Chương 92: Lần Đầu Xuất Hiện Kinh Diễm
Vì trước đó da quá xấu, mỗi ngày nàng chỉ dám làm sạch và dưỡng ẩm, chứ không dám bôi mỹ phẩm lên mặt. Hơn nữa ở nhà cũng chẳng cần trang điểm.
Lâu không trang điểm, tay Giang Thanh Nguyệt cũng hơi lóng ngóng, nên chỉ định make-up nhẹ một chút, để da dẻ trông tươi tắn hơn là được.
Nàng trước dùng kem lót chỉnh đều màu da, sau đó bóp một lượng kem nền cỡ hạt đậu nành tán đều lên mặt. Rồi dùng bút kẻ chải nhẹ lông mày, lấy ngón tay chấm một chút son bôi lên môi. Vẽ xong, nàng còn chưa kịp xem kỹ, thì Tống Nghiên đi mua cơm đã về tới. Giang Thanh Nguyệt vội dọn đồ, ngồi trước gương đồng chỉnh lại tóc.
Tống Nghiên vừa đẩy cửa vào, ánh mắt vô thức rơi lên mặt nàng. Từ khi thành thật, chút phòng bị còn sót lại cũng không còn. Giờ gặp nàng, cảm thấy hoàn toàn là nàng. Không biết có phải tác dụng tâm lý không, mà càng ngày càng thấy đẹp. Càng nhìn càng thích.
Tống Nghiên chẳng biết mặt nàng có bôi thứ gì không, chỉ thấy hôm nay Giang Thanh Nguyệt khác hẳn ngày thường. Da trắng sáng mịn màng, tựa như tỏa ra ánh sáng dịu. Đôi mắt long lanh lấp lánh, môi đỏ răng trắng, kiều diễm ướt át, như đóa hoa đào mùa xuân đang nở rộ. Chỉ là tóc vẫn xõa.
Giang Thanh Nguyệt lúc này đang vật lộn với tóc, định búi một búi tóc gọn gàng, thử mấy lần không được. Vì vậy, khi Tống Nghiên lại gần, nàng chỉ gật đầu với hắn rồi tiếp tục chiến đấu.
Tống Nghiên thấy nàng không ưng ý thế nào, bèn bỏ bữa sáng xuống, rửa tay rồi đi tới. “Ta giúp nàng.”
Giang Thanh Nguyệt chau mày: “Chàng biết chải đầu à?” Hỏi xong, nàng thấy câu hỏi thật lạ, quên rằng đàn ông ở đây cũng có tóc dài như nhau. Tóc của Tống Nghiên tự hắn búi, nên đương nhiên cũng biết chải cho nàng.
May mà Tống Nghiên không cười nàng, nhanh nhẹn chải tóc cho nàng, rồi búi một búi, nhìn trái nhìn phải thấy tàm tạm, mới từ trong ngực lôi ra một cây trâm, cắm thẳng vào búi tóc. Động tác quá nhanh, Giang Thanh Nguyệt không nhìn rõ lắm. Liền cúi nhìn vào gương đồng, rồi quay đầu hỏi: “Cái gì vậy?”
Tống Nghiên mím môi cười, thật thà đáp: “Trâm.” “Ta biết, ý ta là – chàng lấy đâu ra?” “Đương nhiên là mua.” “...” “Thôi, ta tiện tay mua ở quầy ven đường, chẳng đáng bao nhiêu bạc, tặng nàng đấy. Lần trước nàng cũng mua quần áo cho ta mà.” Giang Thanh Nguyệt hơi ngạc nhiên nhìn hắn: “Cảm ơn.”
Ăn sáng qua loa, hai người cùng nhau đi tới Ngưng Hương Các.
Đến nơi, tiệm còn chưa mở cửa, nhưng trước cửa đã xếp hàng dài. Tiểu tư trước cửa tiệm được Từ Uyển Ngưng dặn dò, vừa thấy bóng dáng Giang Thanh Nguyệt liền dẫn người từ cửa sau vào tiệm. “Tống nương tử, Từ tiểu thư và Từ công tử đang đợi trên lầu rồi.”
Giang Thanh Nguyệt gật đầu, nghe nói Từ Trường Thanh cũng tới, bèn dẫn Tống Nghiên cùng lên lầu. Vừa vào, Từ Uyển Ngưng và Từ Trường Thanh đang cười nói liền dừng lại, đều lộ vẻ kinh ngạc nhìn Giang Thanh Nguyệt. Từ Uyển Ngưng hơi ngập ngừng: “Thanh Nguyệt, hôm nay muội – đẹp quá!”
Trong mắt Từ Trường Thanh cũng đầy kinh diễm: “Tống nương tử hôm nay quả nhiên –” Nói tới đây, ánh mắt bỗng liếc thấy Tống Nghiên bên cạnh, lập tức đổi giọng: “– tinh thần!”
Tống Nghiên mím môi, gật đầu với hai người, mắt cuối cùng dừng trên Từ Trường Thanh: “Từ công tử hôm nay cũng rất tinh thần, sáng sớm đã tới.”
Từ Trường Thanh cười ha ha: “Đúng vậy, mới giờ này ngoài kia đã náo nhiệt thế, hôm nay ta tới để hóng chuyện đây!” Nói xong lại giục: “Tống công tử, không biết cá hun nhà các người khi nào mới cung ứng? Tiền chưởng quỹ đã sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng rồi.”
Tống Nghiên liếc Giang Thanh Nguyệt, nhớ tới chuyện hai người bàn trên đường. Liền thản nhiên mở miệng: “Chuyện này không gấp, để sau hãy nói. Hôm nay tới là vì xà phòng thơm.”
Từ Trường Thanh: “...” Cảm giác mình chẳng làm gì mà vô duyên vô cớ bị chặn họng. Nhưng dù gấp, hắn cũng biết hôm nay là sân của em họ Uyển Ngưng, nên không đuổi theo hỏi nữa. Chỉ đánh trống lảng xoa dịu bầu không khí: “Hôm qua ta đi tìm Uyển Ngưng, nghe nói Tống công tử tới, ta còn không tin. Không ngờ thật sự tới.”
Tống Nghiên cười nhạt: “Ừm, chủ yếu là không yên tâm để một mình nàng ấy, nên qua xem thôi.” Từ Trường Thanh: Cảm giác không nói nổi nữa rồi.
Từ Uyển Ngưng nhìn ra ngoài, thuận thế đứng dậy: “Tới giờ rồi, phải xuống dưới.” Từ Trường Thanh như được đại xá, vội đứng lên: “Cuối cùng cũng bắt đầu.”
Cửa vừa mở, các cô nương trẻ bên ngoài kéo nhau ùa vào. Tống Nghiên thấy vậy liền dừng bước: “Ta không xuống dưới đâu, ta đợi nàng ở phòng trà trên lầu.” Từ Uyển Ngưng cũng quay đầu cười: “Cũng được, dưới lầu toàn cô nương. Đại ca, huynh cũng ở lại uống trà cùng Tống công tử đi!”
Từ Trường Thanh: “...” Không muốn lắm, nhưng em gái mình đã nói vậy, chỉ đành làm theo. Không thì trông y như tên háo sắc vậy.
Giang Thanh Nguyệt theo Từ Uyển Ngưng xuống lầu, chỉ đứng một bên nhìn nàng ấy phát biểu. Dù sao lần này tới là được mời, không tiện cướp hào quang của người khác, xem là được rồi. Xà phòng đã bán cho Ngưng Hương Các, tiền hàng thanh toán xong, không tiện xen vào nữa.
Nghe một hồi, Giang Thanh Nguyệt tổng kết ra hai điều: muốn mua xà phòng, một là phải ‘phối hàng’, hai là phải ‘làm hội viên’. Xem ra dù cách nhau hơn một nghìn năm, phụ nữ muốn giành thứ mình thích vẫn phải ‘chịu’ mấy cái mẹo này y hệt.
Nàng tưởng nếu ra điều kiện này, nhất định nhiều người sẽ tức giận bỏ đi. Ai ngờ vừa tuyên bố bán, mấy người đó lại lập tức xếp hàng tranh mua. Giang Thanh Nguyệt đứng một bên nhìn mà chép miệng.
Từ Uyển Ngưng thấy nàng ngạc nhiên, nhịn không được cười: “Không ngờ đúng không? Vừa rồi ta đưa ra nhiều điều kiện hà khắc như vậy hoàn toàn là vì hàng không đủ, chỉ có thể bán hạn chế thế này, không thì số xà phòng này e rằng bán không tới ngày mai!” Nói xong, lại nhịn không được giục hàng: “Ta gọi muội tới là muốn muội an tâm. Xà phòng muội làm bao nhiêu ta lấy bấy nhiêu, muội phải gấp rút cung hàng nhé.”
Giang Thanh Nguyệt cười gật đầu, may là trước giờ nàng không ngừng, luôn làm, nếu không sau này thực sự không kịp cung ứng.
Gần trưa, Từ Trường Thanh chắc là ngồi không nổi nữa. Chủ động xuống lầu mời Giang Thanh Nguyệt và Từ Uyển Ngưng tới Đa Vị Lâu tụ tập một chút. Giang Thanh Nguyệt nhớ tới việc buổi sáng bàn với Tống Nghiên, liền vui vẻ đồng ý.
