Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Xuyên Không Nhanh: Nam chính, hãy ngừng bắt nạt nữ phụ độc ác! > Chương 80

Chương 80

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 80 có bản audio.

Chương 76: Mãng xà tàn bạo cưỡng chiếm con cái (9)

 

Liên Tầm ra bờ sông giặt da thú.

 

Dưới sông có không ít con đực đang giặt, thấy hắn đến còn đặc biệt nhường chỗ.

 

Hắn cúi đầu nhìn chỗ được nhường kia.

 

Trên mặt nước trôi lềnh bềnh da thú của những con đực khác, mùi hòa lẫn vào nhau, vừa tanh vừa hôi.

 

Hắn xoay người bỏ đi.

 

Dọc theo bờ sông đi ngược dòng rất xa, xa đến mức không nhìn thấy những người kia nữa, mới chịu ngồi xổm xuống.

 

Con sói phía sau nhổ nước bọt: “Xì, nhìn dáng vẻ đó của hắn, đúng là đủ phiền phức.”

 

Con gấu kéo hắn ta: “Suỵt, đừng nói nữa, cẩn thận hắn đánh ngươi đó.”

 

Hắn đặt chậu gỗ sang một bên, lấy chiếc váy da thú Hạ Nguyễn thay ra, mở ra, đưa lên tận mũi ngửi.

 

Mùi cỏ non, mùi trái cây, mùi của Tiểu Nguyễn.

 

Thơm quá.

 

Hắn vùi mặt vào, hít một hơi thật sâu.

 

Không muốn giặt.

 

Hắn nhìn chằm chằm vết bẩn xám xịt nơi góc váy hai giây, lại ngửi thêm một lần.

 

Nhưng Tiểu Nguyễn nói dơ, vậy thì không thể không giặt.

 

Liên Tầm nhíu mày, thả chiếc váy xuống nước.

 

Vò thật mạnh.

 

Tiếu Vũ đi ngang qua thì thấy hắn.

 

Hắn vốn định xuống hạ lưu tắm, từ xa đã thấy một bóng người ngồi xổm bên bờ sông. Mái tóc dài màu xanh đậm đó quá nổi bật, cả bộ lạc chỉ có Liên Tầm là có màu tóc đó.

 

Tiếu Vũ thấy hắn trong lòng liền thấy khó chịu, định đi vòng qua, nhưng ánh mắt không kìm được mà nhìn về phía đó.

 

Hắn giặt da thú của Tiểu Nguyễn.

 

Tiếu Vũ tinh mắt phát hiện vòng dấu răng rõ ràng trên cổ hắn, còn có những vết đỏ lấm tấm, nhìn một cái là biết tối qua bọn họ đã làm gì.

 

Sắc mặt Tiếu Vũ khó coi, hắn nắm chặt nắm đấm.

 

Liên Tầm cảm nhận được ánh mắt đó.

 

Hắn tiếp tục vò váy. Vò xong vắt khô, gấp lại bỏ vào chậu gỗ.

 

Sau đó đứng dậy, bưng chậu gỗ, xoay người.

 

Tiếu Vũ đứng cách hắn hơn mười bước chân.

 

Liên Tầm liếc hắn một cái.

 

Phiền chết đi được, để hắn thấy váy da thú của Tiểu Nguyễn rồi.

 

Giết hắn!

 

Liên Tầm nghĩ đến quy định trong bộ lạc không được giết hại tộc nhân, trong lòng nghẹn một cục tức.

 

Đuôi vung mạnh một cái, quật hắn ngã vào bụi cỏ, lạnh mặt bỏ đi.

 

Tiếu Vũ giãy giụa bò ra khỏi bụi cỏ, sắc mặt càng khó coi hơn, muốn báo thù nhưng lại sợ đánh không lại, chỉ đành nuốt cục tức này vào bụng.

 

Liên Tầm trở về sơn động, Hạ Nguyễn đang nằm trên giường ngủ say.

 

Liên Tầm nhìn dáng ngủ của nàng, trong lòng lại dâng lên một luồng ấm áp.

 

Hắn cũng là con đực có người ở nhà chờ đợi rồi.

 

Trước đây mỗi lần trở về đều phải đối mặt với sơn động lạnh lẽo, không biết mình đã chịu đựng những ngày tháng đó bằng cách nào, dù sao bây giờ hắn không thể chấp nhận quay lại cuộc sống trước kia.

 

Liên Tầm phơi xong quần áo, lại ra sông lấy nước, đợi mọi việc xong xuôi, hắn trèo lên giường ôm Hạ Nguyễn.

 

Hạ Nguyễn nhắm mắt, lông mi vừa dày vừa rậm, làn da trắng nõn bóng mịn, Liên Tầm càng nhìn càng thích, thỉnh thoảng véo má nàng, nắm tay nhỏ của nàng.

 

Hạ Nguyễn trong mộng bị hắn làm phiền đến khó chịu, xoay người lại, Liên Tầm lại chạy sang đầu giường bên kia, chống tay nhìn nàng.

 

Hắn nhìn nàng chăm chú không chớp mắt, hôn lên đôi môi nhỏ, nhẹ nhàng cắn má nàng, còn vùi mặt vào ngực nàng.

 

Chẳng mấy chốc, Liên Tầm tự làm mình khó chịu, vừa rên rỉ vừa nói với Hạ Nguyễn: “Tiểu Nguyễn, ta khó chịu.”

 

Hạ Nguyễn ngủ rất say.

 

Liên Tầm mím môi, lặng lẽ cởi sạch quần áo của nàng.

 

Không sao, hắn tự mình kiếm ăn.

 

Đợi đến khi lông mi Hạ Nguyễn run rẩy, từ từ tỉnh lại, Liên Tầm mới ngẩng đầu, trên môi còn bóng nước, cười với nàng: “Tiểu Nguyễn, nàng tỉnh rồi.”

 

Hạ Nguyễn ngơ ngác nhìn hắn: “Chàng làm gì vậy?”

 

Liên Tầm sắp xếp lại lời nói: “Ta khó chịu… Tiểu Nguyễn không tỉnh.”

 

Nói xong hắn lại vui vẻ ôm nàng dán sát vào: “Tiểu Nguyễn tỉnh rồi, ta muốn Tiểu Nguyễn.”

 

Con rắn này hôn lên cổ nàng, quấn quýt lấy nàng.

 

Hạ Nguyễn nổi hứng xấu xa, đạp lên eo hắn, không cho hắn tiến tới.

 

Liên Tầm nắm lấy bàn chân nhỏ của nàng muốn dời đi.

 

“Không được động! Bây giờ chàng không được động.”

 

Liên Tầm dừng lại, mắt trông mong nhìn nàng.

 

Hạ Nguyễn cong môi, thưởng thức vẻ mặt hắn vì nàng mà trở nên mê ly, hơi thở dồn dập, muốn tiến tới nhưng lại bị ngăn cản.

 

Liên Tầm cảm thấy nàng thật xấu bụng.

 

Trở thành phu lang của nàng cũng phải bị bắt nạt.

 

Nhưng hắn rất thích dáng vẻ này của nàng.

 

Liên Tầm đỏ mắt cầu xin: “Tiểu Nguyễn, ta khó chịu lắm.”

 

Hạ Nguyễn đại phát từ bi tha cho hắn, Liên Tầm vội vàng lao tới.

 

……

 

Lần này treo con rắn này quá lâu, Hạ Nguyễn ngất đi.

 

Đợi đến khi tỉnh lại phát hiện Liên Tầm vẫn còn, lại ngất đi.

 

Buổi tối Hạ Nguyễn được Liên Tầm ôm cho ăn.

 

Nàng muốn tát Liên Tầm, nhưng ngay cả sức nhấc ngón tay cũng không còn.

 

Liên Tầm tận tâm tận lực hầu hạ nàng ăn thịt nướng, thỉnh thoảng lại thè lưỡi rắn liếm nàng một cái.

 

Hạ Nguyễn nắm lấy lưỡi rắn của hắn, vẻ mặt vô cảm: “Không cho phép hôn.”

 

Nàng không có nhiều sức lực, Liên Tầm hoàn toàn có thể rút lưỡi rắn của mình ra, nhưng hắn không làm, ngoan ngoãn gật đầu.

 

Hạ Nguyễn vẫn đánh giá thấp tinh lực của con rắn này, nàng hoàn toàn không thể so bì, trên giường thì như nàng nợ hắn mười ức, xuống giường lại ra vẻ ngoan ngoãn.

 

Liên Tầm nhìn chằm chằm đôi tai thỏ của nàng.

 

Trên đó có không ít dấu răng của hắn.

 

Hắn ôm chặt Hạ Nguyễn, lại nhịn không được mà vùi đầu vào lòng nàng, chọc chọc má nàng, chạm vào tay nàng.

 

Hắn rất thích nàng, làm sao có người lại đáng yêu đến vậy chứ.

 

“Hiếm có.” Hắn áp mặt vào má nàng lẩm bẩm.

 

Ăn uống no nê xong, Hạ Nguyễn chọc chọc Liên Tầm: “Ôm ta đi tắm.”

 

“Ừm ừm.”

 

Liên Tầm bế nàng đi vào bên trong, ở đó đã đun sẵn nước nóng, Liên Tầm đổ nước nóng vào thùng rồi bế Hạ Nguyễn vào thùng.

 

Còn hắn ở bên cạnh tắm cho nàng.

 

Hạ Nguyễn dựa vào làn nước nóng, buồn ngủ gật gù.

 

Liên Tầm đưa tay vào trong nước nóng: “Tiểu Nguyễn, tách ra.”

 

Hạ Nguyễn ngoan ngoãn nghe theo chỉ dẫn.

 

Tắm trong nước nóng một lúc lâu, hắn mới như còn chưa thỏa mãn mà tắm bên ngoài.

 

“Hôn một cái.”

 

Hạ Nguyễn như một con rối lười biếng, hắn nói gì nàng làm đó, ngẩng đầu hôn hắn một cái.

 

Liên Tầm cảm thấy bây giờ mình chính là thú nhân hạnh phúc nhất.

 

Tắm xong Liên Tầm lau khô người cho nàng rồi bế lên giường, sau đó tự mình dùng nước nóng còn lại tắm nhanh, lau khô, quay lại giường ôm Hạ Nguyễn.

 

Khi da thịt chạm vào nhau, Hạ Nguyễn mới phát hiện ra: “Không mặc quần áo da thú sao?”

 

Liên Tầm kéo tấm da thú mềm mại phủ lên người hai đứa, ôm chặt con thỏ nhỏ trong lòng, nói: “Không mặc, mặc vào không thoải mái, như vậy mới dễ chịu.”

 

“Thôi được.”

 

Hạ Nguyễn rất nhanh đã ngủ say, Liên Tầm nhét Hạ Nguyễn vào lòng mình thêm chút nữa rồi cũng nhắm mắt lại.

 

——

 

Mấy ngày sau, Hạ Nguyễn đang nằm tắm nắng bên ngoài sơn động thì Liên Liên đến.

 

Liên Liên là bạn chơi thân nhất của nàng, đã có hai phu lang.

 

Liên Liên vừa đến gần đã thấy chiếc ghế tựa rất đặc biệt của nàng, tò mò hỏi: “Cái ghế này nhìn có vẻ thoải mái thật, còn lắc qua lắc lại nữa.”

 

Hạ Nguyễn mở mắt: “Liên Tầm làm đấy.”

 

Liên Liên “ồ” một tiếng, “Ta cũng muốn tìm phu lang của ta làm.”

 

Hạ Nguyễn thuận miệng hỏi: “Sao ngươi lại rảnh rỗi đến chỗ ta vậy?”

 

Liên Liên vừa có hai phu lang, lúc này chẳng phải đang là lúc tình nồng ý đượm sao?

 

Liên Liên thở dài: “Đừng nhắc nữa, ta có hai phu lang, bọn họ lúc nào cũng ghen tuông, ta thân mật với ai thì phu lang kia không phục, bọn họ lúc nào cũng cãi nhau, ta chịu không nổi nên mới đến tìm ngươi.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi