Chương 66: Ác nữ phụ trong truyện điện cạnh (8)
Chiều hôm sau, Trần Độ nhận được một cuộc điện thoại trong phòng.
Đầu dây bên kia nói rất nhiều, anh gần như không lên tiếng, chỉ nhận một file nén được gửi vào điện thoại. Anh giải nén, mở ra, một tấm ảnh chứng minh thư chiếm trọn màn hình.
Tóc ngắn, mặt mộc, đường nét trên khuôn mặt giống hệt “Hạ Vũ” bên cạnh anh.
Anh lướt tiếp.
Hạ Nguyễn, nữ, 19 tuổi. Sinh viên khoa Ngữ văn của một trường đại học, đang bảo lưu.
Tấm ảnh cuối cùng là ảnh đời thường, cô để tóc dài, mặc váy trắng, đứng dưới gốc cây mà cười.
Trần Độ nhìn tấm ảnh đó, ngón tay cái dừng lại trên màn hình một lúc lâu, rồi bấm lưu.
Tối hôm đó là trận đấu tập cuối cùng.
“Chà, mệt thật, cuối cùng cũng được nghỉ ngơi.”
Thẩm Quyền theo thói quen đưa tay định vỗ vai Hạ Nguyễn.
Tay còn chưa hạ xuống, Trần Độ không biết từ đâu xuất hiện, nghiêng người chen vào giữa hai người, tấm chiến thuật đập thẳng vào ngực Thẩm Quyền.
“Cậu đã xem lại đội hình này chưa?”
Thẩm Quyền sững người: “Hả? Tớ đang định…”
“Xem ngay bây giờ đi.”
Thẩm Quyền nhận lấy tấm chiến thuật, nhìn Trần Độ, rồi nhìn Hạ Nguyễn đang bị che khuất phía sau. Cậu gãi đầu, không nghĩ nhiều, cúi xuống xem.
“Hạ Vũ, qua đây một chút.” Trần Độ gọi cô.
Hạ Nguyễn dạ một tiếng, đi theo anh đến chỗ ngồi của Trần Độ. Trần Độ ấn cô ngồi vào vị trí của mình.
“Em xem chỗ này…”
Khoảng cách rất gần, như thể anh hoàn toàn bao bọc cô trong vòng tay, Hạ Nguyễn thậm chí có thể ngửi thấy mùi hương thanh mát thoang thoảng trên người anh.
Suy nghĩ dần dần bay xa.
Trần Độ khẽ ho một tiếng.
Hạ Nguyễn hoàn hồn, vội vàng nói: “Đội trưởng xin lỗi, em lơ đãng mất.”
Trần Độ véo nhẹ vành tai cô, khẽ nhếch môi: “Không có lần sau đâu.”
Hạ Nguyễn che vành tai, nơi đó vẫn còn cảm giác anh chạm vào, trong lòng cảm thấy kỳ lạ.
Mấy ngày nay sinh hoạt rất đều đặn, tiếng ve kêu vừa vang lên là cô tỉnh giấc, mọi người cùng nhau ăn sáng.
Hạ Nguyễn ngồi trên ghế thẫn thờ, Trần Độ bưng một đĩa sủi cảo hấp đến, trên tay còn cầm bát nước chấm mè. Anh đặt tất cả trước mặt Hạ Nguyễn.
“Ăn cái này đi, cứ ăn ngoài mãi cũng không tốt.”
Thẩm Quyền vừa xuống lầu đã nhìn thấy: “Đội trưởng! Tớ cũng muốn!”
Trần Độ không ngẩng đầu: “Vào bếp tự bưng đi.”
“Đội trưởng vạn tuế!”
Thẩm Quyền hớn hở chạy đi.
Hạ Nguyễn lén nhìn anh một cái, cầm đũa chấm nước chấm nếm thử, mắt sáng lên, lặng lẽ ăn.
Trần Độ chống tay nhìn cô.
Thẩm Quyền bưng đĩa từ bếp đi ra, nhìn thấy ánh mắt của Trần Độ thì khựng lại, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ, đi đến bên cạnh họ.
Cậu vừa định ngồi xuống cạnh Hạ Nguyễn, Trần Độ đã lạnh lùng nhìn cậu, ánh mắt đó còn lạnh hơn cả ánh mắt của lão đồ tể giết lợn. Thẩm Quyền không dám ngồi, phải ngồi cách ra một cái ghế.
Trần Độ lại nhìn Hạ Nguyễn, ánh mắt dịu dàng trở lại.
Buổi trưa, Trần Độ bao, mọi người đến quán ăn, Thẩm Quyền định chặt chém anh một bữa nên gọi khá nhiều món.
Hạ Nguyễn cũng ăn rất vui vẻ, Trần Độ ngồi bên cạnh lặng lẽ đếm số lần cô gắp từng món.
Hạ Nguyễn muốn ăn tôm càng, nhìn nó mấy lần nhưng không động đũa, Trần Độ hiểu ý, đứng dậy bưng đĩa tôm đến trước mặt cô, lấy một cái bát nhỏ bắt đầu bóc vỏ.
Bóc xong một bát nhỏ thì đưa cho Hạ Nguyễn.
Ánh mắt Hạ Nguyễn lập tức sáng rực, vội nói: “Cảm ơn đội trưởng!”
Trần Độ nhướng mày, khóe môi cong lên đầy vẻ đắc ý.
Bầu không khí lắng xuống, Thẩm Quyền không phục: “Đội trưởng thiên vị, sao chỉ bóc cho cậu ấy!”
Trần Độ chẳng thèm để ý đến cậu, mặt không cảm xúc: “Muốn ăn thì tự bóc.”
Lâm Dĩ Ninh thấy buồn cười, gắp một miếng thịt cho Thẩm Quyền: “Ăn của cậu đi!”
Trần Độ dường như đã trở lại trạng thái trước đây, thậm chí còn tốt hơn, cười nhiều hơn, như thể những buồn phiền trước đó đều không tồn tại.
Đây là sự thật mà mọi người đều nhận ra.
Còn có một điều nữa, anh ấy hơi quá mức dính lấy Hạ Vũ.
Ăn cơm nhất định phải ngồi cùng, hễ là đồ cần bóc vỏ, Trần Độ đều bóc cho cậu ấy, huấn luyện còn kèm riêng, Hạ Vũ đi sờ chó thì Trần Độ ở bên cạnh trò chuyện về sở thích và thói quen của Đỗ Đỗ.
Tóm lại, Hạ Vũ ở đâu là có anh ấy ở đó.
Lý Hách nổi da gà.
Hai người đàn ông có cần thiết phải dính lấy nhau như vậy không?
Quan hệ tốt đến mấy cũng không thể dính như thế này chứ?
Thẩm Quyền cũng cảm thấy mình không theo kịp thời đại, chẳng lẽ đây mới là cách ở chung bình thường của anh em tốt?
—
Trận đấu sắp bắt đầu, hai ngày trước Hạ Nguyễn và mọi người thu dọn quần áo rồi bay đến thành phố khác.
Mọi người vừa hồi hộp vừa phấn khích, vừa đi vừa nói cười. Họ cần ở khách sạn trong hai ngày đầu.
Nhưng khi đến nơi thì được biết khách sạn gần đây có rất nhiều khách du lịch, chỉ còn ba phòng.
“Cái gì? Thật sự không còn phòng nào khác sao?” Lý Hách hỏi.
Nhân viên lắc đầu ái ngại.
“Vậy ba phòng đó chúng tôi lấy hết.” Chu Uyển bình tĩnh đáp, quay sang nói với Trần Độ và mọi người, “Hai phòng còn lại mấy cậu tự xếp đặt đi.”
Hạ Nguyễn trợn tròn mắt, luống cuống kéo tay áo Chu Uyển: “Chị Chu, em có thể ở cùng phòng với chị không?”
Trần Độ mặt tối sầm, Chu Uyển ngạc nhiên: “Sao vậy?”
“Em…” Lời còn chưa dứt đã bị Thẩm Quyền cắt ngang: “Tiểu Vũ đừng sợ, mấy anh em con trai ở chung thôi mà, tớ có ngáy đâu, đúng không?”
Hạ Nguyễn cụp mắt xuống. Đúng vậy, bây giờ cô dù sao cũng là nam giới trưởng thành, chắc chắn không thể ngủ cùng chị Chu được.
Vừa rồi cô hoảng hốt, không cẩn thận nói ra…
Trần Độ giật lấy một thẻ phòng, khoác vai Hạ Nguyễn đi luôn, ánh mắt đầy vẻ chán ghét nhìn Thẩm Quyền: “Ai nói muốn ngủ với cậu, mấy ngày nay Hạ Vũ ngủ cùng tôi.”
Thẩm Quyền như bị sét đánh: “Sao lại không ngủ được với tớ chứ?! Tớ sạch sẽ lắm mà!”
“Thôi nào.” Lý Hách kéo cậu lại, “Ba người chúng ta ngủ chung cũng được.”
Thẩm Quyền nhìn bóng lưng Trần Độ, lẩm bẩm: “Không đúng, chẳng phải anh ấy bị sạch sẽ sao? Lần nào chẳng phải một mình một phòng, tớ còn tưởng bốn người phải chen chúc nhau chứ.”
Lâm Dĩ Ninh nhìn theo bóng hai người.
—
Hạ Nguyễn ngồi trên giường lớn, ngón tay vô thức cuộn lại.
Sao lại hồ đồ đi theo Trần Độ thế này?
Đáng lẽ cô phải vùng vẫy mấy cái chứ?
Thôi, đến rồi thì đến, cô sẽ cố gắng không để bị phát hiện!
Cô lén nhìn về phía phòng tắm, Trần Độ vừa vào chưa kịp tắm, cho đến khi đèn phòng tắm bật sáng.
Hạ Nguyễn đột nhiên mở to mắt.
Kính mờ.
Loại kính mờ có thể nhìn xuyên qua, thấy được hình dáng con người.
Trần Độ đứng bên trong, đang cởi quần áo.
Bóng dáng anh phản chiếu trên tấm kính, anh đang cởi áo.
Cánh tay bắt chéo nắm lấy vạt áo kéo lên, đường nét xương bả vai, độ cong của eo, cơ lưng hơi nhô lên, tất cả đều in rõ trên lớp kính mỏng manh đó.
Hạ Nguyễn đột ngột quay đầu đi, nhìn chằm chằm xuống sàn nhà, mặt đỏ bừng.
Tại sao lại là kính mờ chứ!
Cô nghe thấy tiếng nước chảy trong phòng tắm, tiếng kỳ cọ nhẹ nhàng, và cả tiếng thở khẽ thi thoảng vang lên.
Trần Độ thuộc kiểu người có tỷ lệ cơ thể hoàn hảo, hình dáng trên tấm kính mờ vô cùng quyến rũ.
Mỗi âm thanh nhỏ phát ra từ phòng tắm đều như tiếng búa nặng đập vào tim cô, Hạ Nguyễn không muốn nhìn nhưng trong đầu hình bóng anh cứ xoay vòng mãi.
Không đúng, bây giờ không phải lúc ngại ngùng, quan trọng là phòng tắm này từ bên ngoài có thể nhìn thấy bên trong!
