vừa bất an, xe ngựa nhanh chóng đến trước cửa tiệm vải Cẩm Tú.
Khi xuống xe, Vân Vũ không lộ vẻ gì, liếc mắt nhìn thị vệ Cố Hoàn Tri dẫn theo hôm nay, phó tướng Việt Thanh không có, chỉ lác đác dẫn một đội thị vệ.
Vân Vũ thầm thở phào, người ít thì khả năng thành công của nàng cũng lớn hơn.
“A Vũ.”
Bên tai truyền đến tiếng gọi dịu dàng của Cố Hoàn Tri, Vân Vũ ngước lên nhìn, Cố Hoàn Tri nhanh chóng nắm lấy tay nàng, thân mật đỡ nàng bước vào tiệm vải.
“Bái kiến Cố tướng quân.”
Bà quản sự trong tiệm vải vội vàng tiến lên hành lễ nghênh đón, rồi tươi cười mời Cố Hoàn Tri và mọi người lên lầu.
Khi đi ngang qua bà quản sự, Vân Vũ nhìn bà một cái, rồi nhanh chóng thu ánh mắt, để mặc Cố Hoàn Tri dắt lên lầu.
Trước đó Vân Vũ lén nhờ thị vệ trước cửa mang một gói bạc đến tiệm vải cho bà quản sự này, lấy cớ hỷ phục nên thị vệ cũng khó từ chối, hơn nữa trong gói đó ngoài trang sức đáng giá và vài tờ ngân phiếu thì không còn gì khác.
Chỉ là trong ngân phiếu, nàng dùng chu sa chấm nước viết một mẩu giấy nhỏ, dùng nhiều bạc hơn nhờ bà quản sự làm giúp một việc.
Để phòng vạn nhất, nàng còn không nói lý do, chỉ lấy chuyện khác làm cớ, tránh để bà quản sự động lòng làm lộ chuyện.
