Chương 55: Sủng phi kiêu căng trong truyện cung đấu (10)
Tiểu Mai lại gần, hạ giọng: “Nương nương, đó là Đường phi. Công chúa hòa thân từ nước láng giềng sang, năm ngoái mới vào cung.”
Hạ Nguyễn lại gắp một miếng thức ăn, vừa nhai vừa hỏi: “Nước láng giềng? Nước nào?”
“Bắc Sóc. Là nước từng đánh nhau với chúng ta mấy năm trước.” Giọng Tiểu Mai càng nhỏ hơn: “Đánh suốt ba năm, cuối cùng vua Bắc Sóc dâng thư hàng, đưa công chúa sang hòa thân, đổi lấy mười năm thái bình nơi biên giới.”
Hạ Nguyễn “ồ” một tiếng, ánh mắt lại nhìn về phía Đường phi, trên dưới đánh giá một phen.
Đúng là đẹp thật, mang một vẻ đẹp phong tình dị vực.
Tiệc rượu được nửa chừng, Đường phi đứng dậy khỏi chỗ ngồi, bưng một chén rượu bước ra giữa điện, hướng về phía ngự tọa khẽ khom người.
“Bệ hạ, thần thiếp kính bệ hạ một chén, chúc bệ hạ phúc thọ an khang.” Giọng nàng mang chút âm điệu nước ngoài, mềm mại ngọt ngào.
Kỷ Quân Triệt khẽ gật đầu, nâng chén rượu lên đáp lễ qua loa.
Đường phi uống cạn chén rượu, quay người lại rót thêm một chén, đi về phía Hạ Nguyễn. Đôi mắt màu hổ phách mang theo ý cười dịu dàng.
“Quý phi nương nương,” Nàng dừng lại trước mặt Hạ Nguyễn, giơ chén rượu lên.
“Thần thiếp vào cung muộn, vẫn chưa có dịp gần gũi với nương nương. Hôm nay mượn chén rượu này, chúc mừng nương nương được sắc phong. Về sau cùng ở hậu cung, mong nương nương chiếu cố nhiều hơn.”
Hạ Nguyễn đang gặm một miếng bánh hoa quế, nghe vậy ngẩng đầu nhìn nàng một cái. Đường phi nở nụ cười đoan trang, thái độ cung kính, không thể chê vào đâu được.
“Ồ, được.” Hạ Nguyễn lau tay, bưng chén rượu của mình lên, cụng với nàng một cái, rồi ngửa đầu uống cạn.
Đường phi cũng uống, lại hướng về Hạ Nguyễn khẽ khom người, rồi quay người đi về chỗ.
Đi chưa được ba bước.
Thân thể nàng bỗng nhiên lảo đảo.
Chén rượu trong tay “choang” một tiếng rơi xuống đất, vỡ thành nhiều mảnh. Đường phi ôm ngực, sắc mặt trong nháy mắt trở nên tái nhợt, môi hiện lên một lớp màu xanh tím bất thường.
“Thần thiếp… thần thiếp…” Giọng nàng run rẩy, ánh mắt khó tin nhìn về phía Hạ Nguyễn: “Quý phi nương nương… người…”
Lời chưa dứt, cả người nàng ngã thẳng về phía trước, “bịch” một tiếng ngã xuống nền gạch vàng, bất động.
Trong điện nhất thời náo loạn cả lên.
“Đường phi nương nương—!”
“Mau truyền thái y!”
“Chuyện gì vậy? Tự nhiên sao lại ngã?”
Thị nữ Thanh La bên cạnh Đường phi lao tới, ôm lấy nửa người trên của Đường phi, gào khóc thảm thiết: “Nương nương! Nương nương làm sao vậy! Thái y! Mau truyền thái y!”
Kỷ Quân Triệt đứng dậy khỏi ngự tọa, sắc mặt trầm xuống: “Chuyện gì vậy?”
Tiểu Lý Tử đã chạy đi truyền thái y.
Hạ Nguyễn trên tay vẫn còn nửa miếng bánh hoa quế, trong miệng vẫn còn đang nhai, cả người ngây người ra đó, mắt mở tròn xoe.
“Nàng… nàng làm sao vậy?” Hạ Nguyễn ấp úng hỏi Tiểu Mai.
Tiểu Mai cũng ngây người: “Nô tỳ không biết…”
Thái y đến rất nhanh, quỳ bên cạnh Đường phi bắt mạch, lật mí mắt, xem lưỡi, sắc mặt càng ngày càng ngưng trọng.
“Tâu bệ hạ,” Thái y quay người dập đầu, “Đường phi nương nương là bị trúng độc.”
Trong điện xôn xao.
“Trúng độc? Ai hạ độc?”
“Đường phi vừa nãy vẫn còn khỏe…”
“Nàng ta uống rượu với Quý phi xong mới ngã!”
Tiếng xì xào bàn tán như thủy triều dâng lên, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Hạ Nguyễn.
Hạ Nguyễn cuối cùng cũng nuốt trôi miếng bánh hoa quế, cảm nhận ánh mắt từ bốn phương tám hướng bắn tới, nhíu mày:
“Đều nhìn bổn cung làm gì? Bổn cung cũng uống chén rượu đó, sao bổn cung không sao?”
Mọi người nghĩ cũng đúng, Quý phi cũng uống chén rượu đó, nếu trong rượu có độc thì Quý phi cũng phải ngã rồi.
Nhưng thị nữ Thanh La của Đường phi bỗng nhiên ngẩng đầu, mặt đẫm nước mắt, giọng the thé: “Là chén rượu! Chén rượu của Quý phi nương nương không sao, nhưng chén rượu của nương nương nhà ta có độc! Chén rượu đó là do Quý phi nương nương đưa cho nương nương nhà ta!”
Cả điện im phăng phắc.
Hạ Nguyễn sững người một lúc, cúi đầu nhìn tay mình, rồi lại nhìn chén rượu vỡ dưới đất.
“Bổn cung đưa?” Nàng hồi tưởng lại.
Vừa rồi Đường phi đến kính rượu, hai người cụng chén, mỗi người uống rượu của mình, nàng đưa chén rượu cho Đường phi lúc nào chứ?
“Ngươi nói bậy!” Tiểu Mai là người nhảy ra đầu tiên: “Nương nương nhà ta cụng chén xong là đặt chén xuống, đưa chén rượu cho nương nương nhà ngươi lúc nào?”
Thanh La vừa khóc vừa dập đầu: “Nô tỳ tận mắt nhìn thấy! Quý phi nương nương nhân lúc cụng chén, đã đổi chén rượu của mình với chén rượu của nương nương nhà ta, trong chén có độc, nương nương nhà ta mới ngã xuống! Xin bệ hạ minh xét!”
Bầu không khí trong điện bỗng trở nên căng thẳng.
Có người nhỏ giọng nói “không phải là Quý phi ghen tị với sắc đẹp của Đường phi chứ…”
Sắc mặt Hạ Nguyễn thay đổi, không còn vẻ mơ màng như vừa nãy, mà mang theo sự tức giận: “Ngươi máu chó phun người! Bổn cung tại sao phải hại nàng? Bổn cung với nàng không oán không thù!”
Thanh La khóc lóc: “Quý phi nương nương không dung được nương nương nhà ta, hôm nay là yến tiệc sắc phong, Quý phi nương nương sợ nương nương nhà ta cướp mất phong đầu, nên đã hạ độc vào rượu, nô tỳ nói câu nào cũng là sự thật!”
“Ngươi—!” Hạ Nguyễn tức giận đập bàn, đứng dậy định tranh luận.
“Đủ rồi.”
Giọng Kỷ Quân Triệt không lớn, nhưng như một gáo nước lạnh dội xuống, trong điện lập tức yên tĩnh.
Hắn đứng trước ngự tọa, vẻ mặt bình tĩnh đến mức không nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào, ánh mắt lướt qua người Thanh La, rơi xuống khuôn mặt đang phồng má tức giận của Hạ Nguyễn, dừng lại một chút, rồi dời đi.
“Đưa Đường phi đến thiên điện, thái y tận lực cứu chữa.” Hắn dừng một chút: “Tất cả chén rượu, bình rượu liên quan, đều niêm phong lại để tra xét. Tất cả mọi người trong điện hôm nay, không có thánh chỉ không được rời cung.”
Giọng hắn không nặng không nhẹ, nhưng mang theo uy áp không cho phép nghi ngờ.
“Tiểu Lý Tử.”
“Nô tài có.”
“Mời Quý phi đến Dưỡng Tâm điện nghỉ tạm, trước khi tra rõ chân tướng, bất kỳ ai cũng không được phép thăm.”
Hạ Nguyễn tức giận bỏ đi, trước khi đi còn trừng mắt nhìn Kỷ Quân Triệt một cái.
Hoàng hậu lặng lẽ nhìn cảnh này, Thúy Bình nhỏ giọng nói: “Hoàng hậu nương nương, người cảm thấy là Quý phi nương nương làm sao?”
Hoàng hậu khẽ cười một tiếng: “Cái đầu đó của nàng không nghĩ ra được chiêu này.”
Nói xong nàng nói: “Mấy ngày nay không cần các phi tần đến thỉnh an, bổn cung thân thể không khỏe cần nghỉ ngơi.”
Thúy Bình gật đầu, nàng biết Hoàng hậu mỗi tháng sẽ có vài ngày không ở trong cung, lần này Hoàng hậu không nói là ra khỏi cung, chắc là đi tra chuyện này.
Độc của Đường phi đến dữ dội, đi cũng nhanh. Thái y nói là loại kỳ độc hiếm thấy tên là “Sát Na”, hòa vào rượu không màu không mùi, phát tác rất nhanh, nhưng nếu lượng dùng không lớn thì sẽ không gây chết người, chỉ khiến người ta hôn mê một hai canh giờ.
Quả nhiên, chưa đầy hai canh giờ, Đường phi đã tỉnh lại.
Việc đầu tiên sau khi tỉnh dậy, nàng vừa khóc vừa xin gặp bệ hạ, mồm miệng đều nói là Quý phi muốn hại nàng.
“Thần thiếp với Quý phi không oán không thù, không biết tại sao Quý phi lại ra tay độc ác như vậy…” Đường phi quỳ trước mặt Kỷ Quân Triệt, sắc mặt tái nhợt, nước mắt tuôn rơi: “Xin bệ hạ làm chủ cho thần thiếp…”
Kỷ Quân Triệt ngồi sau án thư, tay cầm một chén trà, thong thả uống.
“Nàng nói Quý phi đổi chén rượu của nàng, nàng có nhìn rõ không?”
“Thần thiếp… lúc đó không để ý, nhưng Thanh La nói là tận mắt nhìn thấy…” Đường phi nức nở: “Thị nữ của thần thiếp sẽ không nói dối.”
“Lời của Thanh La, trẫm sẽ tra.” Kỷ Quân Triệt đặt chén trà xuống: “Nàng về trước dưỡng sức đi, chuyện này trẫm tự có quyết định.”
Đường phi được người nâng về.
