Chương 8: Ác nữ phụ trong truyện học đường (8)
Thanh tiến độ tăng vùn vụt.
Hạ Nguyễn mở đôi mắt mơ màng, không phải chứ?
Tại sao nam chính hôn ác nữ phụ lại làm tăng thanh tiến độ vậy?!
Hệ thống này rốt cuộc có đứng đắn không vậy?
Lục Chấp thấy cô sắp thở không nổi thì buông cô ra.
Mặt Hạ Nguyễn đỏ bừng, môi sưng lên, thở không thông, chân mềm nhũn, còn Lục Chấp phải ôm chặt cô mới không ngã xuống đất.
Hơi thở nặng nề của anh phả vào mặt cô.
Đáng yêu quá.
Bạn gái anh mềm mại, trông có vẻ rất dễ bắt nạt.
Lục Chấp nghiêng đầu nhẹ nhàng cắn má cô, cằm, đến hõm cổ thì Hạ Nguyễn co rúm lại.
Lục Chấp dừng lại một lát, như phát hiện ra điều gì mới lạ.
Anh cắn thêm một cái vào chỗ vừa rồi, Hạ Nguyễn rụt vào lòng anh, né tránh sự đụng chạm của anh, vừa như làm nũng vừa như cầu xin.
“Đừng…… anh buông em ra.”
Hạ Nguyễn bị làm cho khóc.
Giọng cầu xin nghẹn ngào và dáng vẻ cọ vào lòng anh đã dễ dàng khơi dậy trái tim vốn đã xao động của anh.
“Không chọc em nữa.” Lục Chấp vùi mặt vào hõm cổ cô, ôm chặt eo nhỏ trong lòng.
Một lúc sau, Hạ Nguyễn nghe thấy tiếng mở cửa đối diện, cùng giọng nói lớn tiếng sốt ruột của mẹ cô: “Nguyễn Nguyễn sao còn chưa về? Mẹ gọi cho bạn cùng lớp con, bảo là mấy đứa ở xa trường cũng về đến nhà rồi mà!”
Bố cô đuổi theo khuyên: “Chắc con nhìn thấy quần áo hay giày gì đó thích mắt, nên nán lại một chút, con đừng sốt ruột, chưa đến giờ mà.”
“Mẹ không sốt ruột? Sao mẹ có thể không sốt ruột?!” Mẹ hét vào mặt bố, “Con nó còn không nghe điện thoại, lâu vậy rồi chưa về nhà.”
“Ôi ôi, yên tâm đi, hàng xóm xung quanh đều quen Nguyễn Nguyễn mà, lỡ nó muốn đi dạo phố với bạn gái thì sao, chỉ là nhất thời chưa gọi lại thôi, đừng sốt ruột.”
Hạ Nguyễn hoảng hốt, dùng sức đẩy Lục Chấp ra, nhìn qua lỗ nhìn trên cửa, bố mẹ cô đang cãi nhau ngoài đó.
Nhưng…… bây giờ cô đang ở nhà Lục Chấp, không thể ra ngoài ngay được.
Nếu bị nhìn thấy, cô không thể tưởng tượng được vẻ mặt của bố mẹ mình.
Tim Hạ Nguyễn đập thình thịch vì sợ, trong lòng cầu nguyện bố mẹ cô mau vào nhà, để cô có thể ra ngoài!
Lục Chấp ôm cô từ phía sau, an ủi: “Không sao đâu, đừng sợ.”
Mẹ cô ở ngoài cửa được bố khuyên nên bình tĩnh hơn một chút, thở dài: “Vậy mẹ gọi thêm một cuộc nữa cho con xem.”
Hạ Nguyễn hoảng hốt, giãy khỏi vòng tay Lục Chấp, luống cuống lấy điện thoại đi về phía phòng khách, đi ngang qua Lục Chấp thì trừng mắt nhìn anh một cái, tiện thể đá anh một phát.
Đều tại anh! Đều tại anh!
Cô lớn như vậy chưa bao giờ phải trốn bố mẹ như thế này.
Đến phòng khách thì điện thoại reo, Hạ Nguyễn không vội nghe máy, cô cảm thấy ở đây vẫn có thể bị nghe thấy, cô muốn vào phòng trong cùng.
Đó là phòng của Lục Chấp.
Vừa đi đến cửa phòng, tay Hạ Nguyễn đã bị người ta nắm lấy, giọng nói phía sau gần như cầu xin: “Bảo bối, đừng vào…… đừng vào có được không?”
Hạ Nguyễn cảm thấy kỳ lạ, nhưng cũng không nói gì.
Trước đây cô thường vào phòng anh, lúc đó anh không ngăn cản, cho đến khi Lục Chấp đến tuổi nổi loạn, từ đó cô không bao giờ được phép vào nữa.
Thôi vậy. Mỗi người đều có sự riêng tư của mình.
Lỡ đâu anh giống mấy người đàn ông trên mạng, bề ngoài sáng sủa, thực tế trong phòng tất bẩn thỉu vứt lung tung thì sao?
Hạ Nguyễn nghe máy ở cửa: “Alo, mẹ.”
“Vâng, con đang ở ngoài…… vâng…… ở nhà vệ sinh trong trung tâm thương mại, nên rất yên tĩnh.”
“Con về ngay đây.”
Cúp máy, Hạ Nguyễn bình tĩnh nhìn Lục Chấp, tò mò hỏi: “Trong phòng anh có gì? Bừa bộn lắm à?”
Lục Chấp nắm tay cô, giọng đáng thương: “Tóm lại em sẽ bị dọa sợ, em đừng vào.”
“Sao em lại bị dọa sợ?” Hạ Nguyễn chớp chớp mắt, cô cảm thấy mình cũng khá gan dạ, có lẽ là do bị Lục Chấp giả vờ biến thái trên mạng rèn luyện ra.
Lục Chấp ánh mắt lơ đãng, mím môi.
Mười mấy năm quen biết khiến Hạ Nguyễn vừa nhìn là biết anh sắp nói dối, cảnh cáo anh: “Không được nói dối, không thì chúng ta chia tay.”
Lục Chấp mặt trắng bệch, ôm chặt cô, lẩm bẩm: “Đừng chia tay, đừng chia tay, trong phòng anh có rất nhiều ảnh của em, anh thích em lâu rồi, từ nhỏ đã thích, rồi anh sưu tầm một ít đồ, xin lỗi, anh không phải biến thái……”
Hạ Nguyễn trợn to mắt: “Anh như vậy còn không phải biến thái?”
“Vậy…… vậy anh là biến thái.” Giọng anh nhỏ lại, “Anh quá thích em, xin lỗi, em có thể phạt anh, có thể mắng anh đánh anh, anh đều chịu, tóm lại em đối xử với anh thế nào cũng được, nhưng đừng không để ý đến anh, đừng lạnh nhạt với anh, đừng chia tay, ngoài những điều này ra đều được.”
Lục Chấp mắt đỏ hoe, hai tay ôm chặt cô, như thể giây tiếp theo cô sẽ biến mất.
Anh né tránh ánh mắt Hạ Nguyễn, cuối cùng cầu xin: “Em xem rồi có thể đừng chia tay không……”
Hạ Nguyễn không hiểu tại sao con người lại có thể mâu thuẫn đến vậy.
Anh rõ ràng sợ cô vì những thứ này mà rời xa anh, vậy tại sao không sợ cô biết người quấy rối cô trên mạng là anh?
Anh nhắn tin cho cô còn không sợ, tại sao lại sợ bí mật trong phòng bị cô phát hiện?
Hạ Nguyễn nghĩ không ra, nhưng anh nói vậy khiến cô càng tò mò hơn về bên trong, liền mở cửa phòng đi vào.
Căn phòng ngoài dự đoán rất ngăn nắp.
Giường ngay ngắn, bàn sạch sẽ, rèm cửa kéo kín mít. Giống như con người Lục Chấp vậy.
Trên tủ đầu giường đặt một khung ảnh, bên trong là ảnh chụp lén nghiêng của cô trong lễ tốt nghiệp cấp ba.
Cô nhớ hôm đó cô buộc tóc đuôi ngựa, cười híp cả mắt, vì vừa nhận được giấy báo trúng tuyển vào trường cấp ba mơ ước.
Trên bàn cũng có một tấm, lần này là ảnh cô chạy xong 800 mét được người ta đỡ trong hội thao năm lớp 11.
Hạ Nguyễn quay người lại, cả bức tường đều là ảnh.
Từ hồi lớp 1 cô buộc hai chùm tóc nhỏ, đến hôm qua cô cúi đầu viết luận văn trong quán cà phê.
Có những tấm cắt ra từ ảnh chụp chung, có những tấm chụp lén qua đám đông, còn có những tấm cô căn bản không biết được chụp từ khi nào.
Mỗi tấm đều được dán ngay ngắn lên tấm bảng gỗ mềm, dùng chỉ cotton màu đỏ xâu lại với nhau, giống như một sơ đồ suy luận vụ án cố chấp nào đó. Bên cạnh một số ảnh còn dán giấy nhớ, trên đó là nét chữ của Lục Chấp.
“Bảo bối hôm nay đổi kẹp tóc mới.”
“Có vẻ cô ấy không vui, vì thi vật lý không tốt.”
“Hôm nay nói chuyện với cô ấy, cô ấy cười với tôi một cái.”
Hạ Nguyễn nhìn những thứ này, chợt nhớ đến một câu trong phim, anh đã ghi nhớ mọi thứ về em.
Dưới đáy thùng giấy đè một cuốn sổ tay, Hạ Nguyễn mở ra, bên trong ghi chép dày đặc toàn chuyện về cô. Thích ăn gì, ghét màu gì, ngày nào khóc, ngày nào cười.
Trang mới nhất viết: “Phản ứng của cô ấy trên mạng đáng yêu hơn tôi tưởng, rõ ràng sợ đến vậy, vẫn không nhịn được mà trả lời tin nhắn của tôi. Tôi rất muốn nói cho cô ấy biết là tôi, nhưng tôi sợ.”
Tay Hạ Nguyễn hơi run.
Lúc này cô mới phát hiện chiếc máy tính đang mở trên bàn, màn hình là trang chủ tài khoản phụ trên Weibo của cô, bên cạnh còn treo một trang giám sát theo thời gian thực nào đó, là chương trình nhỏ anh tự viết, chuyên dùng để bắt thông báo cập nhật từ các nền tảng mạng xã hội công khai của cô.
Anh từng nói, anh học chuyên ngành máy tính.
Thì ra là dùng vào việc này.
