Chương 24: Những năm 90, mẹ tôi là nữ ngoại giao xinh đẹp nhất (Phần 1)
Lần này Tư Nghiên vừa mở mắt ra đã thấy vô số khay bát chất đống trước mặt.
Hai tay đeo găng tay nhựa, bên phải là những chiếc đĩa trắng đã rửa sạch chất thành núi.
Nhìn quanh, Tư Nghiên không thấy ai khác.
【Tiểu Thất, đối tượng nhiệm vụ lần này là?】
【Đã nhận, đang truyền cốt truyện.】
Lần này đối tượng nhiệm vụ là Ôn Dĩ Mạt ở trong nước, còn nguyên thân thì ở Mỹ.
Nguyên thân đã bỏ rơi cô bé từ năm 10 tuổi để ra nước ngoài, để lại một khoản tiền giao cho bà ngoại nuôi.
Bây giờ là năm 1995, Ôn Dĩ Mạt đang học lớp 12. Ở trường, cô bé luôn dựa vào số tiền nguyên thân để lại khi xuất ngoại để giả làm con nhà giàu.
Cô bé còn khoe với bạn bè rằng mẹ mình đi du học ở nước ngoài và là một nữ ngoại giao.
Nhưng tiếc thay, dù nguyên thân đã ra nước ngoài, nhưng vừa đến Mỹ liền bị trộm, chỉ có thể rửa bát nuôi thân.
Nguyên thân vốn cũng là sinh viên đại học, cũng có chút theo đuổi.
Bất đắc dĩ bị người ta hãm hại mang thai ngoài ý muốn, lại không biết cha đứa bé là ai, đành phải nghỉ học.
Sau đó, khi đứa trẻ lên mười, lại có cơ hội, cô liền không chút do dự ra nước ngoài.
Mà Ôn Dĩ Mạt cũng không phải nhân vật phụ quan trọng gì, cô bé chỉ là nữ sinh nhảy lầu vì hư vinh mà nữ chính từng nhắc đến.
Bây giờ cách lúc Ôn Dĩ Mạt bị vạch trần lời nói dối còn nửa năm, thời gian dành cho Tư Nghiên không còn nhiều.
Tư Nghiên bảo hệ thống tạo ra một lá thư giới thiệu nhập học của MIT (Học viện Công nghệ Massachusetts) ở Mỹ.
Nhờ lá thư này, Tư Nghiên thuận lợi trở thành tân sinh viên ngành Ngôn ngữ học của MIT.
Với năng lực xuất sắc, cô đã tốt nghiệp thành công sau nửa năm nhập học.
Năm 1995, đất nước đang rất cần những nhà ngoại giao có học vấn cao và năng lực mạnh như Tư Nghiên.
Sau khi bị điều tra toàn diện không có vấn đề gì, Tư Nghiên thuận lợi trở thành một nhà ngoại giao trú tại Mỹ.
Nhờ ngoại hình xuất sắc, giọng nói dịu dàng, cùng với những câu trả lời chính xác, chỉ vài tuần ngắn ngủi Tư Nghiên đã được giao phó cơ hội phát biểu trong những dịp quan trọng.
Còn bây giờ, cách lúc Ôn Dĩ Mạt bị vạch trần lời nói dối chỉ còn một tuần.
“Dĩ Mạt, không phải cậu nói mẹ cậu đang làm nữ ngoại giao ở Mỹ à? Nhưng chú mình nói ở Mỹ không thấy thông tin về nữ ngoại giao nào cả.”
“Thật đấy, Dĩ Mạt, cậu không lừa bọn mình đấy chứ?”
“Sao có thể lừa các cậu được, mình là người thế nào, các cậu còn không biết sao?”
Cô gái ngồi bên cửa sổ, mái tóc đen dài mượt như nhung, làn da trắng ngần óng ánh dưới nắng.
Nghe những lời chất vấn, cô không hề vội vàng, trái lại còn thong thả trả lời.
“Chú cậu lại không làm việc ở Bộ Ngoại giao, biết được bao nhiêu chứ. Mẹ mình là người giữ chức vụ quan trọng, không dễ dàng lộ diện đâu.”
“Chẳng phải sắp tới Quốc khánh rồi sao? Trước Quốc khánh thường phát sóng lời chúc của các nhà ngoại giao ở nước ngoài, lúc đó các cậu sẽ thấy.”
Cũng phải, một người dịu dàng và có khí chất như Ôn Dĩ Mạt sao có thể lừa người được chứ.
Mọi người cười xòa rồi lại nhiệt tình bàn tán những chuyện phiếm khác.
Không ai thấy lòng bàn tay Ôn Dĩ Mạt đã bị móng tay cấu rách.
Nhìn những cô bạn thân đang nói cười trước mặt, Ôn Dĩ Mạt không hề dao động. Dù chắc chắn sẽ bị vạch trần, cô vẫn sẽ giả vờ đến giây phút cuối cùng.
Nghĩ đến cuốn sổ tiết kiệm mẹ để lại giờ chỉ còn ba trăm tệ, Ôn Dĩ Mạt hiếm hoi cau mày. Tuần sau muốn duy trì thể diện hiện tại thì phải nghĩ cách.
Nhưng may thay, số tiền đó dùng hết đúng vào ngày chương trình thời sự phát sóng, vừa đủ.
Như nghĩ ra điều gì, lông mày của Ôn Dĩ Mạt cũng giãn ra.
Còn nữ chính đứng ở cửa sau lớp học, nhìn Ôn Dĩ Mạt được tâng bốc như vậy mà ghen tị vô cùng.
Ôn Dĩ Mạt học giỏi, người lại đẹp, gia thế xuất chúng, còn có mẹ là nữ ngoại giao, sao có thể tốt số đến thế?
Tiếc thay mình chỉ có thể ghen tị thôi.
Còn nam chính lúc này đang ở thành phố khác, câu chuyện của họ phải đến đại học mới bắt đầu, và Ôn Dĩ Mạt chẳng qua chỉ là đề tài để nữ chính hồi tưởng quá khứ trước mặt nam chính mà thôi.
Sáng thứ Sáu, mọi người đã ngồi chờ trong lớp, vì hôm nay sẽ phát sóng lời chúc mừng ngày lễ của các nhà ngoại giao ở nước ngoài, thậm chí các giáo viên cũng không bỏ lỡ.
Trên tivi liên tục hiện lên những thước phim chúc mừng của các nhà ngoại giao, người dẫn chương trình thông báo lời chúc tiếp theo đến từ nữ ngoại giao ở Mỹ.
Trên ghế, Ôn Dĩ Mạt bề ngoài không biểu lộ chút dao động, nhưng lưng đã thấm đẫm mồ hôi lạnh.
Những người vây quanh không ngừng nịnh nọt.
“Dĩ Mạt, sắp tới Mỹ rồi, mẹ cậu chức vụ cao như vậy nhất định sẽ lên hình.”
“Đúng đấy, Dĩ Mạt, bọn mình ghen tị với cậu quá. Được chọn để gửi lời chúc đến đất nước là vinh hạnh lớn biết bao.”
“Nhanh lên, bắt đầu rồi.”
Mọi người vội ngồi thẳng lưng, háo hức nhìn chiếc tivi trên bục giảng.
Người dẫn chương trình vừa dứt lời, hình ảnh chuyển cảnh, Tư Nghiên xuất hiện trên tivi, mặc bộ vest cổ ve, mái tóc ngắn hơi xoăn.
Chiếc tivi đen trắng càng làm nổi bật đường nét ngũ quan ưu tú của Tư Nghiên, đôi mắt sâu và sống mũi cao thẳng khiến cô trông vô cùng uy nghiêm và chính trực.
Cô dịu dàng giới thiệu tên mình và cùng các đồng nghiệp gửi lời chúc đến Tổ quốc.
Ngay khoảnh khắc Tư Nghiên xuất hiện, mắt Ôn Dĩ Mạt tràn đầy kinh ngạc. Cô không ngờ lời nói dối của mình lại trở thành sự thật.
Các bạn học cũng vô cùng phấn khích, dù sao đây cũng là thứ để họ khoe khoang. Nữ ngoại giao xinh đẹp trên tivi là mẹ của bạn thân mình, chuyện này oách biết bao.
Hơn nữa, nhìn gương mặt giống nhau đến kỳ lạ giữa Ôn Dĩ Mạt và Tư Nghiên trên tivi, ai gặp cũng không thể nghi ngờ quan hệ mẹ con của họ, mà cô cũng đã tự giới thiệu tên là Tư Nghiên.
Tên tuổi, dung mạo đều khớp, làm sao có thể giả được?
Trời ơi, có một người mẹ như vậy, sau này Ôn Dĩ Mạt sẽ bay cao đến đâu chứ?
Cho đến tận lúc tan học, Ôn Dĩ Mạt vẫn trong trạng thái mơ hồ. Cô không ngờ người mẹ đã xa cách nhiều năm của mình thực sự đã trở thành nữ ngoại giao, lại còn đẹp đến thế.
Cảm giác mơ hồ này kéo dài cho đến khi cô vào ngân hàng, định rút năm mươi tệ cuối cùng, vẫn chưa hết ngỡ ngàng.
Ôn Dĩ Mạt định rút năm mươi tệ, nghĩ thầm tiết kiệm chắc cũng cầm cự được một thời gian. Sau khi rút, cô tiện thể hỏi số dư.
Xem thử còn mấy đồng.
“Chào cô, số dư trong sổ tiết kiệm của cô còn một vạn không một tệ.”
“Cái gì?”
Ôn Dĩ Mạt sững sờ, chẳng lẽ sai rồi? Sao tài khoản của mình lại có nhiều tiền thế?
Cô không tin hỏi lại.
“Tôi có thể hỏi gần đây có ai chuyển khoản cho tôi không?”
“Vâng, thưa cô, có một khoản một vạn tệ được chuyển từ Mỹ về, người chuyển tên là Tư Nghiên.”
Là cô ấy? Sao có thể!
Đúng vậy, đây là món quà gặp mặt mà Tư Nghiên gửi tặng Ôn Dĩ Mạt.
Chẳng bao lâu nữa, họ sẽ sớm gặp nhau.
