Chương 50: Chính thức kết thành bạn đời
Chẳng mấy chốc, tin Hàn Xuyên và Thiên Hạ kết thành bạn đời đã lan truyền khắp bộ lạc Sư Vương.
Tất cả thú nhân đều vô cùng kinh ngạc.
Đám thú nhân đực kinh ngạc vì hóa ra Hàn Xuyên không phải không thích thú nhân cái, rồi sau đó mới ngạc nhiên vì bạn đời của anh lại là Thiên Hạ.
Vẫn là câu nói đó, bộ dạng hiện tại của Thiên Hạ thật sự chẳng dính dáng gì đến hai chữ xinh đẹp.
Còn những thú nhân cái từng theo đuổi Hàn Xuyên thì trong lòng trăm mối ngổn ngang.
Vốn tưởng Hàn Xuyên không thích thú nhân cái, nên bọn họ đã từ bỏ ý định.
Không ngờ người ta không phải không thích thú nhân cái, mà là chẳng thèm để mắt đến bọn họ.
Cả bộ lạc Sư Vương lại một lần nữa vỡ tổ.
Tại sao lại nói là một lần nữa?
Bởi vì lần trước vỡ tổ là khi Thiên Hạ kết bạn đời với thú nhân cấp chín và mang thai ba đứa nhỏ.
Sư Sơn và Thương Lan cũng đã biết tin con trai mình khắc ấn thành công.
“Sư Sơn, anh xem em mặc bộ da thú này đẹp hơn hay bộ kia đẹp hơn?”
Thương Lan vừa phấn khích vừa kích động thử đồ.
Lát nữa cô còn phải đi gặp con trai và Thiên Hạ, đương nhiên phải ăn mặc sạch sẽ, tươm tất một chút.
Đúng là phải cảm tạ thú thần phù hộ, đứa con trai khiến cô tự hào nhất cuối cùng vẫn thích thú nhân cái, nếu không thì cô thật sự phải khóc thét lên mất.
Nếu không thì cô sẽ không được bế cháu nội.
Sư Sơn nhìn bộ dạng của bạn đời mình, cười nói: “Có cần kích động vậy không, chỉ là đi tặng ít đồ cho bọn nhỏ thôi mà, em ăn mặc trịnh trọng thế làm gì.”
Đúng là trịnh trọng thật, ngay cả chiếc váy da thú mà cô thích nhất, ngày thường không nỡ mặc cũng đem ra mặc.
“Em làm mẹ, lần đầu gặp bạn đời của con trai, đương nhiên không thể qua loa được. À, đúng rồi, tấm da gấu trắng đó để ở đâu vậy, anh mau tìm ra đi, lát nữa còn mang sang cho Thiên Hạ nữa chứ.”
Tâm trạng Thương Lan rất vui vẻ.
“Tấm da gấu trắng này em thích lắm mà, em xác định sẽ tặng cho Thiên Hạ thật à?”
Sư Sơn có chút sửng sốt hỏi.
Anh biết rất rõ bạn đời mình thích tấm da gấu trắng này đến mức nào, vì quá thích nên còn chẳng nỡ đem may thành quần áo để mặc.
“Ôi dào, da thú trong nhà nhiều lắm, một tấm da gấu trắng thôi mà, tặng thì tặng thôi.”
Thương Lan không để bụng chuyện này.
Trên đường về, Hàn Xuyên và Thiên Hạ vẫn nhận được không ít ánh mắt chú ý. Đến khi về tới cửa sơn động, bọn họ đã thấy Huyền Kỳ đứng đợi ở đó.
Thật ra từ xa Thiên Hạ đã nhìn thấy bóng dáng Huyền Kỳ, không hiểu sao, bóng dáng của anh trong mắt cô bỗng trở nên cô đơn đến lạ.
Điều này khiến Thiên Hạ chợt nhận ra, có lẽ Huyền Kỳ sẽ cảm thấy khó chịu vì cô có thêm bạn đời mới.
Nhìn thấy thú ấn sư tử vàng trên vai Thiên Hạ, trong lòng Huyền Kỳ vẫn không kìm được mà thấy chua xót.
“Huyền Kỳ, từ giờ trở đi không phải chỉ có mình anh chăm sóc em nữa rồi. Những ngày tháng trước đây một mình anh chăm sóc em, vất vả cho anh rồi.”
Thiên Hạ được Hàn Xuyên đặt xuống đất, cô đứng bên dưới nhìn thẳng vào mắt Huyền Kỳ, mỉm cười nói.
Đây là lúc dỗ dành ông chồng lớn.
Huyền Kỳ nhìn Thiên Hạ ngoan ngoãn mỉm cười với mình, anh không nhịn được bật cười nhẹ.
Đúng là chịu thua cô rồi.
Anh lại bế bổng Thiên Hạ lên, đi về phía sơn động, Hàn Xuyên theo sát phía sau.
“Huyền Kỳ, lúc anh đi săn thì săn thêm một con thú đi. San Hô chăm sóc em không ít, tặng cô ấy một con thú để cảm ơn nhé.”
“Anh đưa rồi.”
“Cái gì! Ông chồng lớn của em quả nhiên tâm linh tương thông với em, yeah!”
“Huyền Kỳ, em muốn ăn thịt bò áp chảo, em lại đói rồi.”
“Được ~”
“Hàn Xuyên, em đã nói với San Hô rồi, anh dạy cho Ngân Phong kỹ thuật và phương pháp lát sàn nhà đi. À đúng rồi, em muốn lát sàn nhà này khắp sơn động, em còn có vài ý tưởng thiết kế và góp ý về loại sàn này nữa…”
“Được, ngày mai anh đi tìm đá sẽ gọi Ngân Phong cùng đi. Hạ Hạ, em ăn no rồi hẵng nói cho anh nghe ý tưởng thiết kế và góp ý của em nhé.”
Cứ như vậy, cả hai thú nhân đều được dỗ dành ngoan ngoãn.
Trong lúc Huyền Kỳ chuẩn bị đồ ăn cho Thiên Hạ, anh và Hàn Xuyên đã phân công rõ ràng nhiệm vụ của mỗi người.
Bởi vì Huyền Kỳ có không gian, đồ ăn trong nhà đều được cất trong không gian của anh, nên anh sẽ phụ trách chuyện ăn uống của Thiên Hạ nhiều hơn.
Trong nhà hiện tại cũng không có việc gì đặc biệt cần làm, nên Hàn Xuyên cứ tự mình xem xét mà làm.
Còn về phần đồ ăn thì hai người thay phiên nhau đi săn, trong nhà luôn phải có một người ở bên cạnh Thiên Hạ.
“Đồ ăn Hạ Hạ ăn hiện tại đa số đều là thịt thú hoang trong rừng Sương Mù. Nếu tôi ra ngoài, tôi sẽ đưa đồ ăn cho cậu trước.
Sáng mai cậu phụ trách đồ ăn cho Hạ Hạ, nhưng trước khi cho cô ấy ăn thì tôi sẽ nếm thử trước, xem tay nghề của cậu thế nào. À đúng rồi, Hạ Hạ thích ăn thịt béo mềm một chút.”
Huyền Kỳ vừa rán thịt vừa dặn dò Hàn Xuyên.
“Sáng sớm Hạ Hạ dậy, việc đầu tiên cậu phải bế cô ấy đi vệ sinh cá nhân. Cô ấy có thói quen dùng cành cây thơm để làm sạch khoang miệng, trong nhà nếu không có thì cậu nhớ bổ sung.
Cũng chỉ trong một hai ngày tới thôi, khẩu vị của Hạ Hạ chắc chắn sẽ đột nhiên tăng lên, có thể một ngày sẽ ăn rất nhiều bữa. Trạng thái này sẽ kéo dài đến tận ngày sinh con. Đồ ăn thì trộn lẫn thịt thú hoang có linh khí và thịt thú hoang thường, như vậy lên cân nhanh hơn.”
Huyền Kỳ dặn dò rất nhiều thứ, tỉ mỉ từng chút một. Thiên Hạ ngồi bên cạnh nghe mà có chút muốn khóc.
Anh ấy thật sự, đối xử với cô quá tốt.
Nhiều chi tiết nhỏ nhặt trong cuộc sống như vậy mà anh ấy cũng để ý hết.
Huyền Kỳ cảm thấy đồ ăn để ở chỗ anh vẫn hơi bất tiện, dù sao bây giờ không phải chỉ có một mình anh chăm sóc Thiên Hạ, Hàn Xuyên cũng sẽ muốn nấu ăn cho cô ấy.
Anh ở nhà thì không sao, anh lấy ra trực tiếp là được. Nhưng nếu anh ra ngoài thì phải lấy đồ ăn ra để sẵn, như vậy đồ ăn sẽ không còn tươi ngon nữa.
Đương nhiên Thiên Hạ phải ăn đồ ăn tươi ngon!
Lúc này, Hàn Xuyên lại càng thêm hâm mộ cái năng lực không gian.
Thiên Hạ nghe thấy nỗi băn khoăn của Huyền Kỳ, phản ứng đầu tiên của cô chính là nghĩ đến tủ lạnh…
Ơ, mà cô vẫn chưa biết năng lực của Hàn Xuyên là gì nhỉ?
“Hàn Xuyên, năng lực của anh là gì vậy?”
“Anh là năng lực hệ lôi điện và năng lực hệ phong.”
Thiên Hạ gật gù.
Hai năng lực nguyên tố tự nhiên, thật lợi hại.
Thiên Hạ quay sang nhìn Huyền Kỳ: “Em muốn hỏi, băng do năng lực hệ băng của anh biến hóa ra có tan chảy không?”
“Nếu anh rót vào một chút năng lượng đặc biệt, thì sẽ không tan chảy.”
Huyền Kỳ tuy không biết tại sao Thiên Hạ lại hỏi vậy, nhưng anh biết chắc chắn cô đã nghĩ ra ý tưởng hay ho gì đó.
Câu trả lời của Huyền Kỳ khiến mắt Thiên Hạ sáng lên.
Nếu là như vậy, vậy thì ‘tủ lạnh’… chẳng phải là có rồi sao!
Thiên Hạ nói ra ý tưởng của mình, Huyền Kỳ cũng vô cùng kinh ngạc.
Anh hoàn toàn không nghĩ tới việc có thể sử dụng năng lực băng theo cách này.
Nói làm là làm.
Huyền Kỳ ngưng tụ ra một chiếc ‘tủ lạnh’ hình chữ nhật theo đúng miêu tả của Thiên Hạ, kích thước của ‘tủ lạnh’ này giống hệt chiếc bàn đá lớn trong nhà.
Đúng là một lần nữa phải kinh ngạc trước năng lực thần kỳ của thế giới thú nhân.
Thiên Hạ chỉ miêu tả sơ qua cho Huyền Kỳ về cái tủ đông hình chữ nhật trong cửa hàng tiện lợi ở hiện đại, vậy mà anh ấy đã trực tiếp tạo ra được.
Hàn Xuyên đứng bên cạnh nhìn vẻ mặt hưng phấn của Thiên Hạ, anh chợt nhớ lại câu nói mà Huyền Kỳ từng nói với anh: “Đợi khi cậu trở thành bạn đời của Thiên Hạ, cậu sẽ biết thôi.”
Thiên Hạ của anh, dường như có rất nhiều bí mật.
