Chương 40: Đừng khóc nữa, ngoan, anh về rồi
Một giọt, hai giọt, ba giọt.
Rơi xuống đất, rơi vào vết máu, rơi lên mảnh vải vụn trong tay anh.
Mảnh vải đã bị anh nắm đến nhàu nhĩ, giờ lại bị nước mắt pha máu thấm đẫm, từ màu hồng biến thành đỏ thẫm.
Chiếc dép lê nằm nghiêng bên đầu gối anh, nhỏ xíu, còn dính bùn.
Anh cúi đầu nhìn chúng.
Nhìn mãi, lại một giọt lệ máu lăn dài.
Rơi trên chiếc dép.
Mắt anh đã không còn nước mắt nữa.
Chỉ còn máu.
Máu đỏ, chảy dọc theo gò má.
Một giọt.
Lại một giọt.
Anh siết chặt mảnh vải, siết chặt chiếc dép, như siết chặt tia sáng duy nhất của cuộc đời.
Nhưng ánh sáng đã tắt.
Không còn nữa.
Trong không gian.
Nguyễn Châu Châu bừng tỉnh.
Cô thở hổn hển, cúi nhìn chân mình – vết thương vẫn còn, nhưng đã hoàn toàn đóng vảy, mép vết thương sạch sẽ, không chút đen.
Cô sờ mặt, rồi sờ tay.
Mát lạnh.
Không phải cái lạnh của người chết, mà là cái mát bình thường.
Không sốt.
Không thèm ăn thịt sống.
Cô thở phào nhẹ nhõm.
May quá, may quá, không biến thành xác sống.
Cô chống tay đứng dậy, bỗng cảm thấy cơ thể có gì đó khác lạ –
Trong lòng bàn tay, có thứ gì đó đang phát sáng yếu ớt.
Cô giơ tay lên, nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay.
Một luồng sáng trắng đục cực kỳ yếu ớt, đang len lỏi từ dưới da, như đuôi đom đóm, lúc sáng lúc tối.
Nguyễn Châu Châu ngẩn người.
Đây… đây là dị năng hệ chữa trị trong sách nói sao?
Cô thử thôi động luồng sáng ấy, lòng bàn tay truyền đến một cảm giác ấm áp, như có một ngọn lửa nhỏ đang nhảy múa.
Nhưng chỉ có vậy thôi.
Yếu ớt đến tội nghiệp.
Nguyễn Châu Châu bất lực trợn mắt.
Đúng là đồ vô dụng.
Chữa cho người khác chắc phải chữa ba ngày ba đêm, mà muốn sống bằng nghề này thì chắc đói ba ngày hai bữa.
Khoan đã –
Không đúng.
Bây giờ là mấy giờ rồi?
Cô ngẩng phắt lên nhìn màn hình thời gian trong không gian.
Con số trên đó khiến lòng cô chùng xuống.
Cô đã hôn mê ba ngày rồi.
Ba ngày!
Hỏng rồi hỏng rồi hỏng rồi –
Anh Hàn! Anh Hàn không biết đã lo lắng thế nào rồi!
Cô động niệm, lập tức rời khỏi không gian.
—
Không khí bên ngoài ùa vào mặt.
Lạnh, tanh, nồng mùi thối rữa.
Nguyễn Châu Châu đứng vững, ngẩng đầu lên.
Và rồi trái tim cô, như bị ai đó dùng dao cứa mạnh một nhát.
Phía trước không xa, một bóng dáng quen thuộc đang loạng choạng bước đi.
Là Tư Dạ Hàn.
Chiếc áo khoác màu tối của anh đầy bùn đất và vết máu, nhàu nhĩ, rách toạc mấy chỗ. Tóc tai rũ rượi, dính đầy bụi và máu khô.
Anh quay lưng về phía cô, từng bước một loạng choạng, như thể sắp ngã bất cứ lúc nào.
Nhưng miệng anh vẫn động đậy.
Đang gọi.
“Bảo bối…”
Giọng khàn đến nỗi hầu như không nghe rõ, như đã bị giấy nhám mài vô số lần, như xé ra từ tận sâu cổ họng.
“Bảo bối… em ở đâu…”
Anh lại bước thêm một bước, lảo đảo suýt ngã.
Nguyễn Châu Châu cay mắt.
Cô hé miệng, nhẹ nhàng, thật nhẹ nhàng gọi một tiếng:
“Anh Hàn.”
Bóng dáng loạng choạng ấy khựng lại.
Như bị sét đánh, cả người đứng chôn chân.
Rồi anh quay người lại.
Khuôn mặt ấy đầy bụi bẩn và vết máu khô, hốc mắt sưng đỏ, môi nứt nẻ, mấy vết nứt còn đang rỉ máu.
Nhưng đôi mắt anh –
Đôi mắt ấy khi nhìn thấy cô, như cuối cùng cũng có ánh sáng chiếu vào.
Anh gần như trong tích tắc lao đến trước mặt cô.
Nhanh đến nỗi Nguyễn Châu Châu không kịp nhìn.
Khoảnh khắc tiếp theo, cả người cô bị một đôi tay dài ôm chặt vào lòng.
Vòng tay ấy đang run rẩy.
Run rẩy dữ dội, không thể kiểm soát.
“Bảo bối…”
“Bảo bối…”
Giọng anh đã hoàn toàn khản đặc, khản như xé rách, nhưng vẫn gọi không ngừng.
“Bảo bối…”
“Bảo bối…”
Nguyễn Châu Châu cảm nhận được mặt anh vùi vào hõm cổ cô, cảm nhận được thứ gì đó ấm nóng nhỏ lên da cô.
Một giọt.
Lại một giọt.
Cô đưa tay định sờ mặt anh, nhưng anh ôm cô chặt hơn.
“Bảo bối…”
Giọng nói ấy mang máu, mang nước mắt, mang tuyệt vọng suốt ba ngày ba đêm và niềm cuồng hoan khi mất đi lại tìm thấy.
“Bảo bối…”
Anh chỉ biết gọi hai chữ ấy nữa.
Nguyễn Châu Châu cay mắt, nước mắt tuôn trào.
Cô ôm chặt lại anh, vùi mặt vào ngực anh.
“Em đây, anh Hàn.” Giọng cô cũng run run. “Em đây.”
“Cảm ơn trời… cảm ơn trời đã không cướp cô ấy khỏi tay anh…”
Giọng Tư Dạ Hàn khản đặc không thành tiếng, nhưng vẫn lẩm bẩm, như nói với chính mình, như nói với ai đó. Anh ôm cô chặt cứng, như thể buông tay là cô sẽ biến mất lần nữa.
Nguyễn Châu Châu khóc không nói nên lời.
Cô đau lòng đến nghẹt thở.
Người cô vất vả lắm mới chăm sóc được, vất vả lắm mới phục hồi lại dáng vẻ cao quý lạnh lùng ấy – giờ chỉ vì cô hôn mê ba ngày, anh lại trở nên thế này.
Bẩn thỉu, rách rưới, gầy gò, thảm hại.
Mắt đầy tơ máu, môi nứt nẻ, mặt mũi lem luốc máu và nước mắt, nào còn chút nào là vẻ đẹp đỉnh cao của tận thế nữa.
Cô đưa hai tay nâng mặt anh lên.
Khuôn mặt ấy bẩn thỉu, có bùn, có máu, có vết nước mắt khô. Nhưng cô không hề chê.
Cô lại gần, đặt một nụ hôn lên mắt trái anh.
Rồi một nụ hôn lên mắt phải anh.
Sau đó nhẹ nhàng ngậm lấy nốt ruồi đỏ ở khóe mắt anh – nốt ruồi nhỏ đỏ rực vì xúc động.
Cô thè đầu lưỡi, nhẹ nhàng, từng chút từng chút liếm lên đó.
Như mèo con đang dỗ dành con mèo lớn bị thương.
Tư Dạ Hàn run lên.
“Đừng khóc nữa, được không?” Giọng cô vừa mềm vừa khàn, mang theo tiếng nấc. “Em về rồi.”
Cô nâng mặt anh, đối diện với đôi mắt đầy tơ máu ấy.
“Ngoan.”
Cô khẽ nói.
“Đừng khóc nữa. Em đây.”
Tư Dạ Hàn nhìn chằm chằm cô.
Không dám chớp mắt dù chỉ một giây.
Như thể chỉ cần chớp mắt, cô sẽ lại biến mất.
“Anh Hàn, chúng ta về trước, được không?”
Giọng Nguyễn Châu Châu vừa mềm vừa nhẹ, như dỗ trẻ con. Cô đặt tay anh lên vai mình, tay kia vòng qua eo anh, đỡ cả người anh.
Cho anh đủ cảm giác an toàn.
Dìu anh, từng bước một đi lên tầng năm.
Tư Dạ Hàn chỉ cứng đờ nhìn cô.
Mắt nhìn thẳng, không thèm nhìn đường.
Nguyễn Châu Châu nói “nhấc chân”, anh liền nhấc chân. Nói “đi bên này”, anh liền bước về bên này. Như một con rối chỉ biết nghe lệnh, toàn bộ sự chú ý đều dồn lên mặt cô.
Về đến phòng nghỉ tầng năm.
Nguyễn Châu Châu đỡ anh ngồi xuống, lập tức bắt tay vào việc.
Lấy nồi từ không gian, lấy gạo linh mưa – cô không biết nấu cháo, chỉ biết lấy nồi áp suất, cắm pin năng lượng mặt trời, hầm một nồi cháo gạo linh.
Lại luống cuống lấy thùng tắm, đổ nước nóng vào.
Tư Dạ Hàn suốt quá trình bám chặt lấy cô.
Cô đi đâu, anh đi theo đó. Một tay nắm chặt váy cô, như sợ buông ra là cô sẽ bay mất.
Nguyễn Châu Châu cúi nhìn bàn tay anh, xương xẩu, gân xanh nổi lên, nắm chặt đến vậy.
Mắt cô lại cay xè.
“Anh Hàn, tắm nhé? Ngoan nào.”
