Khi đến gần, Thẩm Lâm Uyên mới phát hiện Tống Vân Chi căn bản chưa ngủ, vẻ mặt lập tức trở nên lạnh lùng nghiêm nghị.
“Lâm Uyên ca ca.”
“Đây là cái danh mà ngươi có thể gọi sao?” Thẩm Lâm Uyên cố ý hung dữ nói, ánh mắt lướt qua nàng, quan sát biểu cảm trên mặt nàng.
Tống Vân Chi mím môi, “Hoàng thượng.”
Khó nghe chết đi được, Thẩm Lâm Uyên nhất thời tức nghẹn, sải bước đến bên giường, “Không phải ngươi rất có gan sao, sao bây giờ lại ngoan ngoãn nghe lời thế?”
“Là ngươi bảo ta gọi mà.”
Nhìn chỉ số yêu thích 96 sáng rõ trên đỉnh đầu hắn, Tống Vân Chi có thế không sợ, nhắm mắt nằm xuống quay lưng về phía hắn, giận dỗi nói: “Hoàng thượng không thích nghe thì thôi.”
“Tống Vân Chi, ta bây giờ là Hoàng đế!”
Hắn ngồi xuống, đưa tay kéo nàng vào lòng mình, véo má mềm mại của nàng, “Thái độ của ngươi là thế nào?”
Rõ ràng là hắn thất thường, Tống Vân Chi trừng mắt nhìn hắn một cái.
“Còn trừng ta?” Mặt hắn hơi căng, thoáng không nhịn được ý cười, đáy mắt lóe sáng, “Trừng nữa thì hôn ngươi.”
Tống Vân Chi liếc hắn một cái, có lòng trộm nhưng không có gan.
Hắn bao giờ chủ động qua, lần nào không phải nàng hôn?
Tống Vân Chi giãy ra khỏi lòng hắn, xoay người ngồi lên đùi hắn, hai tay chống lên vai hắn, thân thể nghiêng về lòng hắn.
Thẩm Lâm Uyên tay ngược chống xuống gấm chăn, giọng hơi trầm, nhìn chăm chăm nàng, “Làm gì?”
Đôi mắt long lanh của nàng nhuộm ý cười, ngón tay thon trắng mịn sờ lên tai đỏ của hắn, “Hoàng thượng không phải muốn hôn sao?”
Thẩm Lâm Uyên quay mặt đi, khẽ hừ một tiếng, “Trẫm cố tình không cho ngươi như ý.”
Hắn thực sự chính là một con chó nhỏ bướng bỉnh, hừ hừ, trước cửa hung dữ hai cái là lập tức muốn chạy trốn.
Tống Vân Chi ôm chặt cổ hắn, cúi đầu nhẹ nhàng chạm lên môi hắn, ngoan ngoãn ngọt ngào gọi: “Lâm Uyên ca ca.”
“Gọi gì mà gọi.” Hắn trong khoảnh khắc hung dữ không nổi, trong lòng trách mình vô dụng.
“Thuốc ngươi cho ta bị mèo con ăn trộm mất, ta bất đắc dĩ mới lên kiệu hoa.”
Thẩm Lâm Uyên động tác muốn tránh nụ hôn của nàng khựng lại, tay lớn nắm lấy eo nàng, ánh mắt hơi sáng nhìn nàng, “Thật?”
“Ta lừa ngươi làm gì?” Nàng từ trên người hắn xuống, hai tay nhẹ nhàng đẩy hắn, trong giọng mang vài phần giận dỗi, “Ngươi nếu không tin, đi hỏi Châu Thúy đi.”
Nhận thấy nàng giận, Thẩm Lâm Uyên nắm tay nàng, rồi kéo nàng trở vào lòng mình, ôm chặt, “Ta tin.”
Tống Vân Chi khẽ hừ một tiếng, đưa tay đập mu bàn tay hắn.
Người con trai khóe môi cong lên vui vẻ cười, xòe lòng bàn tay ra, “Hung ta hả.”
“Chỉ cho ngươi hung ta.” Nàng giận dỗi nói, “Làm Hoàng đế đúng là khác.”
“Không hung ngươi.” Hắn có chút kích động ôm chặt nàng, đầu áp sát má nàng, dò hỏi, “Tống Vân Chi, nàng có thích ta không?”
“Không thích.”
Giọng nữ tử mềm mại rõ ràng mang ý dỗi, Thẩm Lâm Uyên không để bụng, trầm giọng cười khẽ, giơ tay xoa đầu nàng, “Nói lại lần nữa.”
“Thẩm Lâm Uyên, ngươi phiền quá.”
“Phiền chỗ nào?”
“Chỗ nào cũng phiền.”
Tiếng cười khàn khàn vui vẻ rơi bên tai, Tống Vân Chi cảm thấy má mình như bị hôn một cái.
Nàng ngạc nhiên quay đầu nhìn hắn, đối diện với ánh mắt né tránh của hắn cùng gương mặt tuấn tú đỏ lên, đưa tay ôm lấy, hôn trả lại.
Môi kề răng chạm, kèm theo chút không thuần thục.
Thẩm Lâm Uyên cảm thấy mình sắp bị hôn nóng chết, đâu có nữ tử nào chủ động như nàng, một chút e lệ cũng không.
Hắn đưa tay ấn nàng lại, rồi quấn chặt chăn cho nàng ném vào phía trong giường, “Ngoan ngoãn một chút.”
Tống Vân Chi nắm chăn, ánh mắt sáng ngời nhìn hắn, “Ngươi muốn đi sao?”
“Đi gì mà đi, đây là tẩm cung của Trẫm.”
Hắn liều mạng cởi y phục, nằm xuống phía ngoài, đưa tay ôm cái đồ ngốc nhỏ cuộn tròn lại, nghiêm trang nói: “Ngủ.”
Tống Vân Chi cúi đầu nhìn chăn một cái, “Như vậy thôi?”
“Nếu không ngươi còn muốn thế nào? Đừng hòng đánh chủ ý khác!” Thẩm Lâm Uyên mặt căng ra nghiêm nghị nói.
Tống Vân Chi cười lên, hắn ta sao giống trẻ con chơi đồ hàng vậy.
Người thì dám cướp, kết quả cái gì cũng không dám làm.
“Thẩm Lâm Uyên, ta muốn nắm tay ngươi.” Thân thể nàng chậm rãi động đậy một chút, từ trong chăn đưa tay ra.
Thẩm Lâm Uyên nhìn một cái, miệng nói không muốn nhưng vội vàng nắm lấy.
Bàn tay nhỏ mềm mại như không xương, rất dễ nắm.
Hắn không khỏi nắm chặt hơn, tim đập thình thịch vô dụng.
Tống Vân Chi xốc chăn lên, lăn vào lòng hắn, hơi thở thanh khiết dễ chịu của nam tử quẩn quanh chóp mũi.
Lại không phải lần đầu biết nàng quậy phá, Thẩm Lâm Uyên nhắm mắt, giọng có chút bất lực, “Đừng động nữa.”
“Thẩm Lâm Uyên, ta thích ngươi.” Nàng mắt sao sáng ngời nhìn hắn, khóe môi ngậm ý cười.
Thẩm Lâm Uyên đột nhiên siết chặt ngón tay, cúi đầu nhìn nàng.
Thân thể mềm mại của nữ tử chìm trong lòng, hương thơm quyến rũ, từng sợi dẫn dắt cảm xúc hắn.
Thẩm Lâm Uyên yết hầu lên xuống, chỉ cảm thấy mạng nhỏ khó giữ, sao lại có cô nương ngọt ngào lại ngoan ngoãn như vậy.
Nhìn chỉ số yêu thích của hắn tăng lên 97, Tống Vân Chi cúi đầu cắn lên xương quai xanh hắn, “Lâm Uyên ca ca, ôm chặt ta.”
Tay hắn không nghe sai khiến dùng sức ôm chặt, muốn buông tay đã không kịp.
“Tống Vân Chi, ta không giết Thẩm Việt.” Hắn khàn giọng nói, mắt rủ nhìn gương mặt nhỏ của nàng, như muốn từ đó tìm ra sơ hở gì.
Nghe ra sự dò xét của hắn, Tống Vân Chi đưa tay ôm chặt hắn, rúc vào lòng hắn, “Ta không thích hắn, chỉ là hắn trước đây trên triều đình vẫn luôn chiếu cố phụ thân ta, cho nên ta mới không muốn ngươi giết hắn.”
“Trẫm về sau cũng sẽ hảo hảo chiếu cố nhạc phụ đại nhân.” Thẩm Lâm Uyên lập tức vui mừng, trong giọng mang theo hoan hỉ.
Hắn đưa tay ôm eo nàng kéo qua, để nàng nằm sấp trên người mình.
Tống Vân Chi động đậy, cúi đầu nhìn hắn, nam tử dung mạo tuấn tú, đáy mắt đen nhánh sáng ngời mang cười, thần thái ôn nhu nhìn nàng, không giống trước kia, luôn lạnh lẽo.
Lòng khẽ động, nàng hôn lên môi hắn một cái.
Thẩm Lâm Uyên sắc mắt hơi tối, cổ họng phát ra âm thanh khàn thấp, “Sao nàng một chút e lệ cũng không.”
“Thích cần gì e lệ, Lâm Uyên ca ca không thích thì thôi.”
Nàng muốn từ trên người hắn xuống, Thẩm Lâm Uyên giữ chặt eo nàng, ngửa đầu dò xét hôn lại.
Tống Vân Chi khẽ ưm một tiếng, đưa tay đẩy hắn.
Thẩm Lâm Uyên cười ôm chặt người, xoay người vây nàng dưới thân.
Mắt nữ tử long lanh kiều mị, trên gương mặt nhỏ trắng nõn cũng nhuộm hồng, cứ như vậy ngoan ngoãn nhìn hắn, khiến người ta có chút khống chế không được tâm thần.
“Ngoan chút.” Hắn nặng nề hít thở, tay lớn xoa đầu nàng, nhẫn nại khắc chế nói.
Nụ hôn nóng bỏng rơi trên trán, Tống Vân Chi lông mi khẽ run, ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
