Chương 23: Nữ minh tinh đen đỏ trong giới giải trí (10)
Hai ngày trôi qua, tối đến, Hạ Nguyễn tắm xong thì nằm trên giường như thường lệ.
Hạ Nguyễn đang đắp mặt nạ từ phòng tắm bước ra, liền thấy nhiếp ảnh gia đang cầm máy quay hướng thẳng về phía mình.
Hạ Nguyễn thắc mắc hỏi: “Hôm nay ghi hình chưa xong sao?”
Nhiếp ảnh gia lắc đầu, khẽ nói: “Hôm nay trước khi ngủ có thêm một bước, mọi người cần chọn nam khách mời khiến mình rung động để viết thư cho họ. Nếu nhận được tin nhắn rung động tương tự từ nam khách mời đó, ngày mai mọi người có thể lập đội cùng nhau. Qua mấy ngày tiếp xúc, chắc hẳn Hạ Nguyễn lão sư đã có ứng cử viên trong lòng rồi chứ?”
Hạ Nguyễn suy nghĩ hai giây. Lập đội? Lập đội chắc chắn phải với Tô Ấu Bạch rồi, anh ấy giỏi, tốt bụng mà còn rất quan tâm đến cô.
Cùng lúc đó, phía bên kia, Hứa Oanh: “Có thể viết cho nữ không?”
“Không được! Phải là nam khách mời.”
Hứa Oanh vẻ mặt tiếc nuối.
Lâm Dữu Dữu: “Em muốn viết cho Cố Hành Chi lão sư.”
Hạ Nguyễn không do dự bao lâu, mở khung tin nhắn của Tô Ấu Bạch, gõ chữ: “Tô lão sư, ngày mai tôi vẫn muốn lập đội với anh!”
Tô Ấu Bạch đương nhiên nhận được tin nhắn của cô, nhìn rõ nội dung, vừa vui lại vừa buồn, nghĩ một lúc rồi gửi lại cho cô.
Tô Ấu Bạch: “Chị à, em là sự rung động duy nhất của chị.”
Hạ Nguyễn nhìn câu này, tim đập thình thịch, có chút bực bội. Cô không ngờ còn có thể nhắn như vậy, thì ra tin nhắn rung động phải nói mấy lời tình tứ mới được, cô chỉ lo chuyện lập đội thôi.
Anh ấy cũng biết nói quá đi mất!
Hạ Nguyễn nhìn về phía màn hình bình luận.
Quả nhiên rất náo nhiệt.
Hiện tại, cặp đôi có nhiều fan nhất trong chương trình chính là hai người họ. Mấy ngày nay, fan couple giương cao ngọn cờ “Nguyễn Bạch” trên màn hình bình luận. Fan couple nhiều thì lời chê cũng nhiều, một số fan cuồng của Tô Ấu Bạch mắng họ là bánh gạo nếp, dính như cao dán chó, vứt sao cũng không ra.
Fan couple: “Bánh gạo à? Vậy thì ngon lắm.”
Thế là họ tự xưng là “bánh gạo”.
Bánh gạo nhìn thấy hai người nhắn tin cho nhau, đều hét lên, điên cuồng nói “chết mất, chết mất”.
Hạ Nguyễn mím môi, thấy họ cũng đáng yêu thật.
Nói đến ghi hình cũng được mấy ngày rồi, chắc cũng sắp kết thúc trong hai ngày nữa nhỉ?
Hạ Nguyễn chỉ đến để cọ chút độ hot, không ngờ lại có nhiều người thích mình đến vậy.
Một ý nghĩ khác chợt nảy ra.
Bây giờ mình nổi tiếng rồi, có phải sau này không cần cọ độ hot nữa mà vẫn có độ hot không?
Hạ Nguyễn lại vui vẻ.
Tốt quá, mình không cần phải giành giật độ hot với Tô Ấu Bạch nữa.
Hai ngày nay, cô cảm giác Tô Ấu Bạch có hơi phiền mình.
Mỗi lần Hạ Nguyễn tìm anh lập đội, ban đầu anh đồng ý rất tốt, nhưng giữa chừng lại bỏ đi không một lời từ biệt, để mình cô đứng đó. Còn trước đây anh rất nhiệt tình với cô, bây giờ tuy vẫn vậy, nhưng anh sẽ né tránh những tiếp xúc cơ thể của cô.
Mà có khi Hạ Nguyễn không ở bên cạnh Tô Ấu Bạch, nói chuyện với người khác, anh đều đứng từ xa nhìn cô, khi cô quay lại thì anh lại không nhìn nữa.
Hai ngày nay, ấn tượng của Hạ Nguyễn về Tô Ấu Bạch là mặt lúc nào cũng đỏ, tai đỏ, mắt đỏ nhìn chằm chằm cô, cô nhìn anh thì anh lại bực bội né tránh.
Tổng hợp những điều trên, Hạ Nguyễn kết luận Tô Ấu Bạch rất phiền cô nhưng vì lịch sự nên không từ chối. Hạ Nguyễn tốt bụng như vậy sao có thể để anh khó xử, anh đã giúp cô nhiều lần như vậy, cô cũng nên giúp anh một lần.
Thế là hôm qua trước khi chơi trò chơi, cô khéo léo đề nghị không lập đội với anh nữa. Tô Ấu Bạch vẻ mặt kinh ngạc, ấm ức đến mức đỏ cả mắt, trông chẳng khác gì một người phụ nữ bị kẻ bạc tình bỏ rơi, sau đó anh từ chối lời đề nghị không lập đội của cô.
Hạ Nguyễn không hiểu sao anh lại kỳ lạ như vậy, nghĩ mãi không ra, đành đối xử với anh như trước.
Sau khi ghi hình tin nhắn rung động xong là đến giờ tan làm. Nhiếp ảnh gia thu máy, tắt sóng trực tiếp, để các khách mời tự nghỉ ngơi.
Hạ Nguyễn nằm trên giường như thường lệ, mở một ván game.
Bên ngoài cửa tối om, một bóng dáng đứng trước cửa phòng Hạ Nguyễn, không biết đã đứng bao lâu.
Tô Ấu Bạch nghĩ rất lâu mới quyết định đến tìm Hạ Nguyễn. Chương trình sắp kết thúc, đến lúc đó các khách mời đều phải rời đi, họ sắp phải chia tay.
Những người Tô Ấu Bạch từng hợp tác trước đây đều không có liên hệ gì sau này, ai về nhà nấy, bình thường gặp mặt cũng chỉ gật đầu xã giao.
Đến lượt Hạ Nguyễn, anh không muốn kết thúc như vậy. Anh nghĩ đến việc sau khi ghi hình xong, cô sẽ không còn liên quan gì đến anh nữa, anh gần như không thở nổi.
Anh không thể chấp nhận việc mình chỉ là người qua đường trong cuộc đời cô, anh nhất định phải nói rõ với cô, nếu không sẽ không còn cơ hội nào nữa.
Nhưng anh sợ, sợ rằng cô chưa bao giờ có suy nghĩ như vậy với anh.
Một lúc lâu sau, anh hít một hơi thật sâu. Dù sợ thì đã sao? Còn có kết cục nào tệ hơn việc sau này không quen biết nữa sao?
Anh giơ tay gõ cửa.
Hạ Nguyễn cảnh giác ngồi bật dậy, giờ này còn ai gõ cửa nữa?
“Ai đấy?”
Hạ Nguyễn đi ra nhìn qua lỗ cửa, tối om chẳng thấy gì.
“Là tôi.”
Giọng của Tô Ấu Bạch.
Hạ Nguyễn thở phào nhẹ nhõm, may là không phải Chu Nghiên, nếu không cô sẽ cho anh ta một cú thúc cùi chỏ.
Hạ Nguyễn mở cửa, chàng trai trước mặt vẻ mặt căng thẳng, đôi mắt đỏ hoe nhìn cô.
Hạ Nguyễn thấy anh ấy đúng là một con thỏ mắt đỏ, trước khi khóc thì mắt đỏ trước, trông vừa xinh đẹp lại vừa vô tội.
Biết mình đang nghĩ lan man, Hạ Nguyễn vứt ý nghĩ đó đi. Tô Ấu Bạch đến tìm cô muộn như vậy, nhất định là chuyện rất nghiêm trọng, sao cô có thể nghĩ như vậy được?
“Anh đến tìm tôi làm gì?”
Tô Ấu Bạch mím môi, vừa định mở lời thì bị Hạ Nguyễn cắt ngang: “Khoan đã.”
Hạ Nguyễn thò đầu ra nhìn xung quanh, kéo Tô Ấu Bạch vào trong phòng, rồi đóng cửa lại.
“Được rồi, anh nói đi.” Cô sợ chuyện này nghiêm trọng đến mức không thể để người thứ ba biết.
Tô Ấu Bạch nhắm mắt lại, giọng run rẩy: “Hạ Nguyễn…”
Hạ Nguyễn kinh ngạc nhìn anh, Tô Ấu Bạch quay mặt đi chỗ khác, không dám nhìn cô: “Anh trai tôi rất giỏi, anh ấy là CEO của tập đoàn Tô thị, là người sáng lập ra thương hiệu qink. Sau này tôi không sáng tác nữa thì sẽ cùng anh ấy quản lý công ty, chúng tôi rất giàu.”
Hạ Nguyễn bất lực nhìn anh: “Tôi biết.”
Người này nửa đêm đến đây làm gì? Đến khoe khoang với dân thường như cô à?
Hạ Nguyễn quyết định nghe tiếp.
“Bài hát tôi viết rất hay, fan cũng rất đông, mỗi lần mở concert kiếm được rất nhiều tiền, về cơ bản các nhãn hàng và thương hiệu đều tìm tôi hợp tác.” Giọng Tô Ấu Bạch đầy bất an.
Hạ Nguyễn bất lực: “…Biết.”
“Có phải những người từng hợp tác với chị đều không liên lạc nữa không? Thậm chí không có cách liên hệ của họ?”
Hạ Nguyễn gật đầu.
Tất cả đồng nghiệp cũ của cô đều hận không thể tránh xa cô, sao có thể có quan hệ gì với cô chứ?
“Còn tôi thì sao?” Mắt Tô Ấu Bạch đỏ hoe, nước mắt kẹt trong hốc mắt, anh sắp khóc đến nơi.
Hạ Nguyễn thấy anh buồn như vậy, vội an ủi: “Chúng ta sẽ không mất liên lạc đâu, sau này chắc chắn vẫn sẽ liên hệ.”
Chủ yếu là xem anh có muốn liên hệ với cô không thôi.
“Liên hệ kiểu gì?” Tô Ấu Bạch sốt ruột hỏi, môi run run: “Là kiểu gặp mặt chào hỏi à?”
Hạ Nguyễn chẳng thấy có vấn đề gì, gật đầu.
Cô còn muốn chào hỏi anh nữa là đằng khác, chứ trước giờ có ai thèm chào hỏi cô đâu.
