Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Không: Phu Quân Nuôi Chị Dâu, Ta Dọn Sạch Gia Sản Rồi Hòa Ly - Kiều Niệm > Chương 97

Chương 97

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 97: Mẹ bảo làm gì thì làm

 

Còn chuyện khoa cử hay không cũng phải xem năng khiếu và nguyện vọng của trẻ. Kiều Niệm, linh hồn từ đời sau, sẽ không ép buộc con cái mấy thứ đó.

 

“Vậy thì sáng mai giờ Thìn bắt đầu, mấy đứa cháu đến nhà cũ của lão trưởng thôn. Giai đoạn khai tâm, mỗi buổi sáng và chiều học một canh giờ là đủ.” Chiến Bách Hàn trực tiếp sắp xếp thời gian và địa điểm học.

 

Mộ Dung Huân thấy hắn định khai giảng vào ngày mai, không khỏi phản bác: “Tam gia, ngày mai khai giảng e là hơi gấp? Chúng ta còn chưa chuẩn bị sách vở và bút giấy cho việc khai tâm, ngươi bảo ta dạy thế nào?”

 

Chiến Bách Hàn phẩy tay: “Không sao, lát nữa ta sai Xuân Sinh vào thành mua đủ.”

 

Mộ Dung Huân còn nói gì được nữa? Hắn đành chịu, mai bắt đầu làm vua trẻ con.

 

Lúc người nhà họ Kiều còn đang ngơ ngác, Chiến Bách Hàn và Mộ Dung Huân đã rời đi.

 

Kim Tú Quyên đóng cửa lớn, kéo Kiều Niệm hỏi: “Em gái, làm vậy có ổn không?”

 

Kiều Niệm vỗ tay Kim Tú Quyên: “Chị dâu yên tâm, Chiến Tam gia và Mộ Dung công tử không phải hạng người không đáng tin. Hơn nữa mấy ngày nay chị cũng thấy rồi, hai người họ cử chỉ đều toát ra khí chất quý tộc, học vấn tuyệt đối không tầm thường. Bây giờ chị nên mừng vì bọn trẻ vừa khai tâm đã gặp được thầy như vậy.”

 

Bây giờ lời Kiều Niệm nói rất có sức thuyết phục trước mặt người nhà họ Kiều.

 

Triệu Thị vô thức sờ túi tiền trên người: “Niệm Niệm, để Mộ Dung công tử khai tâm cho bọn trẻ là chuyện tốt, nhưng học phí chỗ đó chắc không thấp nhỉ?”

 

“Mẹ, mẹ đừng lo, học phí để con lo.” Kiều Niệm đoán, đã Mộ Dung Huân chủ động đề nghị dạy bọn trẻ thì chẳng nghĩ đến chuyện thu học phí. Nói cách khác, người ta chẳng thèm để ý mấy đồng bạc lẻ ấy. Nhưng cô, Kiều Niệm, không phải hạng thích chiếm lợi, cô sẽ trả học phí cho Mộ Dung Huân theo giá thị trường.

 

Nghe nói Kiều Niệm trả tiền học, người vui nhất không ai khác ngoài Ngô Thái Hoa: “Em gái, em thật sự chịu trả tiền học à?”

 

Kiều Niệm thản nhiên: “Em định cho Kiều Miểu, Vân Chu và Tinh Dao đều theo Mộ Dung công tử học, tiền học để em lo.”

 

Ngô Thái Hoa bĩu môi: “Vân Chu thì thôi, còn nhỏ, nhưng dù sao cũng là con trai. Còn Kiều Miểu và Tinh Dao, hai đứa con gái, đọc sách có ích gì? Hơn nữa, trẻ nhỏ trong nhà đều đi học, ai đi chăn vịt?”

 

Triệu Thị không vui, trừng mắt nhìn nàng ta: “Từ mai, con ôm Kiều Tĩnh đi chăn vịt, khỏi ở nhà quậy phá, nhìn phát chán.”

 

“Mẹ…” Ngô Thái Hoa nghe bảo đi chăn vịt, nụ cười lập tức cứng đờ: “Con có thể ở nhà giúp em gái làm vịt.”

 

“Làm vịt đã có chị dâu con rồi, con chỉ việc chăn vịt.” Lời Triệu Thị không cho phép bàn cãi.

 

Kiều Trường Tùng cũng đẩy Ngô Thái Hoa một cái: “Mẹ bảo làm gì thì làm.”

 

Ngô Thái Hoa bĩu môi, nàng ta biết, dù có phản bác thế nào cũng không thay đổi được kết quả này. Dù sao, con trai nàng ta cuối cùng cũng được đi học, lại có người trả tiền, chăn vịt thì chăn vịt.

 

Kiều Niệm mặc kệ Ngô Thái Hua nghĩ gì trong lòng, vào bếp đun nước nóng tắm rửa sạch sẽ cho hai đứa nhỏ. Ngày mai mặc quần áo mới hai chị dâu may, ngày đầu đi học, ấn tượng với thầy cũng rất quan trọng.

 

Kim Tú Quyên cũng làm theo, tắm rửa sạch sẽ cho hai đứa con mình.

 

Sáng hôm sau, mấy đứa nhỏ mặc quần áo mới tinh, sạch sẽ xuất hiện trước mặt Mộ Dung Huân.

 

Mộ Dung Huân còn chưa kịp phản ứng, hắn và Tam gia đến nhà họ Kiều ăn sáng, ai ngờ đón họ lại là một đám nhóc con.

 

Chiến Bách Hàn nhắc nhở đúng lúc: “Mấy đứa còn không mau hành lễ với tiên sinh?”

 

Kiều Lôi lớn tuổi nhất, tuy trong lòng hơi căng thẳng, nhưng vẫn kéo các em cung kính hành lễ với Mộ Dung Huân.

 

Mộ Dung Huân khẽ khép quạt, giả vờ nghiêm túc: “Miễn lễ!”

 

Phía Kiều Niệm, vì vui mừng bọn trẻ được đi học, sáng nay cô dậy sớm hơn, làm bánh nhân thịt heo hành lá, nấu cháo thịt băm gạo trắng, cùng mấy món rau củ muối chua ngon miệng.

 

Mộ Dung Huân vừa ăn vừa khen với Chiến Bách Hàn: “Tay nghề của Kiều đại phu đúng là tuyệt, nếu mời được về tửu lâu làm đầu bếp thì tốt biết mấy.”

 

Chiến Bách Hàn nghe vậy không thèm liếc hắn một cái: “Trong mơ thì có.”

 

Tuy mới tiếp xúc vài ngày, Chiến Bách Hàn có thể nhận ra, lời ăn tiếng nói và bản lĩnh của Kiều Niệm tuyệt đối không đơn giản như một nông phụ bình thường. Nhưng cụ thể vì sao cô lại khác thường như vậy, hắn không rõ. Hắn không có thói quen điều tra chuyện riêng tư của người khác, nên cũng không tìm hiểu sâu hơn.

 

Ăn sáng xong, Mộ Dung Huân chủ động gọi mấy đứa nhỏ đi theo mình đến nhà cũ của lão trưởng thôn. Nhà ngoài nhìn cũ nát, nhưng trong phòng đã được sắp xếp, đồ đạc thường ngày chẳng thiếu thứ gì. Tùy tùng của Chiến Bách Hàn là Xuân Sinh còn hằng ngày lau dọn phòng sạch bóng.

 

Mấy đứa nhỏ theo Mộ Dung Huân vào phòng bên, Xuân Sinh vừa mới bày mấy cái bàn học mua trong thành. Không chỉ có bàn, sách vở khai tâm – Tam Tự Kinh, Bách Gia Tính đều mua đủ, còn có bút lông, giấy viết cho lúc mới tập viết.

 

Nghĩ đến chuyện học phí, dù người ta có nhận hay không, Kiều Niệm thấy mình phải tỏ thái độ, bèn đi theo. Thấy cách bày trí trong phòng học và những đồ dùng đó, cô cũng hào phóng một lần, trực tiếp lấy ra một trăm lượng ngân phiếu đưa cho Mộ Dung Huân.

 

“Kiều đại phu có ý gì?” Mộ Dung Huân cũng biết rõ còn hỏi.

 

Kiều Niệm ung dung: “Phiền Mộ Dung công tử khai tâm cho bọn trẻ đã là ân huệ lớn, một trăm lượng này xem như học phí.”

 

Mộ Dung Huân nhìn tờ ngân phiếu, không hề đưa tay nhận: “Học phí thì thôi, chỉ cần Kiều đại phu giải được độc trên người Tam gia là được.”

 

Ngoài miệng nói vậy, trong lòng Mộ Dung Huân không nghĩ thế. Tam gia bảo mình làm thầy mấy đứa nhỏ này, rõ ràng là muốn kết giao với Kiều đại phu, nếu mình nhận bạc của người ta, chẳng phải công sức của Tam gia đổ sông đổ biển sao?

 

Kiều Niệm cũng không ngượng ngùng, cất lại ngân phiếu vào không gian: “Mộ Dung công tử yên tâm, ta vẫn luôn nghiêm túc giải độc cho Tam gia. Bạc này ngươi không nhận thì thôi, ta sẽ cố gắng làm thêm nhiều món ngon chiêu đãi các ngươi.”

 

Mộ Dung Huân thích nghe câu này: “Được được được, món ngon Kiều đại phu làm ta đều thích.”

 

Kiều Niệm dặn dò bọn trẻ vài câu rồi rời đi.

 

Hôm nay Kiều Trường Bách một mình đi Nhạc Phủ tửu lâu giao hàng. Hắn vừa đi, Liêu sư phó đã mang mấy xe bò vật liệu xây dựng đến. Kiều Niệm còn thấy, trên một xe bò có nồi sắt lớn và một ít nguyên liệu nấu ăn. Cùng đoàn xe bò còn có hơn hai mươi lao động khỏe mạnh.

 

Liêu sư phó trực tiếp chỉ huy người mang vật liệu xây dựng đến đất nền dưới chân núi. Rồi giới thiệu với Kiều Niệm: “Kiều đại phu, đây đều là những người đã theo tôi làm thợ nề hơn chục năm.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn