Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Xuyên Nhanh: Mỗi Thế Giới Hắn Đều Cố Chấp Với Nàng > Chương 2

Chương 2

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 2 có bản audio.

Chương 2: Cô nữ pháo hôi vừa mở màn đã offline (2)

 

"Ưm..."

 

Thiếu nữ bị đè dưới thân phát ra tiếng rên khe khẽ đầy khó chịu, nhưng nàng trúng mê hương nên mê man chẳng thể tỉnh, cứ như đang trải qua một cơn ác mộng.

 

Cố Hoàn Tri lúc này mới lưu luyến rời khỏi đôi môi mềm mại của thiếu nữ, trong bóng tối đôi mắt chàng càng thêm thâm trầm.

 

Đôi môi hồng nộn của thiếu nữ bị chà đến ửng đỏ, cánh môi phơn phớt ánh lên vẻ ẩm ướt mịn màng.

 

Ánh mắt Cố Hoàn Tri sâu thẳm, tựa như... không ngừng cọ xát lấy làn da mềm mại ấy để lấy lòng...

 

Suốt nửa tháng đường về kinh, Cố Hoàn Tri đã sớm muốn làm điều này, chỉ cần nhìn thấy Vân Vũ, tâm tư dơ bẩn trong lòng chàng liền điên cuồng sinh sôi, trong quân doanh có ai nói thêm một câu với nàng, chàng liền thấy chua xót.

 

Nay nàng đã bị chàng dỗ dành đưa về kinh thành, vào phủ tướng quân của chàng, tức là người trong lòng bàn tay chàng rồi.

 

Cố Hoàn Tri nghĩ Vân Vũ đi đường mệt mỏi cả ngày hẳn đã mệt, bèn cố nén lại trái tim đang rạo rực.

 

Nhưng ánh mắt chàng sâu thẳm ngồi bên giường mà chẳng muốn rời đi, ánh nhìn dừng lại trên bộ y phục Vân Vũ xếp gọn gàng bên cạnh giường.

 

Cố Hoàn Tri cầm bộ y phục ấy lên, vải vóc chẳng tính là tốt, chỉ vì dọc đường theo quân điều kiện có hạn nên không có loại vải đẹp như vậy.

 

Cố Hoàn Tri nghĩ chỉ có loại vải mềm mại như gấm mây mới xứng để Vân Vũ mặc, tưởng tượng cảnh Vân Vũ mặc y phục cực kỳ hoa mỹ ngoan ngoãn gọi chàng là tướng quân, Cố Hoàn Tri liền cảm thấy khí huyết dâng trào.

 

Chàng không nhịn được vùi cả mặt vào bộ y phục, tham lam ngửi mùi hương còn vương lại của Vân Vũ.

 

Mùi hương mê người ấy quẩn quanh nơi chóp mũi, tựa như Vân Vũ đang được chàng ôm trong lòng, khiến trái tim đang rạo rực của Cố Hoàn Tri được an ủi đôi phần.

 

*

 

Sáng sớm hôm sau

 

Khoảnh khắc Vân Vũ chậm rãi mở mắt, ý thức vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, nàng từ từ ngồi dậy khỏi giường, mái tóc xanh mượt ngoan ngoãn xõa xuống bờ vai.

 

Đêm qua nàng ngủ rất say, chẳng cảm nhận được gì, cứ như vừa nhắm mắt đã đến ngày hôm sau.

 

【Chào buổi sáng, ký chủ!】

 

Hệ thống Tiểu Bạch cũng tỉnh dậy, vừa ngáp vừa chào Vân Vũ, Vân Vũ cũng cười đáp lại một câu chào buổi sáng, Tiểu Bạch trong không gian hệ thống vui mừng khôn xiết, ký chủ mỹ nhân của nó cười với nó rồi.

 

Lúc này ngoài cửa vang lên hai tiếng gõ cửa.

 

"Cô nương đã dậy chưa? Nô tỳ là Phục Linh, được tướng quân Cố sắp xếp đến hầu hạ cô nương."

 

Ý thức Vân Vũ đã tỉnh táo hơn nửa, nàng kéo chăn đang tuột xuống lên một chút, tuy đều là nữ tử nhưng nàng vẫn có chút ngại ngùng, bèn hướng ra cửa nói: "Ta dậy rồi."

 

Theo tiếng cửa phòng mở ra, một nha hoàn bưng y phục bước vào với bước chân nhẹ nhàng.

 

Khi nhìn rõ dung nhan thiếu nữ trên giường, nàng vẫn không khỏi nghẹn thở, rất nhanh đã hoàn hồn cúi đầu hành lễ.

 

"Nô tỳ Phục Linh bái kiến cô nương." Phục Linh nói, nâng y phục trong tay lên một chút: "Nô tỳ xin hầu hạ cô nương thay y phục rửa mặt."

 

Vân Vũ nhìn y phục trong tay Phục Linh, thấy vải vóc rất đắt tiền, nàng vô thức nhìn về bộ y phục hôm qua của mình, nhưng đầu giường trống không, ngoài gối mềm chẳng còn gì khác.

 

Đêm qua trước khi ngủ nàng rõ ràng đã xếp y phục gọn gàng, sao lại biến mất?

 

Chẳng lẽ Phục Linh thấy bộ y phục ấy kiểu dáng cũ kỹ nên mang đi vứt rồi?

 

Chưa để Vân Vũ kịp nghĩ kỹ, Phục Linh đã bước tới định mặc y phục cho nàng, Vân Vũ vội vàng từ chối: "Không, không cần đâu, ta tự mặc được."

 

Phục Linh cũng không tiếp tục, lập tức lui về chỗ cũ cúi người nói: "Vậy nô tỳ chờ bên ngoài điện."

 

Nói xong Phục Linh lại hành lễ lui ra ngoài điện, Vân Vũ đứng dậy tự mặc y phục mới, đến khi Phục Linh để Vân Vũ ngồi trước gương đồng định chải đầu trang điểm cho nàng, Vân Vũ mới phát hiện hai bên má cạnh môi có vết đỏ nhạt.

 

Dường như là dấu vết bị người ta véo để lại.

 

Vân Vũ nhìn chằm chằm gương mặt mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành phản chiếu trong gương đồng, đưa bàn tay ngọc trắng nõn nhẹ nhàng vuốt lên vết đỏ cực nhạt ấy.

 

Hệ thống Tiểu Bạch cũng không nói đêm qua sau khi nàng ngủ có người vào, hẳn là nàng vô tình làm bị thương thôi.

 

*

 

Cố Hoàn Tri một thân trường bào màu thẫm, khí vũ hiên ngang, giữa chân mày mang vài phần lệ khí, đó là sự hung hãn do nhiều năm chinh chiến sa trường mang lại.

 

Chàng đang đi qua hành lang định đi tìm Vân Vũ, lúc này phó tướng Việt Thanh dưới trướng vội vàng tiến lên bẩm báo.

 

"Tướng quân, Ôn Nghi công chúa đến."

 

Thần sắc Cố Hoàn Tri vẫn không thay đổi nhiều, chỉ là trong mắt lóe lên một tia không kiên nhẫn, chàng từ nhỏ sống trong cung đã quen biết Ôn Nghi, vừa định bảo Việt Thanh dẫn nàng đến chính sảnh trước thì đã thấy Ôn Nghi nghênh ngang đi thẳng vào.

 

Ôn Nghi nhìn thấy Cố Hoàn Tri đứng dưới hành lang phong quang tễ nguyệt, lập tức mừng rỡ reo lên: "Cố Hoàn Tri!"

 

Cố Hoàn Tri lại không vui mừng như Ôn Nghi, khẽ gật đầu chắp tay thi lễ nói: "Thần bái kiến công chúa."

 

"Miễn lễ miễn lễ." Ôn Nghi đứng trước mặt Cố Hoàn Tri cười nói: "Ngươi và ta quen biết từ nhỏ, không cần khách sáo vậy!"

 

Cố Hoàn Tri không đáp, đôi môi mỏng mím chặt càng thêm vài phần thanh lãnh, vai rộng eo thon, một thân thường phục mà toát ra khí thế sắc bén.

 

Đường nét tuấn mỹ góc cạnh khiến Ôn Nghi không khỏi đỏ mặt, trái tim càng đập thình thịch.

 

Cố Hoàn Tri nổi tiếng không gần nữ sắc, nhưng từ nhỏ đến lớn chỉ có Ôn Nghi nói được vài câu với chàng, điều này khiến Ôn Nghi không khỏi đắc ý, cho rằng mình nhất định là đặc biệt.

 

Ôn Nghi bèn cười nói với Cố Hoàn Tri: "Chúng ta lâu rồi không gặp, hôm nay phải ôn chuyện cho thỏa thích!"

 

Cố Hoàn Tri khẽ nhíu mày, chàng chỉ muốn ở bên Vân Vũ không rời nửa bước, vừa định lên tiếng từ chối thì thấy người trong lòng ngày đêm mong nhớ bước tới.

 

Ôn Nghi thấy Cố Hoàn Tri nhìn về phía sau mình, bèn quay đầu lại, liền thấy một nữ tử dung mạo cực đẹp xuất hiện sau lưng.

 

Nàng có mái tóc đen búi thành mây, gương mặt không trang điểm như hoa sen mới nở, đôi mắt trong sáng như nước thu, thân hình nhỏ nhắn trông mềm mại như không xương, làn da trắng hơn tuyết tựa như thổi nhẹ cũng rách.

 

Ánh mắt Cố Hoàn Tri nhìn Vân Vũ sâu thẳm, dưới đôi mắt thanh lạnh ấy ẩn giấu vô vàn tham lam.

 

Chàng biết y phục mình chọn cho Vân Vũ là thích hợp nhất.

 

Loại vải gấm mây thượng hạng nhất tuyệt đối không chà đỏ làn da non mềm của nàng, thiết kế bó eo khiến vòng eo thon nhỏ càng thêm mảnh mai, màu hồng sen càng tôn nàng lên như đóa hoa kiều diễm.

 

Khoảnh khắc Vân Vũ xuất hiện, máu trong người Cố Hoàn Tri đều âm thầm sôi trào, chàng muốn giấu kín nàng xinh đẹp như vậy, đây là của riêng chàng.

 

Là của riêng chàng!

 

Chỉ thuộc về một mình chàng!

 

Bề ngoài Cố Hoàn Tri như gió mát trăng thanh không gần nữ sắc, trong lòng lại âm u vô cùng.

 

Những đường gân xanh nổi lên trên mu bàn tay chàng đều đang gào thét muốn trực tiếp ôm thiếu nữ yếu ớt mềm mại ấy vào lòng, khiến nàng vĩnh viễn không thể rời xa chàng!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi