Chương 40: Mạc Lợi bị bắt
Đến gần rồi, Tô Tiểu Diệp hồi hộp bước lên bậc thang cuối cùng, tiến vào tầng lầu nơi cô ở.
Bỗng nhiên, một bóng dáng lọt vào tầm mắt Tô Tiểu Diệp.
Hùng Đại Lực mặt mày hoảng hốt đi đi lại lại trên hành lang, thỉnh thoảng dừng lại trước cửa phòng của Tô Tiểu Diệp và Mạc Lợi. Thân hình vốn thẳng tắp giờ đây chẳng còn chút sức sống. Anh ta bỗng nhiên đấm mạnh vào cửa phòng Tô Tiểu Diệp.
Rồi, anh ta nằm sấp xuống đó, thút thít khóc.
“Đại Hùng~” Tâm trạng đang phấn chấn của Tô Tiểu Diệp bỗng chùng xuống, cô linh cảm có chuyện chẳng lành đã xảy ra, đến nỗi Hùng Đại Lực, người vốn ngốc nghếch, lạc quan vô tư, lại khóc lóc bất lực như một đứa trẻ.
Hùng Đại Lực đang khóc thảm thiết bỗng nghe tiếng gọi, ngẩng phắt đầu lên, thấy Tô Tiểu Diệp liền đứng dậy đầy kích động.
“Cô Tô, cô mau cứu Mạc Lợi đi~” Hùng Đại Lực vừa chạy về phía Tô Tiểu Diệp vừa gào khóc.
“Cứu Mạc Lợi? Mạc Lợi làm sao?” Vừa nghe Mạc Lợi gặp chuyện, Tô Tiểu Diệp lập tức căng thẳng, cô bước lên nắm chặt áo Hùng Đại Lực, sốt sắng hỏi.
“Mạc Lợi bị người ta cướp mất rồi~ hu hu~” Hùng Đại Lực cúi gằm mặt, nghẹn ngào bất lực. Lúc này Tô Tiểu Diệp mới nhìn rõ, mặt Hùng Đại Lực đầy vết thương, trên người cũng vậy, tím xanh chằng chịt, rõ ràng là bị đánh rất dã man.
Tô Tiểu Diệp thấy Hùng Đại Lực vẫn còn khóc, kể chuyện chẳng rõ ràng, trong lòng rất sốt ruột. Cũng hơi bực mình, nhưng nhìn anh ta khóc như đứa trẻ bất lực, cô chẳng thể trách móc gì được.
“Đại Hùng, anh hãy kể rõ đầu đuôi cho tôi nghe, được không?” Tô Tiểu Diệp kìm nén lo lắng và nóng vội, nhẫn nại nói với Hùng Đại Lực.
“Vâng.” Hùng Đại Lực cuối cùng cũng nín khóc, chậm rãi kể lại sự việc cho Tô Tiểu Diệp.
Hóa ra, sáng nay lúc bảy giờ, họ nhận nhiệm vụ ở Công hội lính đánh thuê, chuẩn bị xuất phát đi săn thì gặp một nhóm người.
Nhóm người đó vừa từ bên ngoài vào, lúc đi ngang qua, một thanh niên cầm đầu bỗng phát hiện ra Mạc Lợi, liền đến tán tỉnh.
Ban đầu, mọi người chẳng để tâm, dù sao trước đây họ cũng thường gặp chuyện thế này. Nhưng lần này, sau khi bị Mạc Lợi từ chối, tên thanh niên đó vẫn mặt dày chặn Mạc Lợi lại, không cho đi.
Sau đó, Mạc Lợi nổi cáu. Cô ấy ghét nhất đàn ông cứ nhìn mình với ánh mắt dâm đãng. Với tính nóng nảy, cô ấy tát tên thanh niên một cái. Kết quả là hai bên lao vào ẩu đả.
Quan trọng nhất là tên thanh niên bị Mạc Lợi tát đó, nghe nói là con trai độc nhất của đoàn trưởng Lôi Báo, một trong ba đoàn lính đánh thuê lớn ở nội thành. Hắn là một công tử ăn chơi đúng nghĩa, lần này chỉ bị cha bắt đi theo đội ra ngoài rèn luyện, không ngờ chưa ra khỏi cổng thành đã gây chuyện.
Tất nhiên, với những người thuộc đoàn Lôi Báo có mặt ở đó, việc thiếu gia nhà mình bị tát là chuyện trọng đại. Họ vây ngay Mạc Lợi và những người kia lại. Mạc Lợi sợ liên lụy đến mọi người, liền bảo mặt là cô ấy đánh, ai làm người đó chịu.
Còn tên thanh niên bị đánh thì không chịu buông tha, sai người bắt Mạc Lợi và định đưa đi. Lý Đại Ngưu và mọi người dĩ nhiên không chịu, nhưng họ yếu thế, bị đánh cho một trận.
Chỉ có dị năng của Lý Đại Ngưu mới gây chút phiền toái cho bọn chúng, nhưng cũng chẳng ích gì. Cuối cùng, bất đắc dĩ, Lý Đại Ngưu mượn danh Đệ Nhất Quân Đoàn, nhưng vẫn không ngăn được Mạc Lợi bị đưa đi.
Nói đến đây, Hùng Đại Lực không khỏi phẫn nộ chửi: “Mấy kẻ đó chỉ là kiếm cớ ra mặt thôi. Tên công tử chết tiệt đó, không biết giờ Mạc Lợi thế nào rồi~”
“Sau khi họ đi, đội trưởng bảo đoàn Lôi Báo ở nội thành, còn chúng ta ngay cả nội thành cũng không vào được, nói gì đến cứu người. Nên đội trưởng nói sẽ đến Dịch Bảo Hiên nhờ giúp đỡ, rồi bảo tôi quay lại xem cô Tô đã về chưa.”
“Không biết cô có cách nào cứu Mạc Lợi ra không?” Hùng Đại Lực tóm tắt nguyên nhân và kết quả, rồi trông chờ nhìn Tô Tiểu Diệp.
Lúc này trong lòng Tô Tiểu Diệp, cơn giận không ngừng dâng cao, đồng thời cô cũng sốt ruột cho hoàn cảnh của Mạc Lợi. Cô chỉ muốn lập tức xông đến cứu người.
Nhưng hít một hơi thật sâu, Tô Tiểu Diệp ép mình bình tĩnh. Hiện giờ quan trọng nhất là phải có quyền vào nội thành, nếu ngay cả chỗ đó cũng không tới được, thì nói gì đến cứu người.
“Đi theo tôi.” Tô Tiểu Diệp đột ngột quay người bước xuống lầu, vẫy Hùng Đại Lực đi theo.
“Vâng!” Hùng Đại Lực tưởng Tô Tiểu Diệp dẫn mình đi cứu Mạc Lợi, phấn khởi đi theo cô lên xe.
Tô Tiểu Diệp không giải thích nhiều với Hùng Đại Lực, chỉ phóng xe thật nhanh, vừa lái vừa suy nghĩ về những việc sắp làm.
Chẳng mấy chốc, họ đã đến Công hội lính đánh thuê.
“Không phải chúng ta đi cứu Mạc Lợi sao? Sao cô lại đưa tôi đến đây?” Hùng Đại Lực đầu óc đơn giản không hiểu vì sao Tô Tiểu Diệp đưa anh ta đến công hội thay vì đi cứu Mạc Lợi.
“Nếu anh muốn cứu Mạc Lợi nhanh, thì khoan hãy nói gì cả, chỉ cần đi theo, nhìn là được. OK?” Tô Tiểu Diệp mặt nặng mày nhẹ, lạnh nhạt nói với Hùng Đại Lực đang sốt sắng.
Cô không có nhiều thời gian để giải thích từng chuyện, hiện tại cô phải tranh thủ từng giây từng phút. Trong lòng cô nóng hơn ai hết. Nhưng chỉ nóng vội thôi không có ích, nhiều việc vẫn phải làm từng bước, dù sao đối tượng lần này không phải dạng vừa.
Hùng Đại Lực nhìn gương mặt nghiêm nghị và đầy tự tin của Tô Tiểu Diệp, bỗng dưng cảm thấy tin phục, gật đầu tỏ ý hiểu, rồi yên lặng đứng bên cạnh Tô Tiểu Diệp không lên tiếng quấy rầy.
Tô Tiểu Diệp thì chạy thẳng đến quầy nộp nhiệm vụ, đưa huy hiệu lính đánh thuê của mình cho nhân viên, nói: “Nộp nhiệm vụ.”
Thật trùng hợp, nhân viên tiếp nhận chính là Kiều Mạch Mạch, người đã giao nhiệm vụ cho cô lần trước. Cô ta nhìn thấy Tô Tiểu Diệp cũng rất ngạc nhiên. Dù sao sau khi nhận nhiều nhiệm vụ khó như vậy, cô ta vô cùng tò mò về người phụ nữ tên Tô Tiểu Diệp này.
“Nộp nhiệm vụ nào?” Kiều Mạch Mạch nhận huy hiệu, quét qua máy, các nhiệm vụ Tô Tiểu Diệp đã nhận hiện ra.
Cô ta vốn nghĩ Tô Tiểu Diệp đã nhận thêm nhiệm vụ khác, giờ hoàn thành đến nộp. Không ngờ, màn hình chỉ hiển thị mấy nhiệm vụ khó mà cô ta đã nhận lần trước.
“Nhiệm vụ đến thành C.” Tô Tiểu Diệp điềm tĩnh nói.
Điều này khiến Kiều Mạch Mạch không khỏi sửng sốt nhìn Tô Tiểu Diệp, cô ta nghi ngờ mình nghe nhầm.
“Làm nhanh lên, tôi đang gấp.” Tô Tiểu Diệp thấy Kiều Mạch Mạch lơ đãng, cau mày, giục giã với vẻ không vui.
“À... à... vâng.” Kiều Mạch Mạch cuối cùng cũng phản ứng lại, nhận ra Tô Tiểu Diệp không phải nói đùa, liền nhanh tay thao tác trên máy.
“Tôi... xin lỗi, tôi không có quyền nộp nhiệm vụ này. Hội trưởng của chúng tôi sẽ đích thân tiếp đón cô. Xin mời cô đi theo tôi~” Kiều Mạch Mạch đang đợi thì nhận được thông báo từ cấp trên, vội đứng dậy, cung kính nói với Tô Tiểu Diệp.
