Chương 82: Boss kinh dị trêu chọc cô nàng mít ướt (3)
Nơi ở của Lục Trầm Uyên nằm sâu nhất trong bệnh viện, xuyên qua hành lang không điểm cuối, rẽ ba khúc, đẩy ra một cánh cửa sắt đề chữ “nhà xác”, bên trong lại là một thế giới khác.
Căn phòng rất rộng, hoàn toàn là một bộ suite hoàn chỉnh, sạch sẽ đến mức không giống một bệnh viện bỏ hoang. Đơn giản nhưng không kém phần xa hoa.
Hạ Nguyễn quay đầu nhìn, bên cạnh có một chiếc bàn chất đầy các loại bình thí nghiệm, những chiếc bình lớn nhỏ đựng chất lỏng không rõ, được xếp ngay ngắn theo thứ tự cao thấp.
Lục Trầm Uyên bế cô vào nhà, vừa định đặt cô xuống, nhưng thấy đôi giày bẩn thỉu của cô thì nhíu mày, từ trong tủ lấy ra một đôi dép lê.
“Em đi đôi này đi, rồi tự đi tắm, không tắm thì không được lên giường.” Giọng hắn nghiêm túc.
Hạ Nguyễn làm theo, đôi dép lê rộng hơn chân cô vài số, lẹch xạc đi về phía phòng khách.
[Chà, nhà của đại boss cũng sạch sẽ thật, đại boss cũng rất sạch sẽ, giờ bẩn nhất chính là Hạ Nguyễn.]
[Cũng buồn cười thật, Hạ Nguyễn như một đứa trẻ đi trộm giày của người lớn.]
Hạ Nguyễn nhìn đạn mạc, bĩu môi. Cô bận bịu chạy trốn, lấy đâu ra thời gian mà quan tâm trên người có bẩn hay không?
Lục Trầm Uyên dặn dò xong thì ra khỏi phòng.
Bây giờ hắn phải đi làm, chỉ có thể mang con chó con bẩn thỉu về nhà trước, lát nữa về sẽ thu xếp cho cô.
Ngay sau khi hắn ra cửa một giây, cánh cửa phòng đột nhiên biến mất, chỉ để lại một bức tường.
Hạ Nguyễn trợn to mắt, vội vàng chạy lại sờ tường, lại chạy sang phía bên kia thử mở cửa sổ, xác nhận căn phòng này không thể chạy thoát ra ngoài, mới ủ rũ quay về phòng khách.
Hắn nói cô phải đi tắm.
Nhưng ở đây cô không có quần áo, tắm xong mặc gì?
Nhưng cô lại không dám không nghe lời, mở tủ quần áo ra, bên trong treo toàn áo sơ mi trắng và quần đen giống hệt nhau, khiến cô tưởng là đồ sao chép dán.
Hạ Nguyễn lấy một chiếc áo sơ mi trắng, lục trong góc ra một chiếc quần đùi màu xám, hớn hở chạy vào phòng tắm.
Tắm xong, Hạ Nguyễn cũng không dám lên giường, co ro trên ghế sofa, ngón tay bồn chồn đan vào nhau.
Không lâu sau, Lục Trầm Uyên trở về.
Trên người hắn mang theo mùi máu tanh, chiếc kính gọng trên sống mũi cũng dính vết máu. Hắn tháo kính xuống, xoa xoa chân mày, rồi mới nhìn về phía phòng khách.
Phòng khách không có ai.
Hắn đi về phía phòng ngủ, phòng ngủ cũng không có ai.
Ơ? Người đâu rồi?
Ánh mắt Lục Trầm Uyên liếc thấy một vạt áo sơ mi trắng sau lưng ghế sofa.
Hắn bước tới, thấy Hạ Nguyễn cuộn tròn trên tấm thảm dưới đất, ngủ rất say.
Lục Trầm Uyên nhíu mày.
Sao tắm rồi lại ngủ dưới đất?
Con chó nhỏ không sạch sẽ.
Lục Trầm Uyên cúi người bế cô lên, chỉ một chút động tĩnh đã khiến Hạ Nguyễn giật mình tỉnh giấc, hoảng sợ nhìn hắn.
Nước mắt lưng tròng.
Lục Trầm Uyên dừng bước, nhìn nước mắt cô, hôn lên đó, “Gặp ác mộng à?”
Hạ Nguyễn căng cứng người, “Anh thả tôi xuống đi.”
“Sao lại ngủ dưới đất?”
Lục Trầm Uyên tự nhiên nói.
Cô đâu dám ngủ trên giường của hắn.
Ai biết cái boss này nghĩ gì?
Hôm nay tâm trạng tốt cho cô ngủ giường, ngày mai thấy cô khó chịu thì hút máu cô thì sao?
“Từ giờ không được ngủ dưới đất, tắm xong thì ngoan ngoãn lên giường.”
Hạ Nguyễn lén nhìn hắn một cái, gật đầu: “Vâng.”
Lục Trầm Uyên đặt cô lên giường, nhìn chằm chằm vào bộ quần áo trên người cô.
“Đây lại là mặc cái gì?”
Trên người cô mặc chiếc áo sơ mi trắng rộng hơn người cô khá nhiều, cổ áo rộng đến mức trượt sang một bên, lộ ra một mảng vai trắng nõn. Quần là quần đùi của hắn, mặc trên người cô rộng thùng thình như một chiếc váy, thắt lưng bị cô thắt rất chặt, trông cô chẳng ra dáng gì.
Hạ Nguyễn bị ánh mắt hắn nhìn đến nỗi cả người nổi da gà, theo bản năng kéo chiếc áo đang trượt xuống, giọng nhỏ: “Tôi không có quần áo…”
Lục Trầm Uyên nhìn cô hai giây.
Hắn không nói gì, xoay người đi đến trước tủ quần áo, kéo cửa tủ lục lọi một hồi, từ dưới đáy rút ra một chiếc áo phông đen được gấp gọn gàng, ném trước mặt cô.
“Mặc cái này.”
Hạ Nguyễn đón lấy, mở ra xem, là một chiếc áo phông nhỏ hơn hẳn, tuy vẫn rộng hơn cô một cỡ, nhưng ít ra cũng hơn chiếc áo sơ mi kia.
Cô do dự một chút, ôm chiếc áo phông chạy vào phòng tắm.
Khi Hạ Nguyễn thay áo phông bước ra, Lục Trầm Uyên đã ngồi trên ghế sofa.
Hắn đã thay bộ đồ ở nhà màu xám đậm, cổ áo hơi mở, lộ ra một đoạn xương quai xanh.
Hắn dựa vào ghế sofa, nhắm mắt, như đang nghỉ ngơi.
Hạ Nguyễn đứng ở cửa phòng tắm, chân đi đôi dép lê rộng hơn vài số.
“Lại đây.” Hắn không mở mắt.
Hạ Nguyễn chậm rãi bước tới, ngồi xuống đối diện hắn, giữa hai người là cả một chiếc bàn trà.
Lục Trầm Uyên mở mắt, nhìn cô một cái, ánh mắt từ mặt cô quét xuống người, rồi lại quét lên.
“Áo phông rộng.” Hắn nói.
“…… Là của anh.”
Hắn nhấc ly nước màu đỏ sẫm trên bàn trà lên nhấp một ngụm.
Hạ Nguyễn chú ý thấy yết hầu hắn chuyển động, màu chất lỏng đó khiến cô nhớ đến điều gì đó, trong lòng thắt lại, theo bản năng co người vào ghế sofa.
“Không phải máu.” Lục Trầm Uyên nhìn cô một cái, “Nước ép lựu.”
Hạ Nguyễn sửng sốt, ngẩng đầu nhìn hắn.
Vẻ mặt hắn rất bình thản.
“…… Ồ.” Hạ Nguyễn nhỏ giọng nói.
Lục Trầm Uyên đặt ly xuống, đứng dậy, đi về phía cô.
Cơ thể Hạ Nguyễn lập tức căng cứng.
Hắn dừng lại trước mặt cô, cúi người, một tay chống lên lưng ghế sofa, vòng cô vào trong lòng.
Khoảng cách quá gần.
Tay còn lại của hắn đưa tới, ngón tay luồn qua tóc cô, dừng lại ở gáy một chút, rồi nhẹ nhàng giật.
Da đầu Hạ Nguyễn căng ra, nước mắt lập tức trào lên.
“Đau…”
Cô đưa tay ôm lấy gáy, sờ thấy một lọn tóc bị rối, không biết từ lúc nào đã quấn vào nhau, lúc tắm vừa rồi không chải ra.
Hắn cúi đầu nhìn cô, ánh mắt tối lại, rồi cúi người xuống, đầu lưỡi liếm từ khóe mắt cô lên tận xương gò má, động tác thong thả, như đang nếm thứ gì đó quý giá.
“Lần sau chải đầu cho tử tế. Không thì giật đau khóc lên, tôi còn phải phân tâm mà nếm.”
Hạ Nguyễn cả người đều ngơ ngác.
Phân tâm? Nếm?
Đây là logic cướp bóc gì vậy?
“Nghe thấy chưa?” Hắn ngẩng mắt nhìn cô.
“…… Nghe thấy rồi.”
Hạ Nguyễn co ro trong ghế sofa, trong lòng ấm ức vô cùng, khóe mắt lại bắt đầu cay cay. Nhưng cô không dám khóc nữa. Hình như cô vừa khóc là hắn ngửi thấy mùi là tới ngay.
Đến giờ, Lục Trầm Uyên lại bế cô về phòng ngủ ngủ.
Lưng Hạ Nguyễn áp sát vào lồng ngực hắn, nghe tiếng tim hắn đập đều đều, cơ thể căng cứng.
Đạn mạc bay qua bay lại, náo nhiệt vô cùng.
[Ha ha ha ha biểu cảm của Hạ Nguyễn buồn cười thật, vừa ấm ức vừa không dám nói]
[Boss chiêu này tuyệt thật, vì muốn ăn nước mắt mà cố tình giật tóc người ta]
[Chỉ mình tôi để ý áo phông của anh ấy mặc trên người Hạ Nguyễn trông như váy không, ngọt quá đi]
[Lầu trên tỉnh táo lại đi, đây là phó bản kinh dị chứ không phải show hẹn hò]
[Hạ Nguyễn em hỏi đi, hỏi hắn muốn làm gì, tại sao không giết em]
Hạ Nguyễn thấy đạn mạc này, sửng sốt một chút.
Đúng vậy, tại sao không giết cô?
Cô lén ngẩng đầu nhìn Lục Trầm Uyên một cái, hơi thở hắn phả nhẹ lên mặt cô.
Hạ Nguyễn thấy hắn ngủ ngon lành, mí mắt cũng bắt đầu nặng trĩu.
Ở phía bên kia, các người chơi nơm nớp lo sợ đại boss lại đến, mà đại boss thì đã ngủ rất ngon lành rồi.
