Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Xuyên Nhanh: Mỗi Thế Giới Hắn Đều Cố Chấp Với Nàng > Chương 27

Chương 27

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 27 có bản audio.

Chương 27: Nữ phụ độc ác trong truyện học đường 2

 

*

 

Sau một khóm hoa khuất nẻo trong trường.

 

Đến khi thật sự đứng trước mặt Tô Cảnh Trần, Vân Vũ vẫn không nhịn được mà căng thẳng. Cô cứ cúi gằm đầu nhìn xuống giày mình, không dám ngẩng lên.

 

“Tô, Tô học trưởng, em thích anh…”

 

Cô lấy hết can đảm nói ra, đuôi câu khẽ run lên, mềm mại dễ nghe vô cùng, rồi đưa phong thư màu hồng trong tay tới.

 

Chàng trai đứng trước mặt cô mặc bộ đồng phục vest lỏng lẻo, cúc cổ áo hơi mở, gương mặt tuấn tú với đường nét rõ ràng mang theo vẻ lạnh lùng xa cách.

 

Tô Cảnh Trần ghét nhất là bị người ta tỏ tình. Vừa rồi hắn định bỏ đi ngay, nhưng nghe giọng cô gái trước mặt cứ cúi đầu mãi kia mềm mại như vậy…

 

Hắn không khỏi nhướng mày, thầm nghĩ giọng nói này cũng khá dễ nghe.

 

“Nói xong chưa?”

 

“Em… em…”

 

Vân Vũ ấp a ấp úng, đầu ngón chân khẽ động đậy, giây lát sau lấy hết dũng khí ngẩng đầu lên.

 

Tô Cảnh Trần cao hơn Vân Vũ rất nhiều. Vân Vũ ngẩng mặt nhìn hắn, đôi mắt xinh đẹp rụt rè chạm vào ánh mắt Tô Cảnh Trần.

 

Tô Cảnh Trần sững người. Cô gái trước mặt ngẩng đầu lên, trông mềm mại y như giọng nói của cô vậy.

 

Da trắng nõn, đôi mắt to tròn rất đẹp, chiếc mũi nhỏ cao, còn đôi môi cô…

 

Hồng hồng…

 

Tô Cảnh Trần không nhịn được thầm nghĩ, hắn cứ nhìn chằm chằm Vân Vũ. Hai người đối mắt vài giây, Vân Vũ liền vội vàng cúi đầu xuống.

 

Cô cúi cái đầu nhỏ đứng trước mặt hắn, chiều cao dường như chỉ tới ngực hắn, hai bàn tay trắng nõn mảnh khảnh siết chặt phong thư đã hơi nhăn.

 

“Xin, xin lỗi!”

 

Đáng yêu quá…

 

Tô Cảnh Trần không khống chế được mà nghĩ, cô ấy trông ngoan ngoãn quá, cả người mềm mại như bông, nhìn là muốn chọc vào má rồi bắt nạt một chút.

 

Vân Vũ biết mình tỏ tình thất bại rồi, nhưng trong lòng cô ngoài một chút hụt hẫng thì chẳng còn gì khác.

 

Cô chỉ là lúc chuyển trường tình cờ nhìn thấy Tô Cảnh Trần, thấy hắn đẹp trai mà thôi. Được rồi, cô thừa nhận mình hơi mê nhan sắc.

 

“Xin lỗi anh Tô, làm mất thời gian của anh, em, em đi ngay đây.”

 

Vân Vũ có chút ngượng ngùng nói, rồi xoay người định chạy trốn.

 

Người phía sau lại đưa tay túm lấy cổ áo cô, ngăn bước chân muốn rời đi.

 

“Em chạy cái gì?”

 

Tô Cảnh Trần khẽ cười nói. Hắn cao lớn, túm cổ áo sau của cô như túm một chú thỏ mềm nhũn.

 

Vân Vũ ngẩng đầu ngơ ngác khó hiểu nhìn hắn.

 

Tô Cảnh Trần một tay đút túi, có chút không tự nhiên quay mặt đi, khẽ ho hai tiếng, rồi hơi cúi đầu xuống ngang tầm mắt Vân Vũ.

 

Trong lòng hắn khẽ động, liền nói: “Anh đồng ý.”

 

“Hả?”

 

Vân Vũ nhất thời chưa phản ứng kịp, vẫn trợn đôi mắt long lanh ngơ ngác nhìn Tô Cảnh Trần.

 

Tô Cảnh Trần buông tay ra, rồi cúi người nhìn kỹ bảng tên gắn trên đồng phục của cô, nói:

 

“Vân Vũ, vậy từ bây giờ, em là bạn gái của anh.”

 

Nhưng, nhưng mà, cô chỉ muốn thử tỏ tình một chút thôi.

 

Cũng, cũng đâu có nói sẽ ở bên hắn đâu?

 

*

 

Đến lúc tan học, Vân Vũ vẫn còn choáng váng. Ra khỏi cổng trường liền thấy bác tài xế đã đợi sẵn bên chiếc xe sang.

 

Vân Vũ như thường lệ đưa túi cho bác tài, rồi mở cửa ghế sau, thẫn thờ ngồi vào.

 

Ngồi vào rồi cô mới phát hiện hôm nay trên xe không chỉ có mình cô.

 

Bên cạnh là một chàng trai mặc đồng phục phong cách Anh, chính là em trai khác cha khác mẹ của cô – Thẩm Hoài.

 

Thật ra hắn chỉ nhỏ hơn cô vài tháng.

 

Vân Vũ có chút gò bó ngồi yên, hơi thở thoang thoảng mùi tùng xanh nhạt trên người Thẩm Hoài.

 

Đây là lần đầu tiên Vân Vũ tan học cùng Thẩm Hoài ngồi chung một xe về nhà, cũng có thể nói là lần đầu tiên cô và Thẩm Hoài gần gũi nhau như vậy.

 

Mẹ cô mới gả cho cha Thẩm Hoài được hai tháng, cô chuyển vào nhà họ Thẩm và chuyển trường đến đây cũng mới một tháng, bình thường với Thẩm Hoài cũng chỉ thỉnh thoảng nói vài câu.

 

Trước kia Thẩm Hoài đều ngồi xe khác đi học về, hôm nay đột nhiên ngồi cùng cô, cô còn hơi không quen.

 

Bác tài chuyên tâm lái xe, ghế sau yên tĩnh. Vân Vũ không nhịn được quay đầu nhìn sang.

 

Thẩm Hoài đang nhìn ra ngoài cửa sổ, bộ đồng phục trên người rất vừa vặn, tôn lên dáng người cực đẹp. Gương mặt nghiêng tinh xảo dễ nhìn, làn da trắng có chút bệnh hoạn.

 

Hắn còn đeo một cặp kính gọng vàng, kết hợp với bộ đồng phục chất liệu cực tốt của trường quý tộc, khiến cả người trông cao quý vô cùng, dù hắn vốn đã là đại thiếu gia quý tộc…

 

Thiếu niên tuấn mỹ ấy dường như nhận ra ánh mắt của Vân Vũ, liền quay sang nhìn cô.

 

“Sao vậy?”

 

Thẩm Hoài hỏi, giọng hắn nhẹ nhàng mang theo từ tính rất dễ nghe, lại nói: “Chị…”

 

Giọng hắn gọi chị cũng quá đáng yêu rồi, trông ngoan ngoãn quá…

 

Vân Vũ không nhịn được thầm nghĩ, cô vội lắc đầu tỏ ý không có gì. Vừa định quay đầu đi thì Thẩm Hoài đã tiến lại gần.

 

Hắn đưa bàn tay với các đốt ngón rõ ràng tới gần mặt Vân Vũ.

 

Trong ánh mắt có chút luống cuống của Vân Vũ, tay hắn vòng qua bên tai cô, luồn ra sau gáy, rồi cẩn thận chỉnh lại cổ áo sau của cô.

 

Chỉnh xong, Thẩm Hoài mới thu tay về, lại ngồi ngay ngắn về chỗ cũ.

 

“Vừa rồi cổ áo của chị hơi lệch.”

 

Giọng Thẩm Hoài nhẹ nhàng, vẻ mặt cũng rất thuần khiết. Vân Vũ ngượng ngùng cười với hắn.

 

“Cảm ơn.”

 

Thẩm Hoài cũng cười với cô. Nụ cười của hắn có độ cong rất đẹp, ngoan ngoãn như một chú cún con.

 

Nhưng sâu trong đôi mắt mang ý cười ngượng ngùng ấy lại ẩn giấu nụ cười đắc ý.

 

Hắn lặng lẽ xoa xoa đầu ngón tay, nơi vừa chạm vào da sau gáy Vân Vũ dường như vẫn còn lưu lại chút hơi ấm.

 

Hắn đã chạm vào cổ A Vũ rồi, ừm… vừa mảnh vừa mềm, đáng tiếc là chưa thể hôn.

 

Vân Vũ không biết nội tâm Thẩm Hoài đang nghĩ gì. Cô nhớ Lâm Hiểu Hiểu nói tuy trong trường bề ngoài người thích Tô Cảnh Trần chiếm đa số.

 

Nhưng thật ra nam thần lớn vẫn phải là Thẩm Hoài.

 

Mọi người với Thẩm Hoài đa phần đều ôm tâm tư chỉ có thể ngắm từ xa chứ không dám chạm vào. Tính cách hắn ôn hòa, ngoại hình không thua Tô Cảnh Trần, hơn nữa piano còn đàn rất hay.

 

Ánh mắt Vân Vũ vô thức rơi xuống bàn tay hắn, các đốt ngón rõ ràng, trắng nõn thon dài mạnh mẽ, thật sự là một đôi tay rất đẹp.

 

Không biết từ lúc nào họ đã về đến nhà. Mẹ Vân Vũ tự mình ra mở cửa đón hai người vào.

 

“Các con về rồi.”

 

Du Văn cười dịu dàng nói. Bà là mẹ Vân Vũ, một người phụ nữ trung niên không tính là đặc biệt xinh đẹp nhưng trông rất dịu dàng.

 

“Cháu chào dì Du.”

 

Thẩm Hoài vào cửa trước tiên lễ phép chào Du Văn. Du Văn cười rất dịu dàng, vội vàng bảo Thẩm Hoài và Vân Vũ lên lầu về phòng nghỉ ngơi.

 

Thẩm Hoài là con trai của cha Thẩm và người vợ quá cố. Du Văn còn sợ Thẩm Hoài sẽ rất bài xích mình, nhưng không ngờ thái độ của hắn rất tốt, không hề coi thường người mẹ kế này.

 

Vân Vũ về phòng mình, đặt cặp lên bàn học. Phòng cô được trang trí rất đẹp, mọi thứ đều theo phong cách cô thích trong nhà họ Thẩm.

 

Vân Vũ ngồi xuống trước bàn, nhớ lại chuyện xảy ra hôm nay, vội mở điện thoại ra, nhìn thấy dòng tên “Tô Cảnh Trần” mới xuất hiện trong danh sách.

 

Đây là cách liên lạc mà Tô Cảnh Trần lấy điện thoại cô thêm vào trước khi cô đi.

 

Cô nghĩ lại vẫn thấy không thể tin nổi. Hôm nay cô ôm tâm lý bị từ chối để đi tỏ tình, dù sao cũng là cô thấy sắc nảy lòng trước, tỏ tình một chút vẫn tốt hơn.

 

Nhưng cô thật sự không ngờ Tô Cảnh Trần lại dễ dàng đồng ý như vậy.

 

Vân Vũ có chút khổ não lấy lá thư tình mình viết ra, nghĩ có lẽ Tô Cảnh Trần chỉ nhất thời hứng thú.

 

Chắc là muốn trêu đùa cô thôi.

 

Vân Vũ không khỏi siết chặt phong thư, thầm nghĩ ngày mai nhất định phải tìm cơ hội nói rõ với Tô Cảnh Trần.

 

Cô lặng lẽ tự cổ vũ mình trong lòng, nhất định phải lấy hết dũng khí nói rõ ràng mới được.

 

Bỗng ngoài cửa vang lên hai tiếng gõ cửa, ngay sau đó là giọng nói nhẹ nhàng dễ nghe quen thuộc.

 

“Anh vào được không?”

 

“Mời vào!”

 

Vân Vũ vội nói. Giây sau cửa phòng mở ra, Thẩm Hoài bưng một ly sữa bước vào.

 

“Dì Du bảo anh mang sữa cho chị.”

 

Thẩm Hoài nhẹ nhàng nói, trên mặt mang nụ cười ấm áp, trên người đã thay bộ đồ mặc nhà màu xám rộng rãi.

 

Vân Vũ mỗi tối đều phải uống sữa, đây là thói quen từ trước đến nay của cô.

 

“Cảm ơn!”

 

Vân Vũ ngẩng đầu, ánh mắt mang theo chút cảm kích nói, rồi đón lấy ly sữa từ tay Thẩm Hoài.

 

Thẩm Hoài đẩy nhẹ cặp kính gọng vàng, ánh mắt rơi xuống phong thư màu hồng đặt trên bàn Vân Vũ.

 

Trông giống như thư tình…

 

Ánh mắt Thẩm Hoài tối lại.

 

*

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi