Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Không Đến Thế Giới Thú Nhân, Ta Đã Là Bạn Đời Của Đại Lão Cấp 9 > Chương 38

Chương 38

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 38 có bản audio.

Chương 38: Có những kẻ sinh ra vốn đã là giống xấu xa!

 

Sau khi Hàn Xuyên rời đi, Thiên Hạ mất hẳn cảm giác muốn ăn cơm.

Cô làm sao mà nuốt nổi.

Thiên Hạ không hiểu nổi.

Cái con Kỳ Na này, hình như cũng có mấy tên bạn đời nhỉ?

Thực lực của chúng tuy không bằng mấy tên bạn đời của San Hô, nhưng chắc cũng chỉ kém hơn một chút thôi.

Mấy tên đực rựa đó còn nuôi không nổi một mình ả sao?

Vậy tại sao ả phải làm thế? Tại sao phải cướp thịt?

Ả biết rõ nguyên chủ yếu ớt gầy gò, biết rõ nguyên chủ không có cơm ăn, cũng biết rõ chẳng có thú nhân đực nào thích cô hay chăm sóc cô.

Ả rõ ràng biết!

Vậy mà ả vẫn cướp miếng thịt của cô!

Có những kẻ bẩm sinh đã là giống xấu xa!

Cái tên thú nhân Hổ Việt này cũng kinh tởm y như vậy.

Thiên Hạ càng nghĩ càng giận.

Lúc này cô thật sự hận không thể đánh cho ả một trận.

Đang nghĩ ngợi, nước mắt cô bỗng rơi xuống.

Thấy Thiên Hạ rơi nước mắt, Huyền Kỳ vội tiến lên ôm chầm cô vào lòng.

“Sao vậy, sao lại khóc? Nếu em không hài lòng, anh đi giết bọn họ được không?”

Huyền Kỳ vừa nói vừa vô cùng xót xa.

“Em chính là không hài lòng. Sao lại có loại thú nhân xấu xa như thế, cô ta biết rõ nguyên chủ yếu ớt gầy gò, cũng biết không có thú nhân đực nào thích cô, không ai chăm sóc cô, rõ ràng biết cô không có nguồn thức ăn, cho dù biết đó là miếng thịt tù trưởng ban cho cô để sinh tồn, cô ta vẫn cứ cướp.

Anh biết cô ấy chết như thế nào không? Vì muốn lấp đầy bụng đói, cô ấy chống đỡ thân thể yếu ớt đi theo đội hái lượm ra ngoài hái quả, kết quả là không chống đỡ nổi, cứ thế chết ngoài đồng hoang.

Mà mấy thú nhân đi cùng lại không một ai phát hiện ra cô ấy biến mất. Hu hu hu hu hu... Kết quả này em đương nhiên không hài lòng, em thậm chí muốn bắt cô ta một mạng đền một mạng, nhưng... không được.”

Thiên Hạ khóc nức nở trong lòng anh.

Đầu óc cô toàn là hình ảnh nguyên chủ không được ăn cơm, kéo theo thân thể chỉ còn da bọc xương đi làm cùng mọi người.

Chỉ vì một chút thức ăn có thể lấp đầy bụng.

Nói là hái lượm, thật ra chỉ là trò tiêu khiển của người khác, còn cô ấy lại đang cố gắng giành lấy thức ăn mà mình xứng đáng có được.

Cô ấy muốn ăn no, cô ấy muốn sống.

Lúc này Huyền Kỳ xót đến chết đi được.

Đây là lần đầu tiên anh thấy Thiên Hạ khóc thê thảm như vậy.

“Bất lực quá, chỉ có chúng ta biết cô ấy thật sự đã chết. Em rất muốn báo thù cho cô ấy, nhưng em làm không được, em làm không được đâu. Dù sao em vẫn còn sống tốt ở đây, lành lặn chẳng hề tổn thương, làm sao em có thể báo thù cho cô ấy đây... Hu hu hu hu hu... Em chỉ có thể làm được nhiêu đây thôi, nhưng em không hài lòng hu hu hu hu hu...”

Thiên Hạ khóc đến nghẹn ngào không thở nổi.

Lúc này cô đã hoàn toàn chìm trong đau buồn, cô cảm thấy bi thương cho thú nhân Thiên Hạ đã chết kia.

 

“Em làm đủ tốt rồi, Hạ Hạ. Nếu cô ấy nhìn thấy, cô ấy sẽ hiểu cho em. Ngoan, đừng khóc nữa, khóc nhiều không tốt cho con.”

Huyền Kỳ hết cách, đành lấy chuyện đứa con ra để nói.

Quả nhiên, Thiên Hạ nghe nói không tốt cho con liền ngừng khóc lớn.

Tuy không khóc nữa, nhưng cả người vẫn còn nức nở từng cơn.

Huyền Kỳ nhẹ nhàng vỗ lưng giúp cô thuận khí.

“Hạ Hạ, em làm rất tốt rồi. Nghe anh nói, tuy cô ta không bị đuổi khỏi bộ lạc, nhưng chúng ta vẫn có thể khiến cô ta sống không dễ chịu trong bộ lạc.”

Huyền Kỳ nhẹ giọng trấn an.

 

Đúng lúc Thiên Hạ đang định hỏi là ý gì thì San Hô đột nhiên đi vào.

“Thiên Hạ, Thiên Hạ cậu ngủ dậy rồi à? Ơ? Thiên Hạ, cậu làm sao vậy, ai chọc cậu khóc vậy?”

Hôm nay San Hô thức dậy coi như muộn, cô vội vàng ăn xong thức ăn dưới sự hầu hạ của mấy tên bạn đời rồi liền chạy sang tìm Thiên Hạ.

Chỉ là không ngờ vừa vào cửa đã thấy Thiên Hạ nằm trong lòng bạn đời, hai mắt sưng đỏ, cả người còn đang nức nở từng cơn.

Rõ ràng là vừa mới khóc, mà còn khóc dữ dội nữa.

Đương nhiên, cô không tin bạn đời của Thiên Hạ lại bắt nạt cô ấy.

Vậy nên chỉ có thể là người khác khiến Thiên Hạ chịu ấm ức.

Cái tính nóng nảy của San Hô lập tức bốc lên.

“Này, bạn đời của Thiên Hạ, anh nói xem, chuyện gì vậy, ai chọc Thiên Hạ khóc?”

Còn phải nói, mấy ngày nay ở chung, San Hô mới phát hiện mình hoàn toàn không biết bạn đời của Thiên Hạ tên gì.

“Tôi tên Huyền Kỳ.”

“Ồ, Huyền Kỳ, anh nói đi, ai khiến Thiên Hạ ấm ức?”

Huyền Kỳ đơn giản kể lại toàn bộ sự việc.

Anh nghĩ ngợi, cố ý nói thêm rằng vì chuyện này, Thiên Hạ suýt chút nữa bị chết đói.

San Hô nghe xong, lửa giận trong lòng lập tức bốc lên đùng đùng.

Hóa ra, chẳng trách lúc trước ở cửa bộ lạc lại nói xấu cô và Thiên Hạ.

Ra là đã sớm ôm ý đồ xấu!

San Hô quay người bỏ đi.

Vừa đi vừa lớn tiếng hô: “Ngân Phong, Khuê Trạch, Lăng Xuyên, Lạc Phong, Trúc Nhất, tất cả theo tôi! Hôm nay tôi sẽ đánh nhau!!!”

San Hô trực tiếp gọi hết tất cả bạn đời.

Hôm nay, cô nhất định phải cho Kỳ Na một bài học thích đáng.

 

Nghe San Hô nói muốn đi đánh nhau, Thiên Hạ vội đứng dậy khỏi lòng Huyền Kỳ.

Chỉ là vừa đứng lên lại bị Huyền Kỳ kéo trở về.

“San Hô muốn đi đánh nhau để bênh vực tôi, không được, tôi phải đi xem một chút.”

Cô đương nhiên phải đi xem một chút.

San Hô tính tình vừa bốc lên là xông bừa, mấy tên bạn đời của cô ấy lại đều nghe lời cô ấy, lỡ ra ra tay không biết nặng nhẹ...

“Không, Hạ Hạ, em không cần đi ngăn cản cô ấy. San Hô không phải kẻ ngốc, cô ấy sẽ không đánh chết cô ta đâu.

Hơn nữa, không phải có Ngân Phong đang ở đó sao? Ngân Phong sẽ để mắt tới. Với lại, chuyện này vốn là anh cố ý nói cho San Hô nghe.”

Huyền Kỳ nói một cách thản nhiên.

“Hả? Ý anh là sao?”

Thiên Hạ không hiểu.

“Hạ Hạ, em không có bạn đời là thú nhân Kim Sư, còn cô ta lại là thú nhân cái sinh ra và lớn lên ở bộ lạc Sư Vương.

Hàn Xuyên chẳng phải đã nói sao, cha mẹ của cô ta đều là thú nhân Kim Sư, ngay cả hai trong số mấy tên bạn đời hiện tại của cô ta cũng là thú nhân Kim Sư.

Giữa các thú nhân có sự gắn kết với nhau. Nếu em xảy ra tranh chấp với cô ta, nói cho cùng, thú nhân trong bộ lạc vẫn sẽ thiên vị cô ta.

Nhưng San Hô thì không giống vậy. San Hô cũng là thú nhân cái sinh ra và lớn lên ở bộ lạc Sư Vương, hơn nữa hai tên bạn đời của cô ấy đều là thú nhân Kim Sư, Ngân Phong cấp sáu, Khuê Trạch cấp năm. Cô ấy có quyền lên tiếng ngang hàng với cô ta, thậm chí còn có sức nặng hơn một chút.

Cô ấy vừa làm ầm lên, thú nhân trong bộ lạc sẽ không thiên vị ai, rồi mọi người sẽ nhìn vào sự thật mà nói. San Hô kể rõ đầu đuôi ra, vậy thì ai nấy đều biết cả.

Cô ta và mấy tên bạn đời của cô ta từ nay về sau trong bộ lạc này sẽ bị các thú nhân khác coi thường. Thêm vào khoản thời gian trước em đã cống hiến cho thú nhân trong bộ lạc, mọi người sẽ chỉ đứng về phía em thôi.

Hạ Hạ, em nghĩ xem, cái cảnh bị tất cả thú nhân xa lánh, cái mùi vị đó có dễ chịu không?”

 

Nghe Huyền Kỳ nói xong, Thiên Hạ suýt chút nữa muốn tặng anh một like.

Mưu lược như thế.

Nếu đặt vào thời cổ đại, chẳng phải sẽ trở thành một đế vương sao?

“Cảm giác hơi có lỗi với San Hô...”

Thiên Hạ hơi áy náy.

“Không sao, anh sẽ nói với Ngân Phong, anh tặng thêm cho bọn họ một con cự ngưu thú là được.”

Huyền Kỳ nói thản nhiên.

Thật ra cũng chỉ có Thiên Hạ nghĩ nhiều, cảm thấy mình lợi dụng San Hô, còn trong mắt Huyền Kỳ, đây chính là thú nhân giúp đỡ lẫn nhau.

Lúc đó anh nói một tiếng là được.

Huống chi, anh nói cũng là sự thật.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi