Chương 2: Cố gắng nuôi bản thân
Đã hai ngày trôi qua kể từ lần bắt được hai con cá, cũng đã hai mươi hai ngày kể từ khi cô đến thế giới này. Cái nhà trống rỗng ngày nào giờ đã trở nên ấm cúng.
Hồi nhỏ, Thiên Hạ rất thích học đan đồ với ông bà ở quê, nào là giỏ tre, giỏ mây, cô đan vừa nhanh vừa đẹp.
Lúc đó cô chỉ nghĩ là học cho vui, không ngờ có ngày lại phát huy tác dụng lớn. Ở đây không có tre, nhưng lại có rất nhiều dây leo dẻo dai, cô đã đan được kha khá giỏ, sọt để đựng đồ.
Thiên Hạ phát hiện ra con đường nhỏ phía sau nhà dường như không có con thú nào biết đến, mà cái hang cô ở cũng nằm ở cuối bộ lạc, vừa hẻo lánh vừa yên tĩnh.
Cô cũng không có hàng xóm, một mình cô sống cũng khá thoải mái.
Sau nhà là một con suối nhỏ, nhưng với Thiên Hạ thì con suối này cũng chẳng nhỏ chút nào.
Nước suối trong vắt, cô đã uống thử, có vị hơi ngọt, chứng tỏ là nguồn nước rất tốt, nước sinh hoạt trong nhà đều lấy từ đây.
Phía sau có khá nhiều cây cối, trong suối cũng có cá, nhưng những con thú trong bộ lạc thật sự chưa từng đến đây, chưa từng nhìn qua một lần.
Chỉ là Thiên Hạ chưa thực sự đi ra ngoài, ở thế giới thú nhân, con suối này quả thực nhỏ không thể nhỏ hơn.
Không phải bộ lạc Sư Vương không phát hiện ra, mà là họ hoàn toàn chê bai dòng suối nhỏ này.
Thú nhân đực hầu hết đều cao lớn uy mãnh, lượng thức ăn mỗi ngày cũng vô cùng lớn. Nếu hỏi có thú đực nào ốm yếu không? Tất nhiên là có, nhưng thú đực ốm yếu thì cơ bản là không sống nổi.
Nếu trong một bộ lạc có thú đực ốm yếu, rất có thể là do thú cái mẹ của hắn vô cùng yêu thương hắn, mà bạn đời của thú cái đó đều có thực lực mạnh mẽ, có thể nuôi nổi hắn.
Nhưng tình huống này ở thế giới thú nhân gần như không tồn tại. Thế giới thú nhân sùng bái kẻ mạnh, đa số thú cái chỉ biết vứt bỏ những đứa con ốm yếu.
Thiên Hạ thường xuyên lén chạy ra khỏi bộ lạc qua con đường nhỏ, nhưng cô cũng chỉ dám tìm chút thức ăn ở ngoài rìa bộ lạc, yếu ớt như vậy nên không dám đi xa.
Mục tiêu duy nhất hiện tại của cô là nuôi mình béo lên. Kiếp trước cô ít nhất cũng là một đại mỹ nhân xinh đẹp rực rỡ.
Khuôn mặt này nhìn đường nét ngũ quan thì giống hệt kiếp trước của cô.
Cô nhất định phải nuôi béo để cho những con thú khác biết, cô Thiên Hạ này không phải là thú cái xấu xí gì, cô là đại mỹ nhân!
Nghĩ đến đây, Thiên Hạ lại âm thầm thở dài. Mấy ngày nay cô rất cố gắng ăn uống, cố gắng nuôi bản thân, nhưng vẫn không lên được chút thịt nào, khuôn mặt vẫn gầy đến hóp cả vào...
Như vậy, quả thực không đẹp mắt chút nào.
Không biết vì sao, mấy hôm nay lượng ăn của cô đặc biệt lớn. Trước đây một con cá có thể ăn cả ngày, vậy mà hôm bắt được hai con cá, cô ăn hết trong một ngày.
Hai ngày nay cô liên tục đi tìm thức ăn, cô đói quá, đói rất nhanh, cá phía sau nhà đã bị cô bắt sạch.
Hôm nay, sau khi ăn sáng xong, cô lại ra núi phía sau tìm thức ăn. Lần này cô định đi sâu hơn vào bên trong.
Vì khu vực bên ngoài cô đã đi khắp rồi.
Thiên Hạ đeo một cái sọt đằng sau lưng, tay cầm một cây gậy gỗ to, vừa đi vừa gõ xuống đất. Trên đường đi, cô phát hiện ra cây hạt dẻ, mà còn có rất nhiều cây!
Thiên Hạ nhặt một hòn đá rồi nhặt quả hạt dẻ rơi trên mặt đất, dùng đá đập xuống, bên trong lộ ra những hạt dẻ tròn trịa mà kiếp trước cô thường thấy.
“Thế giới thú nhân này, cái gì cũng to, cá cũng to, quả hạt dẻ cũng to, hạt dẻ cũng to.”
Thiên Hạ nhìn hạt dẻ to bằng nắm tay trong tay mà nói.
Lúc này cô vui vô cùng. Trước đây hạt dẻ chỉ là món ăn vặt, còn bây giờ hạt dẻ chính là lương thực chính!
Nhiều hạt dẻ như vậy mà lại to như vậy, hôm nay cô có thể ăn no một bữa rồi!
Trời mới biết, cô đã bao lâu rồi chưa được ăn no.
Bữa no duy nhất chính là miếng thịt thú của tên thú nhân đó...
Cô nhìn những quả hạt dẻ rơi trên mặt đất, có quả vẫn còn nguyên lớp vỏ gai, có quả thì đã nứt ra.
Thế là cô quyết định nhặt những quả đã nứt trước, đỡ phải đập nữa.
Hạt dẻ to quá, Thiên Hạ mới nhặt được một phần nhỏ mà cái sọt đã đầy, thế là cô quay về, chuẩn bị ăn bữa trưa bằng hạt dẻ.
Chỉ trong chốc lát, cô đã bắt đầu thấy đói, cái bụng này đói nhanh thật đấy.
Thiên Hạ vừa đi về vừa xoa cái bụng đói meo, cô thật sự thấy hơi buồn.
Ở thế giới thú nhân, một thú cái có thể có rất nhiều bạn đời, còn thú đực thì chỉ được có một thú cái. Sau khi kết thành bạn đời, thú đực sẽ phải lo việc săn bắn và chăm sóc thú cái, lấy thú cái làm trung tâm, thú cái nói gì thì nghe nấy.
Trước đó, sau khi trở về bộ lạc, cô đã từng lén đi dạo quanh bộ lạc một vòng.
Mà đi một vòng như vậy, lại không có thú nhân nào phát hiện ra sự tồn tại của cô...
Sau đó cô phát hiện ra, thú cái trưởng thành trong bộ lạc Sư Vương hầu như ai cũng có mấy bạn đời, có một thú cái thậm chí còn có tới hai mươi bạn đời.
Thú cái đó cũng là con thú giàu có nhất trong bộ lạc Sư Vương, hai mươi thú đực nuôi một thú cái, nuôi nàng ta thành một kẻ béo tốt, lực lưỡng.
Bất quá đối với Thiên Hạ, một con thú mang linh hồn hiện đại, phản ứng đầu tiên của cô là không biết thân thể đối phương có khỏe không, nhìn sơ qua thì cân nặng của nàng ta có thể phải đến hai ba trăm cân, thịt trên mặt đều dồn lại thành một cục...
Có bạn đời mạnh mẽ, căn bản không cần lo lắng vấn đề ăn mặc, thú cái chỉ cần ở nhà chăm sóc thú con là được.
Thật ra nói là chăm sóc thú con, nhưng đa số việc chăm sóc thú con đều rơi vào thân thú đực.
Nếu nhìn bằng con mắt hiện đại, thú đực ở thế giới thú nhân quả thực hoàn mỹ.
Nuôi gia đình thì thú đực làm, con cái thì thú đực trông, thú cái nói đông là đông, họ chỉ việc ăn uống vui chơi, muốn đẻ thì đẻ, không muốn thì thôi.
Ở đây, bạn đời là trên hết, con cái cũng không qua mặt được bạn đời.
Thiên Hạ càng nghĩ càng buồn. Cô đã chấp nhận sự thật mình xuyên không, cũng chấp nhận sự thật mình phải sống ở thế giới thú nhân.
Nhưng bây giờ, cô sắp không nuôi nổi cả bản thân, thậm chí còn không tìm được một người chồng nào có thể chăm sóc mình.
Nghĩ đi nghĩ lại, cô không kìm được lại khóc lên.
“Hu hu hu hu... Khó quá đi mất, nhìn họ ăn thịt mà tôi cũng thèm quá, hu hu hu hu”
Cuối cùng vừa khóc vừa về nhà.
