Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Nhanh: Ta Trở Thành Mẹ Của Đại Phản Diện > Chương 31

Chương 31

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 31 có bản audio.

Chương 31: Những năm 90, mẹ tôi là nhà ngoại giao đẹp nhất (8)

 

Suốt cả quãng đường, Ôn Dĩ Mạt không nói một lời, chỉ im lặng nhìn mẹ con Lâm Âm Âm diễn trò.

 

Cuối cùng cô cũng hiểu vì sao Lâm Duẫn Nhi lúc nào cũng tỏ thái độ như vậy.

 

Vừa vào phòng khách, bà Tiêu đã tươi cười đón chào.

 

“Ôi chao, để bà xem nào, cháu gái của bà Dĩ Mạt lớn lên xinh đẹp quá!”

 

Bà Tiêu kéo Ôn Dĩ Mạt, nhìn trái nhìn phải, hài lòng vô cùng.

 

Sự nhiệt tình này làm Ôn Dĩ Mạt hơi bất ngờ, sau màn chào hỏi của mẹ con Lâm Âm Âm vừa rồi, cô cứ tưởng đó mới là thái độ của nhà họ Lâm.

 

Bà Tiêu nhẹ nhàng kéo Dĩ Mạt ngồi xuống, rồi dịu dàng nhìn về phía Tư Nghiên.

 

“Cô Tư, chào cô. Tôi đã muốn gặp cô từ lâu, tiếc là chưa có dịp, thật có lỗi quá.”

 

“Cô Tiêu khách sáo rồi, công việc của cháu có tính chất đặc thù, nên khá bận rộn, phiền cô nhớ nhung.”

 

Nhìn thấy bà Tiêu yêu quý Ôn Dĩ Mạt như vậy, Lâm Duẫn Nhi ghen tức không thôi.

 

Cố tình tiến lên hai bước, ôm lấy cánh tay bà Tiêu.

 

“Bà ngoại, cháu nhớ bà lắm! Chúng ta mau ngồi xuống đi, cháu còn nhiều chuyện muốn nói với bà lắm.”

 

Đứa trẻ này, bà Tiêu bất lực mỉm cười.

 

Bà áy náy liếc nhìn Tư Nghiên một cái, rồi xê dịch qua một bước dẫn Tư Nghiên vào chỗ ngồi.

 

Lâm Tử Châu ngồi bên phải Tư Nghiên, Lâm Âm Âm dù không cam lòng cũng chỉ có thể ngồi bên trái Tư Nghiên.

 

Ôn Dĩ Mạt và Lâm Duẫn Nhi lần lượt ngồi hai bên trái phải của bà Tiêu.

 

Trên ghế chủ vị là ông nội Lâm, lúc này ông đang nhìn Ôn Dĩ Mạt với ánh mắt đầy yêu thương.

 

“Giống, thực sự quá giống, nhìn Dĩ Mạt bây giờ cứ như thấy Tử Châu hồi mới ngoài hai mươi.”

 

Ôn Dĩ Mạt nhìn người đàn ông ngồi bên phải mẹ mình – đôi mày sắc sảo, sống mũi cao, đôi mắt màu trà đang dịu dàng nhìn cô.

 

Đúng là rất giống mình thật, chẳng trách Lâm Duẫn Nhi vừa nhìn cô lần đầu đã khẳng định.

 

Nói cô và ông ấy không có quan hệ, chắc ngay cả chính cô cũng khó tin.

 

Người nhà họ Lâm nói chuyện khá dè dặt, sợ có gì không phải làm tổn thương Ôn Dĩ Mạt.

 

Cô gái chưa từng cảm nhận được tình cha ấy, đã đỏ hoe cả mắt.

 

Nhìn cảnh Tư Nghiên và con gái vui vẻ hòa thuận với người nhà họ Lâm, Lâm Âm Âm suýt bấu nát lòng bàn tay.

 

Nhưng nghĩ đến tờ giám định quan hệ huyết thống trong túi, cô ta lại phấn chấn trở lại.

 

Tư Nghiên, lát nữa sẽ cho cô lộ nguyên hình, dám tranh Tử Châu ca với tôi, đúng là không biết trời cao đất dày.

 

Nói chuyện một hồi, bà Tiêu liền lấy quà chuẩn bị sẵn ra: sổ đỏ căn hộ ở trung tâm thành phố, mặt tiền phố, cùng mấy bộ trang sức giá trị không nhỏ.

 

Thậm chí còn có cả cổ phần ban đầu của công ty ông nội Lâm.

 

Lâm Âm Âm ghen tị phát điên, nhất là khi thấy trang sức và cổ phần, những thứ bình thường cô ta nghĩ đủ mọi cách cũng không có được.

 

Vậy mà hôm nay lại dễ dàng cho người khác như thế.

 

Không được, những thứ này đều là của con gái mình.

 

“Mẹ, mẹ bảo con lấy báo cáo giám định quan hệ huyết thống, con mang đến rồi.”

 

Lâm Âm Âm lấy báo cáo ra, giả vờ tình cờ mở ra, rồi bỗng trợn tròn mắt.

 

“Cái này… không thể nào, có phải kết quả giám định sai không?”

 

Thấy vẻ ngạc nhiên của Lâm Âm Âm, bà Tiêu cau mày.

 

Một tay bà giật lấy báo cáo, mở ra xem, trước mắt hiện ra:

 

【Sau khi giám định, Ôn Dĩ Mạt và Lâm Tử Châu không có quan hệ huyết thống.】

 

“Cái gì? Sao có thể như vậy được, chắc là mẫu do tôi cung cấp có vấn đề.”

 

“Không sao, đừng bận tâm, chúng ta tiếp tục ăn cơm.”

 

Không thấy phản ứng như mong đợi, Lâm Âm Âm vội đứng dậy.

 

“Mẹ, sao có thể không bận tâm được chứ? Giống nhau và có quan hệ huyết thống thì khác xa nhau đấy.”

 

“Mấy thứ trang sức này của mẹ đều là đồ truyền gia, cổ phần của bố cũng là thứ quan trọng, nếu cho người ngoài, tổn thất cho gia đình biết bao.”

 

“Im ngay.”

 

Nhìn thấy thái độ ngày càng lạnh của Tư Nghiên và Ôn Dĩ Mạt, bà Tiêu tức giận.

 

“Âm Âm, mẹ đã nói rồi, đừng để ý chuyện này. Kết quả giám định mẹ làm ở Hồng Kông trước đây đã có từ lâu, không có vấn đề gì cả.”

 

“Chắc chắn là cái cơ sở thử nghiệm này có vấn đề. Cơ sở ở Hồng Kông mới là tổ chức lớn, uy tín hơn nhiều so với bệnh viện Bắc Thị.”

 

Nói xong, bà Tiêu lại áy náy nhìn Ôn Dĩ Mạt một cái, rồi cúi người đẩy tất cả đồ sang trước mặt Dĩ Mạt.

 

Cảnh tượng đó khiến Lâm Âm Âm và Lâm Duẫn Nhi không kìm được vẻ mặt.

 

Ôn Dĩ Mạt nhìn đống đồ trước mặt, rồi nhìn phản ứng của mẹ.

 

Thấy Tư Nghiên không có vẻ phản đối, cô cười nhận lấy.

 

“Cảm ơn bà nội, cháu rất thích ạ.”

 

Không lấy thì uổng, cứ để mẹ con Lâm Âm Âm tức chết.

 

Buổi gặp mặt lần này mọi người rất vui vẻ, Ôn Dĩ Mạt cũng bình tĩnh chấp nhận việc mình có một người cha là nhà khoa học, ông bà nội là doanh nhân. Có gì không tốt chứ?

 

Chỉ cần mẹ không phản đối, chấp nhận thì có gì không được.

 

Huống hồ từ nay xem Lâm Duẫn Nhi còn mặt mũi nào giả làm tiểu thư nhà họ Lâm ở trường nữa.

 

Sau bữa cơm, khi bà Tiêu kéo cháu gái vào phòng, cô vô tình hỏi một câu, thì ra mẹ của Lâm Duẫn Nhi chỉ là con nuôi của nhà họ Lâm.

 

Thế này thì càng hay rồi, tiểu thư nhà họ Lâm từng tung hoành ở trường hóa ra chỉ là cái vỏ rỗng.

 

Khi Tư Nghiên và Ôn Dĩ Mạt về đến nhà, bà ngoại Ôn đã mong ngóng từ lâu, bà sợ hai mẹ con phải chịu uất ức gì. Nhưng nghe Dĩ Mạt kể lại, nhà họ Lâm cũng là một gia đình biết lễ nghĩa.

 

Bà ngoại Ôn không thèm vào mấy thứ đó, bà chỉ mừng vì nhà họ Lâm coi trọng Dĩ Mạt.

 

Sau khi hai bên nhận nhau, việc đi lại cũng thường xuyên hơn, bà Tiêu đề xuất muốn tổ chức một buổi tiệc nhận họ hàng.

 

Tư Nghiên nghe vậy thì từ chối, thời đại này mà quá phô trương không có lợi cho sự an toàn của Dĩ Mạt.

 

Mấy ngày sau, những tài liệu mà Tư Nghiên chuẩn bị trước đó đã được tổng hợp xong.

 

Phóng viên từ khắp các nước cũng đổ về.

 

Tư Nghiên với tư cách là nhà ngoại giao Tung Của đã bước lên bục phát biểu.

 

Sau một loạt các phát biểu thông thường, phóng viên từ nước Mỹ là người đầu tiên đặt câu hỏi:

 

“Xin chào, thưa cô Tư Nghiên, tôi là phóng viên của Nhật báo Đế quốc Mỹ. Xin hỏi, những điều lệ về thiết lập biện pháp thương mại với Mỹ mà Tung Của vừa ban hành có phải nhắm vào nước Mỹ hay không?”

 

“Xét thấy những động thái gần đây của Tung Của trong thương mại, chúng tôi có thể coi đây là việc Tung Của đang tiến hành chiến tranh thương mại với các cường quốc nông nghiệp khác không?”

 

Tư Nghiên vẫn giữ nét mặt bình tĩnh, nhẹ nhàng mở miệng:

 

“Cảm ơn câu hỏi của phóng viên nước Mỹ. Trước hết, Tung Của không muốn đánh chiến tranh thương mại với bất kỳ ai, nhưng nếu ai đó ép chúng tôi đánh, thì một là chúng tôi không sợ, hai là chúng tôi sẽ không trốn.”

 

“Đàm phán, cửa rộng mở; đánh, chúng tôi sẵn sàng chiến đấu đến cùng!”

 

Câu trả lời của Tư Nghiên khiến cả hội trường xôn xao.

 

Bản tin trực tiếp của Đài truyền hình Bắc Thị cũng khiến người dân theo dõi cảm thấy hả lòng hả dạ.

 

“Hay quá, nói hay quá! Tung Của đã đứng lên rồi, chúng ta không chủ động gây chuyện, nhưng nếu ai có ý đồ bất chính với chúng ta, chúng ta cũng tuyệt không sợ phiền toái.”

 

“Phải đấy, người Mỹ thật vô sỉ, lúc nào cũng muốn gây mâu thuẫn giữa Tung Của và các nước khác, đáng lẽ phải tát vào mặt chúng như thế.”

 

“Nói hay quá, mẹ ơi, sau này con cũng muốn làm nhà ngoại giao, giống như cô trên ti vi ấy.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi