Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế - TÔI CƯNG CHIỀU ĐẠI PHẢN DIỆN HẮC HÓA CẢ ĐỜI > Chương 11

Chương 11

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 11: Bảo bối sao có thể ngoan như vậy

 

Sáng sớm hôm sau, tia sáng vừa lọt qua khe cửa sổ, Tư Dạ Hàn đã tỉnh.

 

Anh cúi mắt, nhìn chăm chăm cô gái nhỏ đang ngủ say trong lòng, trái tim như được một đám mây mềm ấm áp bao bọc, vừa chua vừa căng, mềm đến tan chảy.

 

Cảnh tượng đêm qua cuộn trào trong tâm trí, yết hầu anh khẽ lăn, đáy mắt dâng lên cảm xúc mãnh liệt đến gần như cố chấp.

 

Rõ ràng anh đã thề phải bảo vệ cô, phải chờ cô tự nguyện, phải nâng niu trân trọng. Thế nhưng khi tình đến tột cùng, mọi kiềm chế đều vỡ tan, anh biết cô yếu ớt, biết là lần đầu, nhưng vẫn không kiềm được lòng chiếm hữu cuồn cuộn trong đáy lòng, bắt nạt cô đến đỏ hoe mắt, mềm cả giọng.

 

Thế nhưng bảo bối của anh, quá ngoan.

 

Ngoan đến mức khiến anh đau lòng, lại khiến anh phát điên.

 

Dù anh có mất kiểm soát thế nào, cô cũng không hề đẩy anh ra, chỉ mềm mại dựa dẫm vào anh, rên rỉ dính lấy anh, chỉ cần anh cúi đầu dỗ một câu, liền không chút giữ lại mà thuận theo, hoàn toàn trao mình cho anh.

 

Tư Dạ Hàn nhẹ nhàng lướt đầu ngón tay qua khóe mắt đỏ ửng của cô, ngón tay cái mang theo sự nâng niu thận trọng, đôi mắt đen sâu thẳm chứa đầy tình yêu, áy náy và sự cố chấp bá đạo không tan.

 

Anh cúi xuống, đặt lên trán cô một nụ hôn nhẹ nhàng và thành kính, giọng trầm thấp khàn khàn, mang theo sự chiếm hữu không thể thoát:

 

“Bảo bối, sao em có thể ngoan như vậy…

 

Ngoan như vậy, thì chỉ có thể ở bên anh cả đời, không được trốn, không được rời xa.

 

Em là của anh, từ đầu đến chân, từ thân đến tâm, đều chỉ có thể là của anh.

 

Nếu em dám có nửa phần ý định rời xa…

 

Anh sẽ nhốt em chặt bên cạnh anh, cả đời này, mãi mãi không buông.”

 

Anh ôm cô chặt hơn, như muốn nghiền cô vào xương thịt.

 

Ngoài cửa sổ là sự hoang tàn lạnh lẽo của tận thế, trong lòng, là ánh sáng và sự cứu rỗi duy nhất của cuộc đời anh.

 

Châu Châu từ trong giấc ngủ lười biếng cọ cọ, giọng mềm mại rên rỉ: “Ưm ~ Hàn ca ca, trời sáng rồi ạ?”

 

Tư Dạ Hàn cúi nhìn bộ dạng vừa ngủ dậy, bông xù của cô, giọng dịu dàng đến nhỏ giọt: “Ừm, bảo bối muốn dậy chưa?”

 

“Vâng. Chúng ta rửa mặt trước, ăn chút gì rồi xuất phát đến Nam Thị.”

 

“Được, đều nghe em.”

 

Châu Châu giơ tay lấy từ không gian ra hai bát mì nước nóng hổi, cùng mấy cái bánh bao xốp mềm, hương thơm lập tức lan tỏa.

 

“Hàn ca ca, anh ăn nhiều một chút. Đồ ăn của em nhiều lắm, không cần lo không đủ, em nuôi anh.”

 

Vẻ mặt tiểu cô nương đầy hào khí ngút trời, lập tức làm trái tim Tư Dạ Hàn lại nóng rực.

 

Hai người ngồi đối diện, vừa ăn bánh bao vừa húp nước, ấm áp chan hòa. Nhưng ăn được nửa chừng, Châu Châu đã phồng má lắc đầu, đẩy bát mì còn lại sang trước mặt anh, rõ ràng là không ăn nổi nữa.

 

Tư Dạ Hàn nhìn khẩu phần ăn còn nhỏ hơn cả chim của cô, lông mày khẽ nhíu lại, suýt thì kẹp chết được con ruồi.

 

Ăn ít thế này, thân thể làm sao mà lớn được? Như vậy sao được.

 

Anh bưng bát lên, kiên nhẫn dỗ dành giọng thấp: “Bảo bối, ăn thêm một miếng nữa đi.”

 

Châu Châu lắc đầu như trống bỏi, mặt đầy chữ từ chối, sống chết không chịu há miệng nữa.

 

Tư Dạ Hàn bất lực lại đầy cưng chiều, đành ăn hết bát mì cô để lại. Dị năng giả vốn ăn khỏe, chút đồ này vào bụng chẳng có cảm giác no, chỉ mãi lo lắng – sau này nhất định phải nuôi cô gái nhỏ của anh mập thêm chút.

 

Hai người ăn sáng xong, Châu Châu nhanh nhẹn thu dọn bát đũa vào không gian, theo đó cổ tay khẽ đảo, một chiếc xe việt dã đặt làm riêng, thân xe cứng cáp, gia cố dày dặn vững vàng xuất hiện trên mặt đất trống.

 

Cô tiện tay lấy đồ, lấy xe sang trọng, Tư Dạ Hàn đã quen. Nhưng thực sự chuẩn bị lên đường, nỗi bất an trong lòng anh vẫn không kìm được.

 

Anh đưa tay ôm cô vào lòng, để cô ngoan ngoãn ngồi trên đùi mình, Tư Dạ Hàn thu lại mọi dịu dàng, thần sắc hiếm khi nghiêm trọng:

 

“Bảo bối, nghe anh nói. Chuyện không gian, sau này tuyệt đối không thể để bất kỳ ai biết. Người tốt đến mấy cũng đừng tin, thời tận thế lòng người là thứ dễ bị thử thách nhất. Bất cứ thứ gì trong không gian của em cũng đủ khiến người ta đỏ mắt, liều mạng cướp đoạt.”

 

Đầu ngón tay anh nhẹ nhàng giữ eo cô, giọng trầm và trang trọng:

 

“Trước mặt người ngoài, không được tùy tiện lấy vật tư ra, càng không được lộ nửa điểm dị thường, nhớ chưa?”

 

“Vâng, em biết rồi, Hàn ca ca. Em chỉ nói với một mình anh, bởi vì anh là Tư Dạ Hàn.”

 

Lòng Tư Dạ Hàn bỗng nóng rực, hai tay đột ngột siết chặt, ôm cô chặt cứng trong lòng, như muốn nghiền cô vào xương thịt. Cô gái nhỏ này, mãi mãi có thể dùng một câu đơn giản nhất để đánh tan mọi cứng rắn và phòng bị của anh.

 

Một lát sau, hai người cùng ngồi lên xe việt dã gia cố, động cơ gầm thấp, xe vững vàng khởi động, lao nhanh về phía Nam Thị.

 

Châu Châu ngồi ghế phụ, ngoan ngoãn lấy từ không gian ra một chiếc ba lô, nhét vào ít nước và lương khô, để trước mặt người ngoài có thể che mắt, không lộ bí mật không gian. Cô lại móc ra hai thanh thép đặc chế, đầu được mài sắc nhọn vô cùng, kim loại cứng lạnh lấp lánh ánh sáng rợn người.

 

Tư Dạ Hàn khóe mắt giật giật, gân xanh trên trán cũng căng cứng, sợ cô không cẩn thận làm mình bị thương, vội quát nhẹ một tiếng bảo cô cất đi. Châu Châu lập tức ngoan ngoãn thu thanh thép vào không gian, không hề giận dỗi.

 

Xe chạy ra khỏi khu an toàn chưa được bao lâu, cảnh tượng trước mắt đã hoàn toàn rơi vào vực sâu tận thế.

 

Tường đổ vách nát nằm ngổn ngang giữa đường, mặt đất nứt nẻ đầy những khe hở dữ tợn, những con phố từng phồn hoa giờ chỉ còn hoang tàn tĩnh mịch. Những chiếc xe bị bỏ hoang đâm xiêu vẹo vào nhau, mảnh kính vỡ và vết máu đen sém lẫn trong bụi đất, gió thổi qua cuốn lên cát bụi vàng xám, mang theo mùi hôi thối, tanh tưởi xông vào mũi.

 

Thỉnh thoảng có thể thấy vài bóng dáng cứng đờ lảo đảo đi lang thang giữa đống đổ nát, da thịt thối rữa lòng thòng, hốc mắt trống rỗng quay về phía có âm thanh, cổ họng phát ra tiếng gầm thấp rợn người, khiến người ta sởn gai ốc.

 

Cây cỏ ven đường đã sớm biến dị méo mó, xum xuê bám vào đống đổ nát, cả một vùng trời đất bị bao phủ bởi tầng không khí xám xịt u ám, không thấy chút sức sống nào.

 

Châu Châu nắm chặt tay, cố nén cơn buồn nôn dâng lên trong dạ dày, khóe trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Mặt cô hơi tái, nhưng vẫn cố chấp ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, ép mình đối diện với tất cả tàn khốc này, cố gắng thích nghi, làm quen với bộ dạng của tận thế.

 

Đột nhiên, mấy bóng dáng thối rữa dữ tợn từ đống đổ nát phía trước lao ra, xông thẳng tới xe việt dã!

 

Châu Châu thót tim, căng thẳng lập tức móc thanh thép nhọn ra, bàn tay nhỏ nắm chặt.

 

Đối phó với loại tang thi cấp thấp này, Tư Dạ Hàn thậm chí không cần động tác, chỉ nhẹ nhàng thả tinh thần lực ra, đã khóa chặt mấy con tang thi lao tới tại chỗ, không thể động đậy.

 

Châu Châu nhanh mắt nhanh tay, nắm thanh thép nhọn đâm mạnh một cái – nhanh, chuẩn, tàn nhẫn, dứt khoát một đòn trí mạng.

 

Thanh thép nhọn đặc chế này quả nhiên rất vừa tay.

 

Máu tang thi đen đỏ tanh tưởi bắn lên mu bàn tay trắng nõn của Nguyễn Châu Châu, cảm giác nhầy nhụa ghê tởm lập tức lan ra. Cô cố nén cơn buồn nôn dâng lên, cho đến khi hoàn toàn an toàn, dây thần kinh căng cứng đột nhiên đứt phựt, cô lao vào lòng Tư Dạ Hàn khóc òa lên, tiếng khóc mềm mại lại uất ức: “Hu hu… bẩn quá… mấy thứ xấu xí đó ghê tởm chết mất…”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích