Chương 38: Sinh tồn tận thế – Mẹ tôi là đại lão dị năng 5
“Phong chi nhận, đi!”
“Đùng” “Đùng” “Đùng”
Cuối cùng Tống Thời Vi cũng luyện thành công Phong chi nhận, độ sắc bén đã đạt tới mức cắt được thép.
Từ nay về sau đối phó với xác sống sẽ không còn luống cuống tay chân nữa.
Tống Thời Vi nhìn Tư Nghiên đang ở bên cạnh, hiếm khi nở một nụ cười sảng khoái, giống như một đứa trẻ muốn được khen.
Tư Nghiên giơ tay giơ ngón cái, Tống Thời Vi thấy vậy cười híp cả mắt.
Lúc này, Lôi Đình và những người khác cũng đã tới cửa Căn cứ Hoa Mặt Trời.
“Cô Tống, không đúng à, sao lính gác vừa rồi lại không biết cô?”
Đội trưởng đội vừa đi cùng nghi hoặc hỏi.
Vốn tưởng đi cùng cô Tống sẽ được ưu đãi, ai ngờ lại khác hẳn tưởng tượng.
“Chắc là họ chưa biết thân phận của tôi thôi.”
Bạch Lạc Lạc đáp lại một cách không mấy để tâm.
Chắc đợi khi gặp được tên Bạch Lâm kia, họ sẽ hối hận vì đã đối xử với mình như vậy.
Vương Thạch tỏ vẻ không muốn nhìn, tiểu thư họ Tống này đúng là kiêu ngạo thật, có ông bố giàu có khác hẳn, người bảo vệ cũng có mấy nhóm.
Lôi Đình tìm một người trong căn cứ hỏi thăm tin tức, biết được Tư Nghiên đang ở quảng trường trung tâm.
Cả đám trực tiếp đi về hướng đó.
Còn về chuyện tại sao người qua đường không sợ tiết lộ tin tức? Vì Tư Nghiên quá lợi hại.
Tính đến hiện tại, người ta đã biết cô có ba loại dị năng.
Ba hệ dị năng là khái niệm thế nào?
Dù sao cho tới bây giờ, cả trong và ngoài căn cứ đều chưa nghe nói có ai có tới hai hệ dị năng.
Nếu họ thực sự tới gây chuyện thì hắn ta mới vui, thậm chí có thể còn nói: “Xem này, lại tới một kẻ giao vật tư.”
Lúc Lôi Đình và mọi người tới, mọi người trên quảng trường đều ngồi bệt dưới đất, theo Tư Nghiên tĩnh tọa.
Nghe nói nếu tích lũy lâu dài sẽ nâng cao độ nhạy của dị năng.
Trên quảng trường không có bóng dáng Tống Thời Vi, cô vừa đi ra phía sau tắm, luyện tập cả buổi chiều ra một thân mồ hôi.
Đối với Tống Thời Vi mắc bệnh sạch sẽ, làm sao chịu nổi. Trước khi gặp Bạch Lâm, quả thực cô cũng chẳng để tâm vấn đề sạch sẽ nữa.
Nhưng bây giờ không phải đã có người nuông chiều rồi sao.
Có chút yêu cầu nho nhỏ không quá đáng chứ?
Tống Thời Vi vừa tắm vừa hát.
Còn trên quảng trường, nhìn Tư Nghiên bị mọi người vây quanh, Bạch Lạc Lạc kích động không thôi.
Mình sắp có dị năng rồi, đại tiểu thư đã tới, lính đánh thuê được thuê sao dám không nghe lời?
Đến giờ Bạch Lạc Lạc vẫn nghĩ Tư Nghiên là người được bố Tống thuê, cô ta còn tưởng là dựa vào ngọc bội có thể lừa thêm một người nữa.
Bạch Lạc Lạc phớt lờ những người đang ngồi tĩnh tọa dưới đất, đi thẳng tới chỗ Tư Nghiên.
Nhưng Phó Văn Cảnh bên cạnh luôn cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng không nói được tại sao, hắn giơ tay muốn kéo Bạch Lạc Lạc lại.
Bạch Lạc Lạc phất tay gạt tay hắn ra, nhìn Phó Văn Cảnh với ánh mắt khó đoán.
Đợi mình có dị năng rồi sẽ giải quyết hắn, đến lúc đó bí mật của mình sẽ không bao giờ bị phát hiện nữa.
“Bạch Lâm, có phải chị vẫn luôn tìm Tống Thời Vi không? Nhìn này, đây là tín vật của tôi, tôi chính là Tống Thời Vi.”
Bị cắt ngang, Tư Nghiên chống tay đứng dậy.
Khuất sau chiếc áo choàng đen, không ai thấy khóe miệng cô khẽ nhếch lên đầy thú vị.
“Ồ, cô là Tống Thời Vi?”
“Tôi là Tống Thời Vi của nhà họ Tống ở Bắc Thị, này, ngọc bội Kỳ Lân này chính là tín vật của tôi.”
“Là bố tôi thuê chị tới tìm tôi đúng không? Tôi nói cho chị biết, nhất định chị phải giúp tôi kích hoạt thành công dị năng, đến lúc đó tôi sẽ nói tốt với bố về chị.”
Bên cạnh, Tiêu Nguyên Khởi nghe xong lời Bạch Lạc Lạc thì nhíu mày, nghi hoặc nhìn cô ta.
Có trùng hợp vậy sao? Sao lại có hai Tống Thời Vi?
Cả bố cũng là phú hào Bắc Thị?
Có thể không?
Chắc chắn có một kẻ không phải thật.
Nhìn ngọc bội Kỳ Lân trên tay Bạch Lạc Lạc, chẳng lẽ Bạch Lâm nhận nhầm người, trước mắt mới là Tống Thời Vi thật?
Nghĩ tới khả năng này, tim Tiêu Nguyên Khởi thắt lại, anh theo bản năng không muốn tin có chuyện này.
Nhớ tới Tống Thời Vi hoạt bát vui vẻ như một mặt trời nhỏ, Tiêu Nguyên Khởi vô luận thế nào cũng không tin cô ấy là người giả mạo thân phận kẻ khác.
“Thế à? Cô là Tống Thời Vi, vậy tôi là ai? Bạch Lạc Lạc!”
Vừa tắm xong đi ra, Tống Thời Vi đã nghe được lời nói vô sỉ của Bạch Lạc Lạc.
Chẳng trách ngọc bội của mình biến mất, hóa ra là bị người ta lấy trộm.
“Được lắm, cô nói bậy, tôi mới muốn hỏi cô, tại sao cô lại giả mạo thân phận của tôi?”
Bạch Lạc Lạc siết chặt ngọc bội trong tay, chỉ cần mình không thừa nhận, ai ở đây biết được.
Không, có một người.
Nghĩ vậy, Bạch Lạc Lạc nhìn về phía Phó Văn Cảnh.
“Anh Văn Cảnh, anh nói đi, ai mới là vị hôn thê của anh, ai là Tống Thời Vi thật sự.”
Bạch Lạc Lạc đắc ý nhìn Tống Thời Vi, bây giờ mình và Phó Văn Cảnh là cùng một thuyền, cô ta dám chắc hắn không dám phản bội.
“Là cô, cô mới là vị hôn thê của tôi, là Tống Thời Vi thật sự.”
Phó Văn Cảnh bước ra, không thèm nhìn Tống Thời Vi một cái, trực tiếp chỉ vào Bạch Lạc Lạc.
“Thấy chưa, tôi mới là Tống Thời Vi thật sự, còn cô? Cô có chứng cớ gì để chứng minh thân phận của mình không?”
Mọi người xung quanh ồn ào lên, chẳng lẽ cô Tống thường ngày thích giúp đỡ người khác lại là kẻ giả mạo sao?
Nhìn những khuôn mặt từng quen thuộc suốt tháng qua đang dùng ánh mắt không muốn tin nhìn mình.
Tống Thời Vi đỏ hoe mắt.
“Tôi không có chứng cớ, nhưng tôi đúng là Tống Thời Vi, ngọc bội chứng minh thân phận của tôi đã bị cô ăn trộm.”
Tống Thời Vi trừng mắt nhìn Bạch Lạc Lạc. Cô không ngờ một người bạn tốt từng là như vậy lại có thể ác độc như thế.
Rốt cuộc là trước đây cô ta giả vờ quá giỏi, hay mình quá ngu ngốc mà kết bạn với rắn độc.
“Hừ, không có chứng cớ thì tức giận à, còn nói tôi trộm ngọc bội của cô.”
Bạch Lạc Lạc chớp mắt, nhìn thấy Phó Văn Cảnh đứng bên cạnh.
“Còn hắn ta? Hắn ta là vị hôn phu của Tống Thời Vi, người được hắn thừa nhận chính là tôi.”
Bạch Lạc Lạc đắc ý nhìn Tống Thời Vi.
Hừ, Tống Thời Vi, dù cô may mắn được người ta cứu thì sao chứ?
Bọn tôi hãm hại cô lần đầu thì cũng có thể hãm hại lần hai.
Chỉ có các thành viên đội của Lôi Đình nhìn Bạch Lạc Lạc với ánh mắt nghi ngờ, dù sao khí chất nhìn Tống Thời Vi bên kia vẫn hơn hẳn.
Dưới sự ép hỏi của Bạch Lạc Lạc, Tống Thời Vi tức đến mức muốn dùng dị năng.
Lúc này, Tư Nghiên động đậy.
Chỉ thấy cô đi thẳng tới giữa hai người, xoay người đối diện với Bạch Lạc Lạc.
“Ai nói không có chứng cớ chứng minh cô ấy là Tống Thời Vi? Tôi, chính là chứng cớ.”
Cái gì? Nghe Tư Nghiên nói vậy, Bạch Lạc Lạc không khỏi hoảng hốt một thoáng, nhưng rồi nhanh chóng trấn tĩnh lại.
“Buồn cười, chị và cô ta là cùng một phe đi? Chị dựa vào cái gì để chứng minh?”
“Dựa vào việc tôi là mẹ ruột của nó, thế đã đủ chưa.”
Tư Nghiên một tay xé áo choàng, một khuôn mặt giống Tống Thời Vi tới bảy phần hiện ra trước mắt mọi người.
Nhưng khác với Tống Thời Vi, Tư Nghiên có lẽ do từng trải nhiều nên trông sắc sảo hơn.
Phía sau, Tống Thời Vi đã kinh ngạc há hốc miệng.
