Chương 20: Pháo hôi cô nữ bị out ngay từ đầu (20)
*
Ngày hôm sau, thi thể của Ôn Nghi công chúa được phát hiện ở cửa núi Dục Thành – đất phong của nàng ta. Một đám sơn tặc chiếm núi làm vua bị bắt giữ, và chúng đã nhận tội giết công chúa không chút chối cãi.
Trong buổi thiết triều, Thái tử đưa ra bằng chứng về việc giao dịch ngầm với Cố Hoàn Tri.
Ôn Nghi đã tham ô thuế của đất phong Dục Thành suốt nhiều năm, nhận hối lộ vàng bạc từ quan lại ở đất phong, dung túng cho chúng tự ý tăng thuế đất.
Nàng ta còn dung túng quan lại đất phong hoành hành, ngầm cho phép tiền trang ở đất phong đúc tiền giả để lưu thông, khiến dân chúng buộc phải lên núi làm giặc. Nhân lúc nàng ta ra ngoài, chúng đã giết nàng ta để thay trời hành đạo.
Bằng chứng vừa đưa ra, cả triều đình đều chấn động, ngay cả Hoàng thượng cũng nổi giận.
Chỉ riêng việc tham ô thuế cống nạp đã là tội chết, huống chi Ôn Nghi còn nhận hối lộ, dung túng quan lại làm điều ác, đúc tiền giả lưu hành. Từng việc, từng việc đều là tội chết.
Trên triều đình, phe cánh của Nhị hoàng tử vẫn còn cố gắng đánh lạc hướng.
Thái tử thẳng thắn nói: Thiên tử phạm pháp cũng đồng tội với thứ dân. Ôn Nghi dung túng quan lại đất phong, tàn hại bách tính, khiến dân chúng lầm than, chết cũng không đáng tiếc.
Hoàng thượng vì những việc làm trước kia của Ôn Nghi mà nổi giận, quở trách những quan viên phản bác, đồng thời hạ lệnh bổ nhiệm Thái tử làm Đốc sát sứ, đến Dục Thành an ủi lòng dân và khôi phục dân sinh.
Hành động này của Thái tử rất được lòng dân.
Ý định ban đầu của Cố Hoàn Tri và Thái tử là muốn nhân cơ hội này truy đến cùng, lần theo dấu vết để điều tra Nhị hoàng tử, hạ bệ luôn cả hắn.
Nhưng Nhị hoàng tử rất cảnh giác. Từ sau khi việc của Ôn Nghi bị phơi bày, hắn liền cáo bệnh, đóng cửa không ra ngoài, ngầm xử lý một số thứ, nên lửa không cháy đến người hắn.
Tuy nhiên, vì chuyện của Ôn Nghi, Hoàng thượng gần đây cũng lạnh nhạt với Nhị hoàng tử hơn nhiều, hắn cũng không hẳn là toàn thân mà lui.
*
Chớp mắt đã đến ngày đại hôn ở tướng quân phủ.
Cố Hoàn Tri không chỉ muốn làm gấp mà còn muốn làm lớn, khiến đám người dưới trướng bận tối mắt tối mũi, mới có thể chuẩn bị xong hôn lễ trong thời gian ngắn ngủi như vậy.
Khi khoác lên bộ hỷ phục vô cùng hoa lệ do Cố Hoàn Tri chuẩn bị, Vân Vũ vẫn còn ngơ ngác.
Cứ như thể hôm qua nàng mới đến thế giới vị diện này, vậy mà hôm nay đã phải mang thai mà gả cho nam chính rồi.
Huyền ảo, quá huyền ảo...
Phục Linh cẩn thận đội phượng quan lên đầu Vân Vũ, bộ trang phục thành hôn xem như hoàn tất.
Trong mắt Phục Linh ánh lên vẻ kinh diễm, nàng khen: "Phu nhân hôm nay thật sự rất đẹp, nô tỳ chưa từng thấy người nào xinh đẹp như phu nhân."
Người con gái trước mắt khoác phượng quan và áo cưới rực rỡ, hỷ phục đỏ thắm càng làm nước da trắng nõn nổi bật.
Vì đang mang thai nên nàng chỉ trang điểm nhẹ, mặt hoa da phấn, đôi môi hồng nhỏ nhắn xinh xắn, ngũ quan mềm mại đẹp đến mức khó tả.
Vân Vũ ngượng ngùng cười, nhất thời không biết đáp lời thế nào. Đúng lúc này, trong đầu nàng chợt lóe lên một dòng điện.
Nàng khẽ nhíu mày.
Phục Linh thấy vậy vội vàng căng thẳng, tiến lên đỡ tay Vân Vũ để nàng ngồi xuống sập mềm.
"Phu nhân, sao vậy? Có phải bụng không thoải mái không?"
"Không sao, có lẽ hơi mệt thôi."
Vân Vũ khẽ nói, vừa ứng phó với Phục Linh vừa tập trung vào trong đầu. Quả nhiên là Hệ thống Tiểu Bạch đã trở về.
【Ký chủ, ký chủ, là ta đây! Tiểu Bạch!】
"Ngươi cuối cùng cũng trở về rồi, Tiểu Bạch."
Vân Vũ trò chuyện với Tiểu Bạch trong ý thức: "Trong thời gian ngươi không ở đây, các nút cốt truyện sụp đổ hết, ta không biết phải làm sao cả."
Nghe ký chủ kiều mềm oán trách, Tiểu Bạch có chút chột dạ, cười khan hai tiếng rồi nói tiếp:
【Ký chủ đừng sợ, cốt truyện đã định của vị diện này không thể thay đổi, chúng ta cứ thuận theo mà đi, tự nhiên sẽ vượt qua được vị diện này thôi.】
"Nhưng ta là nhân vật pháo hôi trong vị diện, bây giờ không đi theo cốt truyện pháo hôi ban đầu, liệu có thất bại nhiệm vụ và bị Thiên đạo trừng phạt không?"
Vân Vũ lo lắng nói. Hệ thống Tiểu Bạch trong lòng biết rõ, đây đã không còn là thế giới nhiệm vụ pháo hôi nữa, nhưng bây giờ nó vẫn chưa thể nói với ký chủ.
【Sẽ không, sẽ không đâu. Ký chủ cứ đi từng bước một, không cần lo lắng chuyện thất bại nhiệm vụ hay không.】
"Được..."
Vân Vũ hơi buông lỏng trái tim đang treo lơ lửng, nhưng vẫn đầy tâm sự. Nàng luôn cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng lại không nói ra được.
Chưa kịp để Vân Vũ suy nghĩ kỹ càng, hỷ nương đã giục nàng trùm khăn voan đỏ lên.
Sau đó, Vân Vũ không mệt lắm. Nàng đang mang thai, mạch tượng không ổn, thân thể cũng không tốt, Cố Hoàn Tri không nỡ để nàng mệt.
Chỉ bái đường xong, chàng liền để Phục Linh đỡ nàng về tẩm điện. Ngay cả khách khứa đầy sảnh cũng chỉ được gặp nàng một lát, mà còn bị khăn voan đỏ che kín, không nhìn thấy dung mạo.
Trong bữa tiệc cưới hôm nay, Nhị hoàng tử cũng đến.
Thân nhân của Cố Hoàn Tri đều đã qua đời, khách mời trong tiệc cưới đều là quan viên triều đình và các thế gia ở kinh thành.
Những người ngồi đây đều biết tính tình Cố Hoàn Tri, nên không ai tự rước lấy nhục mà nhất quyết kéo chàng uống cho say.
Mỗi người chỉ nói vài câu chúc mừng là xong. Hôm nay Cố Hoàn Tri tâm trạng tốt, ai đến kính rượu đều đáp lễ.
"Chúc mừng Cố tướng quân kết duyên lành."
Nhị hoàng tử nhân lúc phần lớn khách khứa đã rời đi mới đến gặp Cố Hoàn Tri.
Thần sắc Cố Hoàn Tri không đổi, chắp tay hành lễ: "Đa tạ Nhị điện hạ."
Nhị hoàng tử dạo này đã khiêm nhường hơn nhiều, có lẽ bị việc của Ôn Nghi liên lụy phần nào, dung mạo hắn có chút tiều tụy.
Ánh mắt hắn dừng lại trên bộ hỷ phục của Cố Hoàn Tri, đỏ đến chói mắt.
Nhị hoàng tử không khỏi nhớ đến cảnh tượng vừa rồi ngoài điện, tận mắt nhìn Cố Hoàn Tri và Vân Vũ thành hôn. Ngay cả hắn cũng không nói rõ được, chỉ một ánh nhìn với Vân Vũ đã khiến hắn không thể quên.
Hắn có chút ghen tị, ghen tị vì Thái tử có Cố Hoàn Tri giúp sức đối phó hắn, ghen tị vì Cố Hoàn Tri có thể cưới Vân Vũ, ghen tị vì cuộc sống của chàng quá thoải mái.
Nhị hoàng tử đè nén vị chua xót trong lòng, nhớ đến đại nghiệp của mình, liền nở nụ cười không khác gì ngày thường.
"Mẫu hậu đã chọn chính phi cho ta, không lâu nữa sẽ đại hôn. Đến lúc đó mong tướng quân dẫn phu nhân cùng đến dự."
"Đó là đương nhiên."
Cố Hoàn Tri thản nhiên nói, rồi lễ độ chắp tay hành lễ với Nhị hoàng tử.
"Hôm nay là đêm động phòng hoa chúc của thần, thần xin phép cáo lui trước."
Sau khi hành lễ cáo biệt, Cố Hoàn Tri sải bước lớn đi lên hành lang dài, hướng về phía hậu viện.
Nhị hoàng tử đứng phía sau, dưới màn đêm đậm đặc, nụ cười trên mặt hắn dần lạnh đi, hai tay siết chặt thành nắm đấm.
Cứ để hắn đắc ý một thời gian đi, sau này thiên hạ này do ai làm chủ, còn chưa nói chắc được.
*
