Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Không Đến Thế Giới Thú Nhân, Ta Đã Là Bạn Đời Của Đại Lão Cấp 9 > Chương 35

Chương 35

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 35 có bản audio.

Chương 35: Tên của ba đứa nhỏ

 

Thiên Hạ xìu xuống.

 

Cô nghĩ mãi mới ra được một phương án khả thi, vậy mà lại bị bác bỏ.

 

Lúc đó cô nghĩ vậy là vì cô thấy dù sao mình cũng là một linh hồn của thế kỷ 21, nhận biết thực vật gì đó, đối với cô không phải chuyện khó khăn gì.

 

Cô hiện tại đã phát hiện ra hạt dẻ, ớt và gừng, trái cây thì cô cũng đã thấy táo xanh và lê.

 

Đã có những thứ này, vậy thì những thứ khác chắc cũng sẽ có.

 

Hồi nhỏ cô không ít lần theo mẹ viện trưởng về quê giúp việc, mẹ viện trưởng nói là học tập và hiểu biết về nông sản.

 

Cô còn biết trồng lúa nữa.

 

Vì vậy cô nghĩ, có thể giả vờ mình có dị năng Lực Tự Nhiên, chắc... là được.

 

Nghe xong lời Huyền Kỳ nói, Thiên Hạ chỉ có thể thở dài một câu...

 

Rốt cuộc không phải người bản địa, cô nghĩ mọi chuyện đơn giản quá rồi.

 

“Xuyên không còn cho mình gặp phải, sao thứ tốt như kim thủ chỉ lại không cho mình, cho mình một cái hệ thống thì tốt biết mấy.”

 

Thiên Hạ lẩm bẩm.

 

“Hạ Hạ, em nói gì thế?”

 

Huyền Kỳ như nghe thấy cô nói, nhưng nhỏ quá không nghe rõ.

 

“Không, không nói gì.”

 

Thiên Hạ lấp liếm cho qua.

 

“Muộn rồi, mau nằm xuống nghỉ ngơi đi.”

 

Huyền Kỳ nói xong liền ôm cô nằm xuống.

 

Thiên Hạ lúc này trong lòng lại dâng lên một trận cảm khái.

 

Khó trách mọi người lại thích dáng người tủ lạnh hai cánh đến vậy, cái ôm này an toàn biết bao, cả người cô đều được ôm trọn.

 

“Huyền Kỳ, anh nghĩ xem sau khi bọn nhỏ ra đời thì đặt tên gì cho chúng?”

 

Chuyện tên tuổi này, vẫn nên suy nghĩ sớm một chút.

 

Huyền Kỳ trầm mặc.

 

Anh đúng là chưa từng nghĩ đến vấn đề này.

 

“Ừm... em là mẹ của bọn nhỏ, em đặt tên đi, anh nghe theo em.”

 

Anh thật sự không biết đặt tên.

 

Chuyện này, vẫn nên giao cho cô, người làm mẹ của bọn nhỏ.

 

Thiên Hạ bắt đầu suy nghĩ.

 

Hình như ở thế giới thú nhân có thể tùy tiện đặt tên, không cần phải theo họ cha hay họ mẹ.

 

Lúc này, trong đầu cô đột nhiên hiện ra một cái tên...

 

Thiên Hạ mỉm cười ngọt ngào.

 

“Huyền Kỳ, em nghĩ ra một cái tên rồi, em thấy siêu hay!”

 

Cô có chút hưng phấn.

 

Nghe thấy sự vui mừng trong giọng cô, Huyền Kỳ cũng bị lây.

 

Anh khẽ cười hỏi: “Tên gì vậy?”

 

“Thiên Huyền, hay không?”

 

Thiên Hạ vô cùng hài lòng với cái tên này.

 

Có một chữ của cô, cũng có một chữ của anh.

 

“Thiên Huyền... Thiên Huyền...”

 

Huyền Kỳ chậm rãi đọc đi đọc lại, chợt bật cười.

 

Khó trách nói là tên hay.

 

Đúng là quá hay.

 

Thiên Hạ, Huyền Kỳ...

 

Thiên Huyền...

 

Nghe hay thật.

 

“Hay, đúng là một cái tên hay, Hạ Hạ em đúng là biết đặt tên.”

 

Huyền Kỳ đặt tay lên bụng cô.

 

Nơi này đang ấp ủ ba đứa con của anh...

 

Cuối cùng, Thiên Hạ đã chốt hạ tên cho ba đứa nhỏ.

 

Lớn nhất: Thiên Huyền

 

Thứ hai: Tinh Dạ

 

Thứ ba: Lạc Bạch

 

Thiên Hạ vô cùng hài lòng, không khỏi cảm thán mình đúng là không hổ danh là người đã đọc vô số tiểu thuyết.

 

Thiên Hạ đang nghĩ ngợi, một giọng nói trầm thấp đầy từ tính vang lên bên tai cô.

 

“Hạ Hạ, anh rất tò mò, lần trước em gọi anh là lão công có ý gì.”

 

Thiên Hạ suýt nữa bị giọng nói này làm cho mê mẩn.

 

Cô thật sự rất thích!

 

“Là... là một cách gọi của bạn đời, ở thế giới của em, một thú nhân chỉ có thể có một bạn đời, nếu cả hai không muốn ở bên nhau nữa thì có thể tiến hành nghi thức phân ly, mọi người đều đi tìm bạn đời ưng ý khác.”

 

Thiên Hạ dùng cách mà anh có thể hiểu để giải thích.

 

Cô lúc này mới phát hiện, thế giới thú nhân và hiện đại cũng có chút giống nhau.

 

Chỉ là, ở thế giới thú nhân thường sẽ không có chuyện không muốn bạn đời mà phải phân ly, về cơ bản là ở bên nhau là cả đời, còn hiện đại thì ly hôn rất phổ biến.

 

“Thì ra là vậy, vậy em gọi anh nghe thử đi, mấy ngày nay em đều không gọi anh như vậy nữa...”

 

Gần đây cô đều không gọi anh là lão công nữa, đều trực tiếp gọi tên anh.

 

Thiên Hạ khóe miệng nhếch lên.

 

Anh đây là đang làm nũng sao.

 

“Lão công ~”

 

Thiên Hạ ngọt ngào gọi một tiếng.

 

Trước đây cô gọi lão công là vì nhất thời chưa thích nghi được với việc hai người ở bên nhau, kiếp trước cô còn chưa từng có bạn trai, kiếp này đột nhiên có luôn một người chồng.

 

Vốn định gọi tên, nhưng lại cảm thấy gọi như vậy quá xa cách, thế là cô không hiểu sao nhưng lại rất tự nhiên gọi một tiếng lão công.

 

Bây giờ thích nghi rồi, cô liền trực tiếp gọi tên anh.

 

Tiếng lão công này gọi khiến lòng Huyền Kỳ tê tê, anh trầm giọng: “Gọi thêm một tiếng nữa.”

 

Thiên Hạ lại ngoan ngoãn ngọt ngào gọi thêm một tiếng.

 

Giây tiếp theo, Thiên Hạ bị lật người lại, một nụ hôn nồng nhiệt và mãnh liệt phủ xuống...

 

“Ưm...”

 

Một lúc lâu sau Huyền Kỳ cuối cùng cũng buông cô ra, nhưng giây tiếp theo anh rất nhanh đứng dậy đi về phía cửa hang.

 

“Hạ Hạ, em ngủ trước đi, anh ra ngoài một chút.”

 

Thiên Hạ liền nhìn anh đi đến cửa hang, sau đó còn khiêng cả cái thùng nước bên cạnh đi luôn...

 

Ơ... là cô nghĩ như vậy sao?

 

“Phụt... ha ha ha ha ha ha.”

 

Mấy ngày nay, anh đứng đắn lắm, chút ý định gì về chuyện này cũng không lộ ra.

 

Cô còn tưởng anh khá thanh tâm quả dục, không ngờ...

 

Nhưng cũng đúng, bây giờ cô đang mang thai, có ý định cũng không làm gì được.

 

Suy nghĩ của Thiên Hạ quay trở lại ngày xảy ra sự cố đó...

 

Không nhớ ra được.

 

Đây là lần đầu tiên cô có trải nghiệm về chuyện này, nhưng cô đã không nhớ ra được cảm giác gì.

 

Chỉ nhớ là khá đau...

 

Huyền Kỳ ôm thùng nước ở bên ngoài xối một trận nước lạnh.

 

Nhưng rõ ràng là dục vọng đang bốc lên này không hề tiêu tan chút nào, mà nước trong thùng đã dùng hết.

 

Thế là, anh trực tiếp biến thành hình thú, đuôi quấn lấy cái thùng gỗ lớn trực tiếp ra khỏi bộ lạc đi về phía bờ nước...

 

Thiên Hạ không hề có ý định đi ngủ.

 

Cô muốn đợi Huyền Kỳ về ngủ cùng.

 

“Không biết còn bao nhiêu ngày nữa mới đến ngày thứ sáu mươi, lỡ như có một bé gái thì sao, vậy thì mình vẫn nên nghĩ thêm một cái tên con gái nữa.”

 

Thiên Hạ lẩm bẩm một mình, nói xong đột nhiên sững người.

 

Cô đã quên mất mình đến thế giới thú nhân được bao nhiêu ngày rồi, kể cả số ngày mang thai cũng không nhớ nữa.

 

Nhất thời rơi vào trầm tư.

 

Từ khi cô chuyển đến hang đá mới sống cùng Huyền Kỳ, cô liền không bao giờ ghi chép lại ngày tháng mình đến thế giới này nữa.

 

Bây giờ đột nhiên nhớ ra, lại có chút khó chịu.

 

Cô đã quên mất mình đã rời xa thế giới đó bao lâu rồi...

 

Thậm chí có lẽ sau này cũng sẽ không bao giờ nhớ ra nữa......

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi