Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Xuyên Không Nhanh: Nam chính, hãy ngừng bắt nạt nữ phụ độc ác! > Chương 18

Chương 18

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 18 có bản audio.

Chương 18: Nữ minh tinh đen đỏ trong giới giải trí (5)

 

“Đoạn cuối rồi! Đích ở phía trước, chạy thẳng là tới – nhanh lên, nhanh lên!”

 

Tô Ấu Bạch tăng tốc.

 

Anh sải đôi chân dài, phóng như bay về đích.

 

Hạ Nguyễn trên lưng anh cười vui vẻ, tiếng cười trong trẻo như chuông bạc.

 

“Tới rồi, tới rồi, tới rồi! Thả tôi xuống!”

 

Tô Ấu Bạch dừng lại trước vạch đích, hơi khom người để Hạ Nguyễn trượt xuống.

 

Hạ Nguyễn chạm đất, quay lại đối mặt với anh, gương mặt ửng hồng vì phấn khích, đôi mắt sáng long lanh như hai vì sao: “Chúng ta về nhất đúng không? Có phải nhất không?”

 

Đạo diễn nhìn đồng hồ bấm giờ: “Nhanh hơn nhóm của Cố Diễn Chi một giây, hiện đang đứng nhất!”

 

“Yeah!” Hạ Nguyễn giơ hai tay ăn mừng, rồi quay sang nhìn Tô Ấu Bạch, giơ tay vỗ nhẹ vào cánh tay anh, “Anh Ấu Bạch giỏi quá! Cõng tôi mà vẫn chạy nhanh như vậy! Anh thường tập thể dục à?”

 

Tô Ấu Bạch nhìn cô, khóe miệng cong lên, nụ cười ngoan ngoãn: “Thỉnh thoảng có tập một chút.”

 

“Thỉnh thoảng tập một chút mà được như vậy?” Hạ Nguyễn tròn mắt.

 

Tô Ấu Bạch hơi không dám nhìn vào đôi mắt sáng rực của cô.

 

Kỳ lạ, thật sự rất kỳ lạ.

 

【Trời ơi, tôi còn không dám thở.】

 

【Thật ra tôi đang lén ship, các bạn hiểu không?】

 

【Hai người đẹp quá, Hạ Nguyễn ở trên lưng anh ấy trông nhỏ nhắn ghê! Còn dán sát vào nhau, hai gương mặt xinh đẹp kề bên làm tôi sắp chóng mặt rồi!】

 

【Không được ship! Ai cho các người ship! Hạ Nguyễn chết đi!】

 

Chu Nghiên cõng Hứa Oanh chạy hết quãng đường, thành tích bình thường, đứng thứ tư.

 

Anh đặt Hứa Oanh xuống, xoay xoay vai.

 

Tô Ấu Bạch và Hạ Nguyễn đứng nhất, có quyền đổi bạn chơi, nhưng Hạ Nguyễn không muốn đổi, vì Tô Ấu Bạch được lên hình nhiều nhất, mỗi lần cô đều có thể cọ được chút sóng gió, mà Tô Ấu Bạch cũng không nhắc đến chuyện đổi bạn.

 

Trong lòng anh rối bời.

 

Tại sao cô ấy lại dán sát vào anh như vậy?

 

Dù trên người cô ấy có mùi thơm dễ chịu, nhưng đó không phải lý do để cô ấy dán vào anh.

 

Hạ Nguyễn vỗ vai Tô Ấu Bạch, “Đạo diễn bảo chúng ta đi mua thức ăn.”

 

Tô Ấu Bạch nhìn nụ cười của Hạ Nguyễn rồi nhanh chóng dời mắt đi, “Gì cơ?”

 

Hạ Nguyễn mở to mắt: “Anh không nghe à? Lúc nãy đạo diễn nói tối nay ăn lẩu, nhưng nguyên liệu phải tự tìm, chúng ta được phân công đi mua thức ăn.”

 

“Ồ.” Tô Ấu Bạch đáp một tiếng.

 

Hạ Nguyễn thắc mắc, vốn không muốn hỏi nhiều, nhưng bên cạnh có máy quay đang chiếu, cô lộ ra vẻ mặt quan tâm và góc nghiêng hoàn hảo: “Anh làm sao vậy, Tô Ấu Bạch?”

 

“Không sao.” Tô Ấu Bạch điều chỉnh hơi thở, nở lại nụ cười ngoan ngoãn thường ngày: “Đi thôi, chị Hạ.”

 

Hai người không nói gì trên đường đi.

 

Chợ cách đây chỉ một cây số, đạo diễn không sắp xếp xe, nên chắc là để họ đi bộ.

 

“Thời tiết hôm nay đẹp quá!” Hạ Nguyễn ngẩng đầu nhìn bầu trời, cô rất hoạt bát, cứ nhìn ngang nhìn dọc.

 

Thấy bông hoa dại đáng yêu lạ mắt, cô còn chạy đến chụp ảnh chung, gặp chú chó Pom được người ta dắt đi ngang qua, cô cũng phải lại gần “chụt chụt” hai tiếng.

 

Tô Ấu Bạch đứng cách xa con chó.

 

Hạ Nguyễn liền ngồi xổm xuống vuốt ve, chú Pom nhiệt tình quá đỗi, cứ quấn lấy Hạ Nguyễn quay vòng vòng, còn liếm lên cằm cô một cái, làm cô cười khúc khích.

 

Hạ Nguyễn liếc nhìn Tô Ấu Bạch, vẫy vẫy tay với anh, cười nói: “Tô Ấu Bạch, anh đứng xa vậy làm gì? Chụt chụt chụt.”

 

Tô Ấu Bạch cảm thấy tim mình như lỡ nhịp.

 

Nắng chiều vừa vặn rơi trên người cô, những sợi tóc được viền một lớp ánh vàng mềm mại, cả người như được sinh ra từ ánh sáng. Cô cười với anh, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, nụ cười rạng rỡ xinh đẹp, mang một sức sống mãnh liệt mà chính cô cũng không hề hay biết.

 

Cái tiếng “chụt chụt chụt” cuối cùng là để gọi chú Pom.

 

Nhưng Tô Ấu Bạch nghe xong lại thấy muốn tiến lại gần, vừa bước chân ra thì chợt nhận ra điều gì đó, bèn quay lưng đi, vừa tức vừa ngượng.

 

Phía sau, Hạ Nguyễn đang nói chuyện rôm rả với chủ của chú Pom.

 

“Đúng vậy, đúng vậy, nó như thế đấy, nó không ăn gì cả, chỉ ăn thức ăn cho chó thôi…”

 

“Thật á? Chà, kén ăn ghê.”

 

Trên người cô dường như có một sức sống mà anh không có, cô dừng lại trước mọi thứ đẹp đẽ trên đời, và cô cũng hòa mình vào cái đẹp đó, là một sự tồn tại hoàn toàn khác với anh.

 

Tô Ấu Bạch ngẩn người nhìn cô.

 

【Đừng nhìn nữa, đừng nhìn nữa được không!】

 

【Nhưng Hạ Nguyễn thế này đẹp thật đấy, tươi mới làm sao, chẳng phải cô ấy là người âm u à?】

 

【Đây là lần đầu tiên cô ấy tham gia chương trình thực tế, chúng ta chưa từng hiểu về cô ấy, hay đây mới là con người thật của cô ấy?】

 

【Cô ấy vừa đăng bông hoa dại chụp lúc nãy lên mạng rồi.】

 

Khán giả trong phòng chat trố mắt nhìn vành tai Tô Ấu Bạch đỏ lên với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường: 【Hết cách rồi, Tô Ấu Bạch, anh có gì mà phải ngại chứ! Cứ nhìn thoải mái đi!】

 

【Thằng nhóc này hình như sắp gục rồi!】

 

【Hu hu hu, Tô Ấu Bạch, anh chết đi!】

 

Khi Hạ Nguyễn đi tới, anh vẫn còn đứng nguyên tại chỗ, Hạ Nguyễn hơi áy náy vì mình đã làm chậm trễ quá nhiều thời gian, nhìn anh với vẻ ngại ngùng: “Đi thôi.”

 

Cô tự trách tính chần chừ của mình, bình thường làm việc gì cũng lề mề, không dứt khoát chút nào, vốn đang vội đi nhận show, giữa đường lại bị cảnh hoàng hôn đẹp đẽ làm cho phân tâm, rồi lại bắt đầu chụp ảnh, quên béng mất mình đang làm gì.

 

Hồi nhỏ cô không ít lần vì vậy mà bị bà ngoại đánh đòn.

 

Tô Ấu Bạch ngơ ngác để mặc cô kéo đi.

 

Hạ Nguyễn có lẽ cảm thấy đã phớt lờ anh, nên trên đường đi cứ tìm chuyện để nói, líu lo không ngừng, từ lịch sử khu chợ nói đến phân loại giống cà chua, rồi kể về hồi nhỏ cùng bà ngoại đi chợ.

 

Tô Ấu Bạch đều ngoan ngoãn lắng nghe.

 

Đến chợ, một khu chợ cũ đầy khói lửa phàm trần. Những gian hàng dựng bằng mái tôn san sát nhau, mặt đất ướt sũng, không khí lẫn lộn mùi tanh của cá, mùi thơm mát của rau xanh và mùi nước sốt của thịt kho.

 

Tiếng rao hàng vang lên không ngớt.

 

“Nào, nào, sườn tươi đây!”

 

“Tránh ra, tránh ra – dầu đấy!”

 

“Anh Ấu Bạch, bám sát tôi nhé,” cô quay lại đưa tay về phía Tô Ấu Bạch, “Chợ đông người lắm, đừng đi lạc.”

 

Tô Ấu Bạch nhìn bàn tay cô, do dự một phần nghìn giây, rồi nắm lấy.

 

“Đi thôi!” Hạ Nguyễn kéo anh lao vào bên trong chợ.

 

Anh quay phim vác máy chạy theo phía sau, vừa chạy vừa thở hổn hển: “Chậm thôi, chậm thôi…”

 

Mục tiêu đầu tiên: quầy cá.

 

Một chú thợ bán cá tạp dề dính đầy vảy cá đang làm cá, tay đao dứt khoát, gọn gàng.

 

Hạ Nguyễn lại gần, cúi người nhìn mấy con cá chép trong chậu, giơ tay chỉ: “Chú ơi, con này, con này to nhất!”

 

“Được thôi! Con này hơn bốn lạng, tính cháu hai mươi tệ!”

 

Hạ Nguyễn trợn mắt: “Hai mươi?! Chú ăn cướp à?”

 

Chú bán cá giật mình vì phản ứng của cô: “Cháu gái, đây là cá chép đồng, không phải cá nuôi, hai mươi tệ là rẻ lắm rồi.”

 

“Cá đồng?” Hạ Nguyễn ngồi xổm xuống, “Chú à, chú nói thật đi, con cá này có phải cá đồng không?”

 

Chú bán cá ánh mắt lấm lét: “Ừm… nửa đồng.”

 

“Nửa đồng là cá đồng kiểu gì?” Hạ Nguyễn đứng dậy, chống nạp, “Bố nó là cá đồng hay mẹ nó là cá đồng?”

 

Tô Ấu Bạch đứng bên cạnh suýt bật cười.

 

Chú bán cá bị hỏi đến nghẹn lời, nói: “… Mẹ nó là cá đồng.”

 

“Vậy thì là cá nuôi rồi còn gì!” Hạ Nguyễn vỗ tay, “Chú làm vậy là không thật thà rồi. Cá chép nuôi, ngoài chợ nhiều nhất mười tệ một cân, con này nhiều nhất nửa cân, cùng lắm là năm tệ, chú bán cháu hai mươi?”

 

Chú bán cá sốt ruột: “Năm tệ thì tôi nhập còn chẳng nổi! Cháu gái cháu không hiểu giá thị trường rồi.”

 

“Cháu không hiểu giá thị trường?” Hạ Nguyễn chỉ vào mũi mình, “Chú à, cháu lớn lên ở chợ từ nhỏ, bà ngoại cháu bán rau đấy. Cá chép nuôi giá bán buôn từ ba tệ rưỡi đến năm tệ, giá bán lẻ từ sáu đến tám tệ, chú nói xem cháu có hiểu không?”

 

Chú bán cá im lặng.

 

Tô Ấu Bạch đứng bên cạnh, nhìn Hạ Nguyễn mặc cả với chú bán cá, hơi sững người, chăm chú nhìn cô.

 

“Hay là vầy đi,” Hạ Nguyễn giơ ba ngón tay, “Bốn tệ.”

 

Chú bán cá trợn mắt: “Bốn tệ?! Cháu bảo tôi cho không à!”

 

“Vậy năm tệ.” Hạ Nguyễn tăng thêm một tệ.

 

“Thấp nhất mười hai tệ!”

 

“Tám tệ.”

 

“Cháu gái à, cháu cố tình kiếm chuyện với tôi đấy à?” Chú bán cá sắp khóc đến nơi.

 

Hạ Nguyễn thở dài, từ trong túi móc ra một tờ mười tệ, đập lên quầy: “Tám tệ, được thì được, không được cháu sang quầy bên cạnh.”

 

Chú bán cá nhìn tờ mười tệ, lại nhìn vẻ mặt kiên quyết của Hạ Nguyễn, cuối cùng thở dài, bắt đầu vớt cá: “Được rồi, được rồi, bán cho cháu, coi như hôm nay tôi mở hàng lỗ vốn.”

 

“Cảm ơn chú!” Hạ Nguyễn cười tươi như hoa, “Chú tốt bụng quá, chúc chú buôn may bán đắt!”

 

Cô đưa con cá cho Tô Ấu Bạch cầm, quay người bỏ đi, miệng lẩm bẩm: “Tám tệ vẫn đắt, chắc sáu tệ cũng mua được…”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi