Chương 10: Ác nữ phụ trong truyện học đường (10)
Lục Chấp nhận lấy cặp sách của cô, nhét dâu tây vào lòng cô, hỏi: “Cô Dương gọi em lên văn phòng nói gì thế?”
Hạ Nguyễn vừa nhai vừa ậm ừ: “Cũng không có gì, chỉ là được bảo lưu, không cần tham gia kỳ thi đại học thôi.”
Lục Chấp ánh mắt đầy ý cười: “Bảo bối của anh giỏi quá!”
Hạ Nguyễn ngẩng đầu: “Chuyện đương nhiên!”
Cô lập tức nghiêm túc trở lại: “Vậy thì đến lượt anh, em sẽ kèm cặp cho anh.”
“Kèm cặp?” Lục Chấp nghĩ đến điều gì đó: “Kèm ở đâu?”
Hạ Nguyễn đáp: “Ban ngày chắc chắn không được, chỉ có buổi tối thôi. Vậy tối nay anh sang nhà em hay em sang nhà anh đều được.”
Mắt Lục Chấp sáng lên, vội đồng ý: “Được.”
Đến thang máy, Lục Chấp lại muốn bế cô về nhà mình hôn, bị Hạ Nguyễn từ chối. Lục Chấp vẻ mặt thất vọng. Hạ Nguyễn lại nói: “Lát nữa em sẽ sang, kèm cặp cho anh.”
Lục Chấp lại vui vẻ trở lại, về nhà tắm rửa sạch sẽ.
Hạ Nguyễn về đến nhà liền kể chuyện này với bố mẹ. Họ vui vẻ lại vào bếp bận rộn. Cô còn nhắc đến chuyện kèm cặp Lục Chấp, họ cũng đồng ý. Kèm cặp thôi mà, giúp tiểu Lục học hành là chuyện bình thường.
Ông bà còn gọi Lục Chấp sang ăn cơm chung để chúc mừng chuyện Hạ Nguyễn được bảo lưu. Ăn xong, Hạ Nguyễn vệ sinh cá nhân xong liền đeo cặp, vẻ mặt nghiêm túc sang kèm cặp Lục Chấp.
Vừa vào cửa, Hạ Nguyễn phớt lờ Lục Chấp, lấy sách vở trong cặp ra chuẩn bị.
Lục Chấp chỉ mặc một chiếc quần đùi xám, lả lướt trước mặt cô.
Hạ Nguyễn thỉnh thoảng liếc anh một cái.
Dáng người Lục Chấp rất đẹp, giống hệt những gì anh gửi cho cô trên mạng, thậm chí ngoài đời còn quyến rũ hơn, nhưng lúc này tâm trí Hạ Nguyễn không để ở đó.
Hạ Nguyễn đứng dậy nhìn thẳng Lục Chấp, Lục Chấp ánh mắt đầy mong chờ.
Hạ Nguyễn nghiêm túc nói: “Anh không lạnh à? Đang bật điều hòa, lát nữa cảm lạnh thì sao? Mặc quần áo vào trước đã.”
Lục Chấp: …
Đúng là hận cô là khúc gỗ mà!
Lục Chấp ngoan ngoãn mặc quần áo vào, ngồi vào bàn học làm bài. Hạ Nguyễn ngồi bên cạnh xem.
Thành tích của Lục Chấp cũng khá, chỉ là cần cố gắng thêm mới thi được vào trường của cô. Hạ Nguyễn nghĩ có cô kèm cặp thì chắc chắn không thành vấn đề. Lục Chấp cũng biết điều đó, anh không muốn yêu xa trường, nên cũng khá nghiêm túc trong việc học.
Hạ Nguyễn đang kiểm tra những câu sai của anh. Có những lỗi do ẩu, đáng lẽ không sai lại sai, nhưng anh đầu óc thông minh, Hạ Nguyễn giảng một lần là hiểu, trước đây chỉ là lười thôi.
Kèm cặp xong đã mười một giờ. Hạ Nguyễn ngáp một cái, giọng lười biếng: “Em về trước đây. Cặp để đây, sáng mai mang sang cho em.”
Nói xong cô liền rời đi.
Lục Chấp như bị sét đánh.
Mình viết bài chăm chú quá, lại không nhân cơ hội này chiếm chút lợi, hôm nay cũng không được hôn, chẳng làm gì cả!
Lần sau nhất định không như vậy nữa!
Lục Chấp thầm thề.
Cuối tuần, Hạ Nguyễn gần như dành cả ngày ở nhà anh. Cô phát hiện Lục Chấp học hư rồi.
Sai ít hơn mọi khi thì đòi hôn, làm đúng một câu trước đây chưa từng làm được thì đòi hôn, điểm bài thi tiến bộ thì đòi hôn, lấy danh nghĩa là khen thưởng.
Có khi hôn Hạ Nguyễn quá đà, cô giận lên không cho hôn nữa, nhưng cô mềm lòng, anh nói vài lời ngon ngọt dỗ dành là lại hết giận.
Làm bài cả buổi sáng, Lục Chấp vẻ mặt mệt mỏi, một cọng tóc dựng đứng trên đỉnh đầu. Hạ Nguyễn cũng vươn vai: “Thôi, nghỉ nửa tiếng đã.”
Lục Chấp một tay xoa cổ, một tay xoa bóp cho Hạ Nguyễn.
Hạ Nguyễn thoải mái rên khẽ.
Lòng Lục Chấp thắt lại, lực tay nhẹ đi.
Cảm giác trong tay quá tuyệt, vừa mịn vừa mềm.
Anh nuốt nước bọt, ôm eo cô đặt lên đùi mình.
Hạ Nguyễn cũng là lần đầu ngồi lên đùi Lục Chấp, nhất thời chưa phản ứng kịp, khi nhìn rõ thì muốn đứng dậy.
Lục Chấp giữ chân cô không cho xuống, hai tay dùng lực, chân cô liền bị tách ra.
Khoảng cách giữa hai người bị kéo gần, tư thế này rất nguy hiểm.
Hạ Nguyễn đỏ bừng mặt, cả người luống cuống: “Lục Chấp, anh làm gì vậy?”
“Em không phải nói nghỉ sao?”
Giọng anh khàn khàn.
“Em không nói là nghỉ kiểu này!”
Lục Chấp ôm chặt eo cô: “Nhưng bảo bối nói là thời gian nghỉ của anh, vậy anh làm gì cũng được, đúng không?”
Chóp mũi cô bị anh cọ nhẹ, cô hơi tức giận: “Đó là anh làm gì cũng được, anh ôm em làm gì?”
Lục Chấp chỉ là không muốn buông cô ra: “Chỉ hôn thôi, không làm gì khác.”
Cảm giác mềm mại truyền đến, sau đầu Hạ Nguyễn bị anh giữ chặt không cho cô lùi lại.
Anh hôn dữ dội và gấp gáp.
Mạnh mẽ xâm chiếm lãnh thổ của Hạ Nguyễn.
Mút, liếm, cắn, quấn quýt.
Không biết bao lâu, Hạ Nguyễn mềm nhũn nằm trên người anh, Lục Chấp đang hôn lên cổ cô.
Hạ Nguyễn đã không còn sức để đẩy anh ra.
Cho đến khi anh hôn đến chỗ khác, Hạ Nguyễn giật mình. Lục Chấp ánh mắt mê ly nhìn cô, thấy cô mặt đỏ bừng, chợt hiểu ra điều gì, khẽ cười: “Bảo bối, nửa tiếng vẫn chưa hết đâu.”
Hạ Nguyễn đúng là tin lời quỷ của anh.
Còn nói chỉ hôn thôi, không làm gì khác.
Từ nay về sau không bao giờ tin anh nữa!
Hạ Nguyễn ngủ gật trong lòng anh. Môi cô bị hôn sưng lên, má ửng hồng, nhắm mắt trông rất ngoan.
Bình thường Lục Chấp rất chú ý đến ranh giới, hôn cũng không làm môi cô sưng lên, để gia đình cô phát hiện, chỉ là cuối tuần khó tránh khỏi buông thả một chút.
Lục Chấp đặt cô lên giường mình. Hạ Nguyễn vừa chạm giường ngửi thấy mùi quen thuộc, liền chủ động đắp chăn ngủ say.
Lục Chấp làm nốt bài còn lại, cũng lên giường ôm cô ngủ say.
Khi Hạ Nguyễn tỉnh dậy liền đứng dậy kiểm tra bài của anh, phát hiện anh tiến bộ khá nhanh, chỉ hơi ngạc nhiên một chút.
Cuối tuần ngọt ngào trôi qua nhanh chóng, lại đến những ngày phải học cùng đám bạn bốc mùi này.
Lục Chấp không phải chưa từng xin cô Dương cho ngồi cùng bàn với Hạ Nguyễn, chỉ là bị mắng té tát, nói gì cũng không cho họ ngồi cùng.
Lục Chấp hừ lạnh một tiếng, đầy khí khái rời đi.
Chuyện Hạ Nguyễn được bảo lưu đã lan truyền khắp lớp.
Ai cũng đến chúc mừng, chúc mừng xong liền mang những bài không làm được đến hỏi Hạ Nguyễn.
Mỗi lần chỗ ngồi của Hạ Nguyễn đều vây kín người.
Chỉ có mình Hạ Nguyễn được bảo lưu. Dù hỏi những người học giỏi khác cũng được, nhưng họ cũng phải thi, không thể cứ hỏi mãi làm ảnh hưởng đến việc học của họ.
Thế là ai cũng đến hỏi Hạ Nguyễn.
Hạ Nguyễn tuy được bảo lưu nhưng khối lượng công việc lại tăng lên không ít.
Lục Chấp mỗi lần chỉ có thể như một nàng dâu nhỏ, ánh mắt ai oán nhìn chằm chằm lưng những người đó, nhưng cũng không ngăn cản.
Mỗi lần tự nhủ không sao, buổi tối cô là cô giáo của riêng mình, bọn họ chỉ biết ghen tị thôi.
