Chương 28: Cô nàng người cá yêu kiều của tổng giám đốc bệnh kiều (4)
Mở mắt ra, Bùi Tinh Châu theo bản năng đưa tay lên che mặt, không đau.
Chắc là hôm qua bị tát đến ám ảnh rồi.
Dậy rửa mặt xong, kéo cửa ra, đối diện với một khuôn mặt tươi cười ngọt ngào, xinh đẹp rạng rỡ.
“Chào buổi sáng, Bùi tổng.” Giọng nữ nhẹ nhàng ngoan ngoãn.
Bùi Tinh Châu khựng lại, “Em lại làm chuyện ngốc gì nữa rồi?”
“Em không có.” Tống Vân Chi lập tức lắc đầu.
Trợ lý Từ nuốt nước bọt, chen vào: “Bùi tổng, cô Tống đã ăn hết toàn bộ hải sản mới đánh bắt của chúng ta rồi.”
Thực ra cũng không phải chuyện lớn, chỉ là lượng ăn này hơi đáng sợ thôi, nên anh ấy phải đến báo cáo.
“...”
Bùi Tinh Châu cảm thấy mình chưa ngủ đủ giấc, đùng một tiếng đóng sầm cửa lại.
“Trợ lý Từ, anh ấy giận rồi à?” Tống Vân Chi quay đầu hỏi.
Trợ lý Từ mỉm cười đáp: “Không đâu, Bùi tổng là người rất tốt tính.”
Nghĩ đến chỉ số hắc hóa của Bùi Tinh Châu không thay đổi nhiều, Tống Vân Chi cho rằng anh hẳn không giận, liền mặc kệ, về phòng tiếp tục chơi đồ điện tử của loài người.
Đến trưa đói bụng, cô xuất hiện đúng giờ trong phòng ăn.
Bùi Tinh Châu ngồi đối diện cô, cách một chiếc bàn dài, rất xa.
Nhìn từng đĩa thức ăn tươi sống bày trước mặt, kèm theo nước sốt linh hồn do con người phát minh, Tống Vân Chi mặc kệ người đối diện, chuyên tâm ăn.
Cô ăn không đến nỗi mất vệ sinh, chỉ là ăn liên tục, như con quỷ chết đói mấy trăm năm chưa ăn, ăn mãi không no.
Bùi Tinh Châu ăn được bảy phần no, đặt dao nĩa xuống, yên lặng nhìn cô ăn.
Tống Vân Chi đột nhiên khựng lại, khuôn mặt trắng nõn hơi đỏ lên, như bị xương cá mắc kẹt.
“Không ai giành với em, em vội gì, có sao không?” Anh lập tức đứng dậy đi qua vỗ lưng cho cô, cúi xuống nhìn.
Tống Vân Chi vội uống một ngụm nước ngọt, nuốt thức ăn xuống.
Quay đầu đối diện với ánh mắt hơi lo lắng của người đàn ông, cô chớp mắt, “Không cẩn thận bị nghẹn thôi, em không sao.”
“...”
Đúng là anh bị điên mới chạy sang vỗ lưng cho cô.
Ăn xong, Tống Vân Chi nằm dài trên lan can boong tàu, nhìn xuống dưới, mắt đầy mong chờ.
Tối nay thế nào cũng phải xuống bơi một vòng, sắp bí chết cô rồi.
“Tống Vân Chi, đừng có nằm đó.” Bùi Tinh Châu sải bước đi tới, vẻ mặt nghiêm trọng.
Đúng là không để mắt một lát là cô lại gây chuyện.
Sóng to gió lớn thế này, cô còn dám treo người ở đó lắc lư.
Kéo cô xuống khỏi lan can, Bùi Tinh Châu mặt hơi tối, “Ăn nhiều thế mà không lớn, gió thổi em xuống biển thì xem ai cứu em.”
“Bùi Tinh Châu.”
“Gì?”
“Có phải anh đang quan tâm em không?” Tống Vân Chi đưa tay xoa đầu anh.
Anh ăn không nhiều nhưng lại cao thật.
Phải nhón chân mới với tới, cô cũng dám giơ tay.
Bùi Tinh Châu mặt không cảm xúc nắm lấy tay cô kéo xuống, “Tôi chỉ không muốn tốn nhân lực đi vớt em dưới biển thôi.”
“Em biết bơi, không cần anh vớt.”
Người đàn ông khẽ hừ một tiếng, không nói gì.
Lan can lập tức bị tháo dỡ, thay bằng một chú ngựa gỗ nhỏ dành cho trẻ em, xung quanh còn giăng lưới thép cao.
Tống Vân Chi cảm nhận rõ ràng sự chế giễu của Bùi Tinh Châu, không đến đó chơi nữa.
Đây là một du thuyền chuyên dụng để thăm dò người cá, không quá lớn, nhưng các tiện ích giải trí đều có đủ, Tống Vân Chi chơi mấy ngày vẫn chưa hết.
Có lẽ do thái độ đặc biệt của Bùi Tinh Châu đối với cô, nhân viên ở đây đều rất dễ nói chuyện, ăn gì chơi gì đều có người riêng đi kèm giới thiệu.
Bùi Tinh Châu rất bận, ngoài giờ ăn ra hầu như không thấy người, chỉ để Trợ lý Từ sắp xếp người đi theo cô.
Tống Vân Chi chơi mệt, về phòng nằm, ngủ một giấc chập chờn thì đã đến chiều tối.
Bên ngoài có tiếng gõ cửa, cô thu cái đuôi lớn lại, ra mở cửa, đối diện với nụ cười hiền hậu của Trợ lý Từ.
“Cô Tống, trên du thuyền có mở khu suối nước nóng, cô muốn đi thử không?”
“Bùi Tinh Châu có đi không?” Tống Vân Chi hỏi.
Trợ lý Từ: “Bùi tổng cũng ở đó, nhưng cô yên tâm, các bể đều được ngăn cách, sẽ không ai làm phiền cô.”
“Để tôi thu dọn rồi qua.” Tống Vân Chi gật đầu nhận lời.
Trước đó cũng muốn đi, nhưng mấy người đó nói chưa mở, giờ lại có thể, thật kỳ lạ.
Sương mù lượn lờ, nhìn quanh không thấy thiết bị giám sát kỳ lạ nào, Tống Vân Chi lập tức thả đuôi cá ra.
Tuy không bằng bể suối nước nóng tự nhiên, nhưng cũng đủ để cô ngâm một lúc.
Vây đuôi vui vẻ vỗ mặt nước, Tống Vân Chi nhắm mắt chìm trong nước, tận hưởng sự thoải mái hiếm có này.
Tiếng nước ào ào vọng từ bên cạnh, Bùi Tinh Châu mở mắt ra, không biết cô nàng phá hoại kia lại đang làm gì.
Đúng là không lúc nào yên.
Anh lại nhắm mắt, hai tay dang rộng đặt hai bên, cố gắng bỏ qua tiếng ồn bên cạnh.
Hơn mười phút sau, tiếng động đột nhiên biến mất, anh mở to mắt, nhanh chóng đứng dậy đi về phía trung tâm suối nước nóng bên cạnh.
Vừa đi vừa gọi to: “Tống Vân Chi!”
“Cô bé câm!”
Không phải chết đuối rồi chứ.
Bùi Tinh Châu bước dài đến, đứng ở cửa, thần kinh căng thẳng: “Tống Vân Chi, em không đáp lại thì tôi vào đấy.”
Bên trong hoàn toàn không động tĩnh, anh không do dự, xông vào.
Sương mù trắng xóa lượn lờ, thoáng thấy bóng người trong nước, Bùi Tinh Châu lao vào, hai tay ôm lấy eo mềm mại của cô gái, lập tức bế cô lên khỏi mặt nước.
“Tống Vân Chi!”
Thấy cô nhắm chặt mắt, Bùi Tinh Châu hơi cuống, bế người lên bờ, đặt cô nằm ngửa trên đất.
Ấn vào ngực hơi đau, Tống Vân Chi vội mở mắt, phun ra một ngụm nước, giữ tay anh lại.
Người đàn ông khựng lại, thở gấp, đỡ cô ngồi dậy, tay đỡ sau lưng, “Sao rồi?”
Tống Vân Chi xoa xoa ngực, hơi nhíu mày.
Đau quá.
Anh ấn mạnh quá.
Thấy cô không nói, Bùi Tinh Châu bế cô lên, vẻ mặt lạnh lùng, giọng trầm: “Đi khám bác sĩ.”
“Em không sao.”
Tống Vân Chi nói ngay, hai tay không yên phận đặt lên ngực anh một cách hợp lý.
Cơ ngực rõ từng múi dưới lòng bàn tay phập phồng, nóng hổi.
Hơi thở trên người đàn ông cũng đặc biệt quyến rũ, khiến Tống Vân Chi nhìn chăm chú không rời.
Bùi Tinh Châu chỉ thấy toàn thân bốc hỏa, mặt lạnh tanh nói: “Rốt cuộc em có phải đàn bà không?”
Là đàn bà thì không thể trơ trẽn nhìn chằm chằm vào cơ thể đàn ông như thế.
