Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Không Đến Thế Giới Thú Nhân, Ta Đã Là Bạn Đời Của Đại Lão Cấp 9 > Chương 12

Chương 12

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 12 có bản audio.

Chương 12: Lòng cảm kích của mọi người

 

Thiên Hạ trở về trước cửa sơn động, phát hiện trước cửa động của San Hô đứng đầy thú nhân.

 

Nàng đang nghi hoặc, giây tiếp theo liền nghe thấy giọng San Hô.

 

“Cái này gọi là nồi đá, cái này là bát đá, cái này là muôi, cái này là đĩa, dùng để đựng thức ăn.”

 

San Hô lúc này đang tỉ mỉ giới thiệu cho một đám thú nhân.

 

Sau khi Thiên Hạ đi, nàng liền tự mình ăn.

 

Không bao lâu, đột nhiên có thú nhân tới, rồi nhìn thấy cái nồi đá đang nấu thịt.

 

Lúc này nồi đá đang tỏa ra từng trận mùi thịt thơm phức.

 

Sau đó lại có mấy con thú tới nhà nàng.

 

Nàng bị làm cho mơ hồ, hỏi bọn họ tại sao đều tới nhà mình, tìm mình có chuyện gì.

 

Kết quả bọn họ đều nói là ngửi thấy mùi rất thơm nên thuận theo mùi hương mà tới.

 

Rồi sau đó bọn họ nhìn thấy cái nồi đá đang nấu thức ăn, chỉ vào nồi đá tỏ vẻ vô cùng tò mò, từng người vội vàng hỏi thăm mọi thông tin về nồi đá.

 

San Hô liền giải thích cho bọn họ.

 

Cùng lúc đó, có thú nhân nhìn thấy Thiên Hạ trở về, vội vàng hô lớn: “San Hô, Thiên Hạ về rồi!”

 

Hiện giờ ở bộ lạc Sư Vương, cái tên Thiên Hạ này không thú nhân nào là không biết.

 

Nghe nói Thiên Hạ trở về, San Hô lập tức chạy ra ngoài, những thú nhân kia cũng tự động nhường ra một con đường.

 

“Thiên Hạ, cậu mau tới đây, bọn họ đều tới để học hỏi, bọn họ cũng muốn có nồi đá và bát đĩa những thứ này.”

 

San Hô vừa nói vừa nắm tay Thiên Hạ đi vào trong động.

 

Thiên Hạ nhìn một đám người sắp đứng kín sơn động, có chút kinh ngạc.

 

“Mọi người đều muốn nồi đá sao?”

 

Thiên Hạ hỏi.

 

“Đúng vậy! Chúng tôi đều muốn!”

 

“Chúng tôi còn muốn học cách nấu thức ăn!”

 

“Đúng, chúng tôi muốn nồi đá, còn muốn học cách làm.”

 

Một đám thú nhân gật đầu nói.

 

“Thiên Hạ, cậu dạy tớ cách nấu thịt này, thịt làm ra ngon thật đấy, cậu có biết bọn họ tới bằng cách nào không! Bọn họ ngửi thấy mùi thơm mà tới đấy!”

 

San Hô có chút kích động nói, không ngờ có một ngày nàng lại bị nhiều người nhìn bằng ánh mắt sùng bái như vậy.

 

Vui chết nàng rồi!

 

Thiên Hạ lúc này mới nhớ ra, hiện tại những thú nhân này căn bản không biết sử dụng công cụ.

 

Thú cái không ăn thịt sống, thú đực thì trực tiếp nướng chín rồi đưa cho bọn họ ăn.

 

Thú đực thì càng đơn giản hơn, trực tiếp ăn sống con mồi, thú con thì uống sữa.

 

Bọn họ thậm chí không có thứ gì để đựng thức ăn, hoặc là trực tiếp bày lên đá để nguội rồi ăn.

 

Nghĩ tới đây, Thiên Hạ thầm nghĩ: “Được lắm, kiếp trước không ít lần đọc tiểu thuyết thế giới thú nhân, kiểu gì cũng có nữ chính dạy thú nhân sử dụng công cụ, chế tạo công cụ.”

 

Hiện tại đến lượt nàng làm nữ chính.

 

Ai có thể ngờ có một ngày nàng thật sự xuyên không chứ.

 

Thôi vậy, đã đến thì an tâm.

 

Vậy thì để nàng, một thú nhân mang trong mình ngàn năm văn hóa, dạy cho mọi người.

 

“Được rồi, lát nữa mọi người gọi bạn đời của mình tới, một lát nữa chúng ta ra bờ nước, bây giờ tôi phải ăn cơm, ăn no rồi chúng ta xuất phát.”

 

Mọi người đồng thanh trả lời: “Được!”

 

Sau đó mỗi người đều giải tán về nhà gọi bạn đời của mình.

 

San Hô ngồi ở một bên, dùng ánh mắt sùng bái và hưng phấn nhìn nàng.

 

Thiên Hạ bị nàng nhìn đến không được tự nhiên, mở miệng hỏi: “Cậu nhìn tớ như vậy làm gì, trên mặt tớ có hoa à?”

 

“Hoa? Hoa gì? Trên mặt cậu không có hoa mà.”

 

San Hô nghi hoặc trả lời.

 

Thiên Hạ: “…”

 

Là nàng lơ đãng, lại thuận miệng nói ra lời thú nhân không hiểu.

 

“Không sao không sao, ý tớ là cậu nhìn tớ như vậy làm gì.”

 

Thiên Hạ vừa nói vừa múc canh thịt trong nồi ra ăn, khoảng thời gian nàng ra ngoài, hầm thêm một lúc nên mùi vị càng ngon hơn.

 

“Tớ chỉ là vui, bọn họ vừa rồi tới tìm tớ nói cũng muốn có một cái nồi đá, muốn dùng con mồi đổi cách chế tạo với tớ, tớ nói với bọn họ cái nồi đá này là cậu làm, mấy cái bát đĩa này cũng vậy, bọn họ đều kinh ngạc, tớ vừa nghĩ tới vẻ mặt lúc đó của bọn họ là tớ thấy sướng vô cùng!”

 

Nàng thật sự rất sướng!

 

Trước đây mấy con thú cái trong bộ lạc khinh thường Thiên Hạ gầy yếu, vậy mà bây giờ nàng không chỉ có một người bạn đời siêu lợi hại, còn có sức sinh sản mạnh mẽ khiến bọn họ phải ngưỡng mộ.

 

Ngay cả nồi đá, bát đĩa bọn họ muốn cũng đều do Thiên Hạ nghĩ ra, giáng cho tất cả mọi người một cái tát đau điếng.

 

Sướng, sướng thật sự!

 

Thiên Hạ cười nói: “Cậu vui là được rồi, sau này còn nhiều thứ để dạy cậu lắm.”

 

Nghe nàng nói vậy, ánh mắt San Hô lấp lánh ánh sáng.

 

Từ hôm nay trở đi, nàng chính là fan cứng số một của Thiên Hạ!

 

Thiên Hạ đang ăn, ngoài cửa động lại truyền đến động tĩnh.

 

“Nhanh lên, đưa tấm da thú này cho Thiên Hạ.”

 

“Nhanh nhanh, con mồi này đưa cho Thiên Hạ, lát nữa cậu đi săn tiếp.”

 

San Hô và Thiên Hạ nhìn nhau một cái, rồi Thiên Hạ bưng bát cùng San Hô đi ra ngoài.

 

Trước cửa động đứng đầy thú nhân, là những con thú cái lúc nãy nói muốn nồi đá, còn dẫn theo cả bạn đời của bọn họ.

 

Trước cửa động cũng chất đầy một đống đồ vật, có con mồi, có da thú, có trái cây không biết tên, còn có mấy viên giống như lam bảo thạch.

 

“Ơ? Đây là làm gì vậy?”

 

Thiên Hạ có chút kinh ngạc hỏi.

 

“Đây là lễ vật cảm tạ của chúng tôi, mong cô đừng khách sáo, không thể để cô dạy chúng tôi mà không công được.”

 

“Đúng vậy, nghe nói cô đang mang thai, cô gầy như vậy nhất định phải ăn nhiều một chút, cô xem miếng thịt thú này của tôi, bổ lắm đấy.”

 

“Nhà tôi không còn con mồi nào, bây giờ đi săn cũng không kịp, số da thú còn lại không đủ đẹp nên tôi không mang tới đâu, đây là mười lam linh thạch, cô cầm lấy.”

 

Bọn họ vui vẻ nói, mỗi người đều mang vẻ mặt hân hoan.

 

“Thiên Hạ, cậu cứ nhận đi, là tấm lòng của mọi người đấy.”

 

San Hô ở bên cạnh nói, Thiên Hạ gật đầu.

 

Nàng cũng không nhận không, sau này nàng còn dạy bọn họ nhiều thứ nữa mà.

 

“Vậy thì cảm ơn mọi người nhé, lát nữa tôi sẽ nhờ San Hô thông báo mọi người tập trung ở cổng bộ lạc, tôi vẫn chưa ăn no.”

 

Thiên Hạ cười nói.

 

“Không vội không vội, cô cứ từ từ ăn, chúng tôi về trước đây.”

 

“Ừm ừm, cô ăn từ từ, ăn xong rồi hẵng đi, chúng tôi về trước chờ tin.”

 

Sau khi từ biệt mọi người, Thiên Hạ nhìn đống vật tư đầy đất, có chút sầu não.

 

Nhiều như vậy! Làm sao mà để được!

 

“San Hô, cậu xem có thứ gì cậu thích không, cứ lấy đi.”

 

Nghe nàng nói, San Hô vội vàng xua tay.

 

“Tớ không lấy đâu, tớ không lấy đâu, tớ chẳng thiếu thứ gì, đây là lễ vật cảm tạ của mọi người tặng cho cậu, tớ lấy làm gì, cảm ơn cậu nhé.”

 

Nàng biết ngay Thiên Hạ là tốt nhất mà!

 

Huyền Kỳ vẫn luôn đứng ở bên cạnh nhìn vẻ mặt sầu não của nàng, chàng mỉm cười lên tiếng: “Hạ Hạ, em đang lo không biết để mấy thứ này ở đâu à?”

 

Hiện tại chàng nhìn Thiên Hạ tràn đầy yêu thương.

 

Mặc dù Thiên Hạ vẫn còn rất gầy, gương mặt vẫn hõm sâu, nhưng chàng chính là cảm thấy nàng xinh đẹp vô cùng.

 

“Đúng vậy, cái này... động của chúng ta cũng không chứa được nhiều như vậy.”

 

Không ngờ có một ngày, nàng lại phải sầu não vì vật tư quá nhiều.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi