Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Không: Nữ Đạo Tặc Mang Theo Hệ Thống Luyện Dược Khuấy Đảo Mạt Thế - Tô Tiểu Diệp > Chương 71

Chương 71

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 71 có bản audio.

Chương 70: Lấy Mạng Báo Ân

 

“Đây là…” Đào Nhiên nhìn thứ Tô Tiểu Diệp đưa cho mình, nghi hoặc. Một ống thủy tinh đựng chất lỏng màu tím, trông rất đẹp. Nhưng sao tự nhiên cô lại đưa cho cậu thứ này?

 

“Thuốc giải độc.” Tô Tiểu Diệp thản nhiên nói. Cô đoán độc mà cha Đào mắc phải không quá ngũ giai, nên loại thuốc giải độc sơ cấp này hoàn toàn đủ dùng.

 

Đào Nhiên vừa nghe đến hai chữ “giải độc” thì mắt sáng lên, kích động nhận lấy lọ thuốc: “Cảm ơn cô.” Cậu nhanh chóng đến bên cha mình, định rút nắp ra đút cho ông uống. Nhưng bỗng nhiên, cậu khựng lại.

 

Có thật không? Mình có vui quá rồi không? Sự kích động trong lòng Đào Nhiên dần nguội lạnh. Cậu cảm thấy mình quá bất cẩn, người ta tùy tiện lấy ra một thứ, mình đã cho cha uống, lỡ như…

 

Đào Nhiên có chút do dự. Cậu ngước nhìn Tô Tiểu Diệp, thấy cô đang bình thản nhìn mình. Cô không có lý do gì để lừa mình, phải không? Chắc không phải giả đâu.

 

Thêm vào đó, nhớ lại sự lợi hại của Tô Tiểu Diệp trước đây, Đào Nhiên cắn răng, quyết định tin vào trực giác của mình. Cậu rút nắp ra, một mùi thuốc thanh mát tỏa ra, cảm giác rất dễ chịu, không có cảm giác xấu nào.

 

Đây là một loại cảm nhận từ năng lực của Đào Nhiên, rất kỳ lạ, nó đặc biệt nhạy cảm với một số thảo dược, có thể cảm nhận được một loại khí tức để phân biệt.

 

Lúc này Đào Nhiên càng mạnh dạn hơn, cẩn thận đút thuốc vào miệng cha mình. Còn Đào Thế Minh thì không hề thắc mắc, chỉ bình thản phối hợp nuốt xuống.

 

Từ khi trở nên như thế này, Đào Thế Minh ngoài lúc đầu xả cơn giận, giờ chỉ âm thầm chấp nhận mọi thứ con trai làm. Vì ông biết mình không chữa được, nhưng để con có niềm tin, ông đều hợp tác uống hết các loại thuốc Đào Nhiên sắc, dù chỉ làm chậm phát tác. Lần này ông cũng không thắc mắc, nhưng cũng không hy vọng gì.

 

Tuy nhiên, từ khi lọ thuốc đó vào bụng, Đào Thế Minh cảm thấy một sự nhẹ nhõm và dễ chịu chưa từng có. Điều này khiến ông kích động, nắm lấy tay Đào Nhiên.

 

“Sao vậy cha?” Đào Nhiên đang cẩn thận quan sát tình trạng của cha, bị hành động của ông làm giật mình, lo lắng hỏi.

 

“Có cảm giác! Có cảm giác rồi!” Đào Thế Minh nói hơi lộn xộn. Ông cảm thấy thân thể tê liệt từ từ có cảm giác, không còn tê dại không cử động được nữa. Một luồng khí mát lạnh lan tỏa khắp cơ thể, đánh thức những tế bào đang ngủ yên, khiến chúng hồi sinh.

 

“Thật tốt quá.” Thần kinh căng thẳng của Đào Nhiên cuối cùng cũng thả lỏng. Tuy cậu đã chọn tin Tô Tiểu Diệp, nhưng thực ra trong lòng vẫn không chắc. Mãi đến lúc này cậu mới dám buông lỏng. Cậu biết ơn nhìn Tô Tiểu Diệp, khóe mắt đỏ lên, vội ngước nhìn trần nhà, chớp mắt mấy cái để kìm nén sự xúc động.

 

“Oa…” Đào Thế Minh đột nhiên há mồm phun ra một ngụm máu đen, tiếp đó lại phun thêm mấy ngụm nữa. Đào Nhiên hoảng hốt, tưởng có chuyện gì, nước mắt vừa kìm được giờ không thể giữ nổi, tuôn trào.

 

“Cha! Cha sao vậy?” Đào Nhiên luống cuống nhìn cha mình không ngừng phun máu, hoảng sợ hỏi.

 

“Bác không sao đâu.” Tô Tiểu Diệp đứng bên cạnh nhìn không nổi, lên tiếng nhắc nhở.

 

“Sao lại không sao? Chảy máu rồi mà!” Đào Nhiên khóc nức nở. Vốn dĩ cậu mới mười lăm tuổi, chỉ là một đứa trẻ. Bao lâu nay đối diện với hàng loạt biến cố, lại thêm cảnh cha thảm thương lúc này, khiến cậu hoàn toàn suy sụp.

 

Tô Tiểu Diệp bất lực nhìn cậu, thôi thì để cậu xả hết đi. Vì cha Đào thực sự không sao, máu phun ra chỉ là máu độc trong người, đợi phun hết là độc giải sạch. Tuy nhìn thảm nhưng không đáng ngại.

 

Chỉ là Đào Nhiên không hiểu tình hình, nhất thời hoảng loạn nên không kịp phản ứng.

 

Một lúc sau, Đào Thế Minh cuối cùng cũng ngừng phun máu. Ông cảm thấy tảng đá đè nén trong lồng ngực đã được dời đi, cả người nhẹ nhõm hẳn.

 

“Nhiên Nhiên, cha không sao đâu.” Phun máu xong, Đào Thế Minh nhìn con trai khóc như mưa, có chút dở khóc dở cười gọi. Đúng là làm khổ thằng bé rồi.

 

“Không… không sao ạ?” Đào Nhiên khóc nấc lên, đôi mắt ngấn lệ ngây ngô nhìn cha mình đang ngồi dậy, không dám tin hỏi lại.

 

“Ừ, cha thấy khỏe lắm.” Đào Thế Minh tựa đầu giường ngồi, cử động đôi chân không còn sức, cảm giác như được tái sinh. Ông không dám tin đây là sự thật, không ngờ mình lại có thể khỏi lại.

 

“Cô Tô, thực sự cảm ơn cô. Nếu không có cô, chắc tôi không giữ nổi mạng rồi.” Đào Thế Minh chân thành cảm kích nói. Độc tố đã được thanh trừ, suy nghĩ ông trở nên rõ ràng, ông biết tất cả là nhờ người con gái trước mắt. “Ơn cứu mạng của cô, hai cha con tôi khắc cốt ghi xương, suốt đời không quên.”

 

“Bác nói quá lời rồi.” Tô Tiểu Diệp chỉ vì có thiện cảm với hai cha con này mới lấy thuốc ra. Một lọ thuốc nhỏ này với cô chẳng là gì.

 

Lúc này, Đào Nhiên đã khóc đủ, cũng nhận ra mình vừa hiểu lầm. Cậu mừng rỡ lau nước mắt, xích lại gần cha mình quan sát kỹ. Thấy sắc mặt cha hồng hào hơn nhiều, dần hồi phục sức lực. Độc thực sự đã giải sạch.

 

“Cảm ơn cô! Cảm ơn cô, cô Tô!” Đào Nhiên kích động quỳ xuống, dập đầu ba cái thật mạnh trước Tô Tiểu Diệp. Tô Tiểu Diệp không ngờ cậu lại làm vậy, vội đỡ cậu dậy.

 

“Đừng khách sáo như vậy. Lúc trước không phải cậu cũng đã đứng ra giúp tôi sao?”

 

“Sao có thể so sánh được!” Đào Nhiên đỏ mặt cãi. Lúc đó cậu hoàn toàn là muốn đấu voi, với lại Tô Tiểu Diệp hoàn toàn không cần cậu giúp, cuối cùng còn cứu cậu. Bây giờ còn cứu cả cha cậu, tương đương với cứu cả gia đình cậu, ân tình lớn như vậy sao có thể đem so với hành động nhỏ bé của cậu.

 

“Phải đấy, cô Tô là ân nhân lớn của nhà chúng tôi, chỉ tiếc không có gì để báo đáp.” Đào Thế Minh ngồi trên giường cũng phụ họa. Nghĩ đến cảnh nhà bây giờ, thực sự chẳng có gì để tặng Tô Tiểu Diệp. Chỉ còn lại hai cái mạng hèn của hai cha con.

 

“À đúng rồi, từ nay về sau, hai cha con chúng tôi xin thuộc về cô Tô.” Đột nhiên Đào Thế Minh vỗ đùi, dứt khoát tuyên bố. Đào Nhiên nghe vậy cũng gật đầu lia lịa, tỏ ý tán thành.

 

Tô Tiểu Diệp có chút há hốc mồm. Sao lại phát triển đột ngột thế này, làm cô trở tay không kịp. Tự nhiên, cô bị nhồi vào tay hai cái mạng? Nhìn hai cha con đang nghiêm túc, cô có chút dở khóc dở cười.

 

Đây là tình huống gì thế này!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn