Chương 15: Người làm thuê là cô dâu thế thân thời cổ (15)
Lần này mời họ sang cũng chỉ là đi qua cho có lệ, tiện thể nhờ họ làm người chứng kiến.
Tộc trưởng họ Diệp chuyển ánh mắt sang Bà Diệp, muốn nghe bà nói thế nào.
Bà Diệp chú ý đến ánh mắt của tộc trưởng, ung dung uống một ngụm nước, nhìn bốn đứa con trai của mình.
“Tộc trưởng, đã lão cả muốn ra ở riêng thì cứ chia đi! Dù sao cũng là chuyện sớm muộn, cây lớn phải chia cành, con lớn phải chia nhà. Bà già này cũng không thể ngăn cản. Anh em nhiều ở cùng nhau khó tránh va chạm. Chia ra cũng tốt, kẻo ở lâu ngày tình anh em càng phai nhạt. Người ta chẳng bảo ‘xa thơm, gần thối’ đó sao! Chỉ cần bốn anh em hòa thuận vui vẻ, ở chung hay chia nhà riêng đều không sao.”
Ông trưởng thôn thấy bà Diệp nói rất khéo, chẳng những làm đẹp chuyện bất hòa của anh em, còn tìm được cái cớ hay cho việc chia nhà của các con trai bà.
Tộc trưởng họ Diệp lại liếc nhìn Diệp Tứ Thư.
Diệp Tứ Thư hơi căng thẳng. Lưu thị dùng khuỷu tay thúc chồng, thấy chồng không động đậy, cô ta đành tự mình lên tiếng.
“Tộc trưởng, chúng con cũng tự nguyện chia nhà. Mẹ chồng còn chia nhà cũ cho chúng con.”
Mặt tộc trưởng tối sầm, ai lại để đàn bà làm chủ việc của đàn ông? Quá giận, ông đập một phát xuống bàn, quát lớn:
“Diệp Tứ Thư, mi không có miệng à? Để một người đàn bà làm chủ mọi việc, mi còn là đàn ông không?”
Bây giờ ông mới hiểu tại sao nhà họ Diệp phải chia nhà. Một nam tử hán đường đường lại hèn nhát trốn sau lưng đàn bà. Nếu con trai cả nhà mình như vậy, ông cũng sẽ không ngần ngại đuổi nó đi, vì con trai cả như thế chẳng mang lại lợi ích gì cho gia tộc, thậm chí còn có thể mang họa.
Diệp Tứ Thư không thấy vợ mình nói sai điều gì, hơn nữa chuyện chia nhà đã định xong, mời trưởng thôn và tộc trưởng đến chỉ để làm người chứng kiến thôi. Đâu phải người nhà mình, quản rộng làm gì, cứ yên ổn chia xong là được.
“Tộc trưởng, tôi thấy Lưu thị nói không sai. Chuyện chia nhà trong nhà mẹ tôi đã quyết rồi, chia chúng tôi là đại phòng ra ngoài, nhà cũ cho chúng tôi ở.”
Tộc trưởng họ Diệp bị Diệp Tứ Thư chọc tức suýt trợn trắng mắt. Người như thế này không biết nên nói là khôn hay dại nữa.
Than ôi! Thôi, nếu người ta đã muốn một mình một ngả, nếu không thành toàn e rằng còn bị oán hận.
“Được, các người đại phòng ra ngoài, ở nhà cũ. Vậy mỗi năm các người đưa cho mẹ bao nhiêu tiền dưỡng lão?”
Nghe còn phải đưa tiền dưỡng lão, Lưu thị nổi khùng.
Sao lại bắt họ đưa tiền dưỡng lão? Dù sao số tiền đó cũng bị bà già lấy cho thằng Tư. Sau mùa thu, đưa cho bà già một gánh lương là đủ bà ăn lâu rồi.
“Tộc trưởng, nhà con còn bốn đứa con phải nuôi, lấy đâu ra tiền dưỡng lão? Sau này ruộng thu hoạch biếu mẹ chồng ít lương chẳng khác gì nhau sao?”
Tộc trưởng định hỏi ý Diệp Tứ Thư, thấy hắn lại cúi đầu, bèn lười để ý nữa.
Người này đã phế rồi, bị đàn bà cưỡi lên đầu, sau này còn tiền đồ gì nữa.
Bà Diệp bảo bốn anh em thống kê bạc, tiền đồng, lương thực, ruộng đất, nồi niêu xoong chảo trong nhà.
Bây giờ chỉ cần theo quy tắc mà chia là xong. Nhà cả đã không chịu đưa tiền dưỡng lão, Bà Diệp quyết định cắt lại một phần ruộng vốn chia cho họ làm ruộng dưỡng lão cho mình.
“Tộc trưởng, vợ chồng thằng cả không muốn đưa dưỡng lão cho bà già, vậy tôi giữ lại một phần ruộng chia cho chúng nó làm ruộng dưỡng lão, không quá đáng chứ?”
Trưởng thôn và tộc trưởng thấy cũng là cách. Có ruộng là có chỗ dựa, ruộng đáng tin hơn người.
Thế là hai người nhìn nhau, đồng thanh gật đầu đáp.
“Được.”
Vợ chồng Diệp Tứ Thư đều muốn phản bác, nhưng tộc trưởng và trưởng thôn chẳng thèm cho họ cái nhìn thừa.
Cuối cùng, chia cho vợ chồng Diệp Tứ Thư ba lạng bạc lại hai trăm đồng, hai mẫu ruộng cạn, một mẫu ruộng nước. Bát đũa chia theo đầu người, nồi do ba em trai góp tiền bù cho nhà cả.
Chia xong, Lưu thị liền bảo các con dọn đồ sang nhà cũ.
“Mai Chi, Liễu Chi, Hoài Sơn, Hoài Hà, mau thu dọn đồ đạc. Tối nay chúng ta dọn sang nhà cũ ở. Chỗ đó bị Tiểu Đường thị dọn sạch sẽ lắm rồi.”
Mai Chi thong thả thu lại quần áo của mình, thấy mẹ nói phun nước miếng đầy đầu, còn hơi nghiêng người né tránh.
Liễu Chi rất tò mò về nhà cũ. Căn nhà này tuy không còn mới, nhưng so với nhà cũ tốt hơn nhiều. Tiểu Đường thị mới ở được bao lâu, có thể dọn dẹp tốt thế nào?
“Mẹ, mẹ có bị lừa không? Nhà cũ tồi tàn như vậy, thực sự ở được sao?”
“Đương nhiên ở được. Mẹ đã đi xem rồi. Tiểu Đường thị lấy giấy dán kín cửa sổ, trong nhà nhất định ấm áp. Cả mái nhà cũng sửa lại rồi, sân dọn sạch sẽ. Còn nữa, nhà cũ nhiều phòng, đến lúc đó các con có thể mỗi đứa một phòng.”
“Tốt vậy sao? Vậy từ nay con không phải ngủ chung giường với Liễu Chi nữa chứ?”
Mai Chi cuối cùng cũng nghe được câu nó muốn nghe nhất. Liễu Chi bảy tuổi rồi còn tè dầm, nó thực sự không chịu nổi cảnh ngày nào cũng mang mùi nước tiểu.
Liễu Chi bị chị ghét, ấm ức nhìn Mai Chi.
“Chị, chị không thích ngủ với em sao?”
Sự không thích của Mai Chi dành cho Liễu Chi lộ rõ trên mặt, người biết nhìn sắc mặt đều thấy. Nhưng tiếc là Liễu Chi còn nhỏ, không biết nhìn sắc mặt, nên vẫn ngốc nghếch hỏi ra.
Lưu thị sợ hai chị em xảy ra mâu thuẫn, vội ngăn chúng nói tiếp.
“Mau thu dọn đồ của mình đi! Không thì tối nay chuyển không xong đâu.”
Sau khi chia nhà xong, Diệp Tứ Niên dẫn Đào Chi, Dương thị và La thị sang nhà cũ giúp Đường Thiên Thiên dọn dẹp đồ đạc.
Dương thị thấy đồ của Đường Thiên Thiên nhiều quá, còn bảo Đào Chi về nhà gọi hai người đàn ông trong nhà sang phụ.
Diệp Tứ Niên thấy hôm nay Đường Thiên Thiên không đối chọi gay gắt với anh ta như trước, lòng vui mừng, mơ mộng rằng vợ chồng cuối cùng có thể hàn gắn.
Nhưng tiếc là Đường Thiên Thiên không chửi anh ta, cũng chẳng thèm liếc mắt.
Dương thị thấy Đường Thiên Thiên thu dọn đồ có ý vô tình tránh va vào bụng, trong lòng có chút phỏng đoán. Cô ta nheo mắt về phía La thị, hất hàm về hướng Đường Thiên Thiên.
“Em dâu ba, cô bảo em dâu tư có phải có rồi không?”
La thị đặt đồ trong tay xuống, nhìn về phía Đường Thiên Thiên, quả thấy cô ấy làm việc hơi gượng gạo.
Đường Thiên Thiên cũng không định giấu chuyện mang thai, nên lúc làm việc cố ý tránh đồ đạc va vào bụng.
La thị từ từ đến gần Đường Thiên Thiên, thận trọng nhìn bụng cô.
“Em dâu tư, em… có rồi à?”
Đường Thiên Thiên một tay dịu dàng xoa bụng, thoải mái thừa nhận.
