Tống Vân Chi co đuôi lại, ánh mắt đầy chột dạ nhìn anh.
Không biết anh có bị dọa chết hay không, hay là sẽ bắt cô đi nghiên cứu.
“Tống Vân Chi, em mặc cái gì trên người vậy?”
Bùi Tinh Châu tò mò sờ thêm, cảm giác trơn mịn, cúi xuống nhìn, còn phát sáng nữa.
Tống Vân Chi im lặng. Cô đã bảo anh ta có vấn đề về đầu óc mà.
Người bình thường có phản ứng như thế này không?
Anh vẫn tiếp tục sờ, như thể thấy rất mới lạ, đầu ngón tay hơi ráp và ấm áp chạm vào vảy của cô, khiến cô không kìm được rên nhẹ một tiếng.
“Bùi Tinh Châu, anh sờ đủ chưa?” Cô hơi giận, đẩy tay anh ra.
Bùi Tinh Châu căng thẳng, như nhận ra điều gì, ánh mắt nghiêm túc nhìn cô.
Dưới ánh sáng yếu ớt, mái tóc xanh rêu của thiếu nữ ôm lấy khuôn mặt tinh tế kiều mị, đôi mắt vốn đen láy lúc này ánh lên chút ánh sáng xanh.
Anh lùi ra xa một chút, cúi đầu nhìn xuống đáy nước.
Đó là một chiếc đuôi cá đẹp, xanh lam, trong suốt, phát sáng, đang quẫy linh hoạt trong nước, hoàn toàn không cần đến sự trợ giúp từ bên ngoài.
Giống hệt như trong giấc mơ, cứ như đang nằm mơ vậy.
Bùi Tinh Châu suy nghĩ hỗn loạn, môi mím chặt, ánh mắt nhìn chằm chằm vào chiếc đuôi cá dưới nước, đó là màu xanh lam thuần khiết nhất.
Ánh mắt anh nóng bỏng và thẳng thắn, Tống Vân Chi theo bản năng muốn chạy trốn, nhưng hai tay anh mạnh mẽ kéo cô lại, lòng bàn tay đặt lên chiếc đuôi lớn của cô.
Tống Vân Chi run lên, “Bùi Tinh Châu…”
“Đây là lý do em luôn muốn nhảy xuống biển?” Giọng anh khàn khàn hỏi, vừa nhanh chóng cởi áo khoác vest buộc quanh eo cô.
Váy nổi lên bị anh từ từ kéo xuống, che khuất hoàn toàn chiếc đuôi của cô.
Tống Vân Chi ngơ ngác nhìn anh.
“Chi Chi, ôm lấy anh.” Giọng trầm thấp vang bên tai, anh nắm tay cô vòng qua cổ mình, rồi tiếp tục bơi về phía du thuyền.
Khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông đầy nước biển, cằm hơi hếch lên trông có vẻ cứng rắn và nghiêm túc. Tống Vân Chi ôm chặt cổ anh, ngước lên áp mặt vào má anh cọ cọ.
“Bùi Tinh Châu, anh không sợ em à?”
“Sợ em làm gì, em còn ăn được anh chắc?” Giọng trầm khàn vang lên, tay đang quạt nước rảnh ra vươn sang xoa đầu cô, “Giấu kỹ đuôi cá của em đi.”
Tống Vân Chi nghiêng đầu nhìn anh, hỏi nghiêm túc: “Anh sẽ đưa em đi nghiên cứu chứ?”
“Một con cá có gì hay để nghiên cứu, huống hồ còn là một con cá ngốc.”
“......”
Mồm miệng anh chẳng có câu nào tử tế, nhưng giọng điệu rõ ràng là nhẹ nhõm hơn, chỉ số hắc hóa cũng giảm hai điểm.
“Bùi tổng!”
“Bùi tiên sinh!”
Mấy nhóm người đi tìm thấy Bùi Tinh Châu ôm một người về, lập tức xúm lại.
Nhận thấy người trong lòng rụt đầu lại, anh ngước lên nhìn trợ lý Từ, “Ném một cái chăn xuống.”
“Vâng, Bùi tổng.”
Tống Vân Chi được bọc kín mít, Bùi Tinh Châu bế cô lên du thuyền, đuổi hết người khác đi.
“Có muốn tắm không?”
Về phòng, Bùi Tinh Châu mới cúi xuống tháo chăn và quần áo trên người cô.
Tống Vân Chi gật đầu, được bế vào phòng tắm.
Bồn tắm vẫn đang xả nước, Bùi Tinh Châu ôm cô ngồi trên đùi mình, hai tay siết chặt eo cô không buông.
“Bùi Tinh Châu, nước đầy rồi.” Cô nhẹ nhàng nhắc.
Lúc này anh mới động đậy, thả cô vào bồn tắm, đôi mắt đen nhìn cô sâu thẳm một hồi, rồi mới đóng cửa phòng tắm ra ngoài.
Chưa đầy mười phút, bên ngoài vọng vào tiếng gõ cửa nhẹ, “Tống Vân Chi, em có đói không?”
“Không đói.” Cô nhìn vết thương trên đuôi, chắc phải mất vài ngày mới lành.
Đang ngâm nước nóng thoải mái, bên ngoài lại có động tĩnh, “Đuôi có bất tiện không, cần anh giúp không?”
“......”
“Tống Vân Chi, em ngủ rồi à?”
Bùi Tinh Châu lo lắng gọi, có vẻ như sắp xông vào.
Tống Vân Chi quẫy đuôi, hất một vốc nước về phía cửa, ào ào đập vào cửa kính.
Bùi Tinh Châu cuối cùng cũng im lặng.
Một lúc lâu sau, mới khẽ nói ở cửa: “Em tắm xong thì gọi anh, anh luôn ở ngoài.”
Chiếc đuôi quả thật bất tiện, Tống Vân Chi kéo khăn tắm che nửa thân trên, rồi gọi anh.
Người đàn ông mở cửa vào, liếc thấy chiếc đuôi cá xanh dưới nước, hơi thở trở nên gấp gáp hơn.
Cúi xuống vớt cô ra khỏi nước, anh nhanh chóng quấn cho cô chiếc khăn tắm lớn, rồi quay người đi ra ngoài.
Sấy khô tóc cho cô, Bùi Tinh Châu liếc nhìn chiếc đuôi của cô, những vết thương lộ ra ngoài đặc biệt chói mắt.
Anh đưa tay ra, Tống Vân Chi lập tức co lại, ánh mắt cảnh giác nhìn anh, “Anh làm gì?”
“Bôi thuốc cho em.”
Anh mở hộp thuốc bên cạnh, bắt đầu rửa vết thương cho cô.
Cảm giác đau nhói ập đến, lông mi Tống Vân Chi run lên, “Anh nhẹ tay chút.”
“Đau à?”
Anh càng nhẹ nhàng hơn, quỳ một gối nửa ngồi xổm bên giường, cúi đầu thổi nhẹ.
Cảm giác tê dại lan tràn, Tống Vân Chi không nhịn được nắm lấy tay anh, khóe mắt hơi đỏ, “Đừng thổi nữa.”
“Còn chỗ nào khó chịu không?”
Anh kéo cô vào lòng ôm, ánh mắt nghiêm túc nhìn cô.
Tống Vân Chi lắc đầu, hai tay ôm cổ anh, cố gắng xoa dịu cảm giác kỳ lạ trong cơ thể.
Bùi Tinh Châu siết chặt tay, nhẹ nhàng vỗ lưng cô, giọng dỗ dành: “Không sợ nữa, không ai có thể làm tổn thương em nữa.”
Chuyện hôm nay chắc hẳn đã dọa cô sợ rồi.
Lòng bàn tay vỗ đều đều, Tống Vân Chi dụi đầu vào cổ anh, rồi nhanh chóng ngước lên, “Bùi Tinh Châu, anh hôi quá.”
“......”
Ôm người về giường phòng mình, Bùi Tinh Châu lập tức đi tắm.
Lần này anh không lo cô chạy mất, vì cô có đuôi nên không chạy được.
Tống Vân Chi lăn hai vòng trên giường anh, xung quanh toàn là hơi thở của anh, rất thơm.
Giường xộc xệch, Bùi Tinh Châu tắm xong bước ra, mặt không biểu cảm đi dọn dẹp.
Kéo người trong chăn ra, anh đưa tay bóp má cô, vẻ mặt hơi nghiêm, “Tống Vân Chi, muốn tạo phản à?”
“Tối nay em có thể ngủ cùng anh không?” Tống Vân Chi ngước nhìn anh, đáy mắt có chút mong đợi.
Bây giờ cô rất muốn ôm anh, bỏ qua suy nghĩ trong lòng, phần lớn là mong muốn thể xác.
Bùi Tinh Châu mặt hơi căng, “Không được.”
“Vậy lát nữa em xuống biển tìm người cá khác, họ khỏe hơn anh nhiều.”
“Em dám!” Bùi Tinh Châu mặt tối sầm, lập tức nắm chặt cổ tay cô.
Tống Vân Chi chui lại vào chăn, “Anh không cho thì em dám, anh thử xem.”
“Đừng có mơ.” Anh khẽ hừ một tiếng, kéo người ra khỏi chăn, lòng bàn tay nâng khuôn mặt mềm mại của cò xoa xoa, “Đừng có ngạt chết.”
“Bùi tổng, mau nằm xuống đi.”
Tống Vân Chi đưa tay vỗ vào chỗ bên cạnh, mắt cong cong nhìn anh, trên mặt là nụ cười ngọt ngào ngoan ngoãn.
Bùi Tinh Châu thở dài một hơi, ánh mắt u ám liếc cô, như chịu thua, tắt đèn nằm xuống bên cạnh.
Tống Vân Chi lập tức lăn qua, hai tay ôm lấy eo rắn chắc, ngón tay vuốt ve cơ bụng và cơ ngực săn chắc của anh.
Bộ dạng hâm mộ này từ lần đầu gặp mặt đã không thay đổi, Bùi Tinh Châu giữ tay cô lại, trong bóng tối giọng có chút bất lực, “Không ngoan nữa, anh bẻ gãy chân em.”
“Bây giờ em không có chân.”
Cái đầu nhỏ dụi dụi vào ngực anh, yết hầu người đàn ông lăn lộn không một tiếng động, tay lớn đưa qua đặt lên đuôi cô, “Không có chân, đuôi cũng vậy.”
“......”
Tống Vân Chi lập tức không động đậy nữa, bấu hai cái vào eo anh.
Hơi thở người đàn ông trở nên nặng nề.
