Chương 55: San Hô xứng đáng
Thiên Hạ ngủ đến tận trưa mới tỉnh, lúc này trong hang đã phảng phất mùi thịt thơm.
Ưm... ngửi thấy mùi thơm lại thấy đói rồi.
Thiên Hạ thở dài.
Mang thai đúng là khổ thật.
“Hạ Hạ, em ngủ ngon không?”
Huyền Kỳ chỉ vừa xoay người một cái đã thấy Thiên Hạ ngồi dậy trên ổ.
Thiên Hạ gật đầu.
“Lại đói rồi...”
Bây giờ cô ăn khỏe thật đấy, lượng ăn này gấp mấy lần trước kia!
Huyền Kỳ mỉm cười: “Trong nồi vẫn còn hầm thịt, em muốn ăn không, hay là ăn thịt áp chảo?”
“Em muốn ăn cả hai... Em còn muốn ăn rau xanh...”
“Rau xanh???”
Thiên Hạ giật mình tỉnh ra, lại lỡ miệng nói hớ rồi.
“À, không, em muốn ăn thịt hầm và thịt áp chảo, trong nhà có trái cây không, em muốn ăn.”
Cũng may hệ tiêu hóa của cô vẫn tốt, đến thế giới thú nhân bao nhiêu ngày, ăn thịt bấy nhiêu ngày, mà vẫn không bị táo bón.
Huyền Kỳ vừa bế Thiên Hạ đi rửa mặt vừa dịu dàng nói: “Anh bảo Hàn Xuyên đi hái ít trái cây, mấy thứ để trong nhà trước bị hỏng nên anh vứt hết rồi.”
Huyền Kỳ bế Thiên Hạ ra cửa hang rửa mặt, ngoài cửa hang Hàn Xuyên và Ngân Phong đang hì hục đẽo đá...
“Hàn Xuyên, dừng tay một chút, Hạ Hạ muốn ăn trái cây, mấy loại trước hay để trong nhà, cậu đi hái ít về.”
Nghe Huyền Kỳ nói, Hàn Xuyên ngẩng mắt lên mới thấy Thiên Hạ đã dậy.
“Được, tôi đi hái trái cây, Hạ Hạ cậu đợi chút nhé.”
Nói xong liền biến thành thú, nhanh chóng chạy đi.
Ngân Phong nhìn Thiên Hạ, rồi lại nhìn hang nhà mình...
“Thiên Hạ, cô đỡ hơn chưa? San Hô cứ đòi tìm cô mãi.”
Nghe nói San Hô muốn tìm mình, Thiên Hạ thấy hơi buồn cười.
Sao cứ có cảm giác San Hô không ngủ thì cũng tìm cô chơi, cô còn sợ mấy người bạn đời của San Hô ghen đấy.
Ha ha ha ha... San Hô đáng yêu thật.
“Tôi nghỉ ngơi xong rồi, anh gọi San Hô đi, tôi ở nhà đợi cô ấy.”
Nói xong Huyền Kỳ dẫn Thiên Hạ vào hang, còn Ngân Phong thì vội đặt tảng đá lớn xuống rồi nhanh chân đi về nhà.
Thiên Hạ ngồi trên chiếc bàn ăn mới tinh, Huyền Kỳ đặt một bát thịt hầm trước mặt cô.
“Ăn thịt hầm trước đi, anh đi áp chảo thịt đây, Hạ Hạ đợi chút nhé.”
Lúc này Huyền Kỳ cưng chiều hết mực.
Thiên Hạ đang ăn thì ngoài cửa hang vang lên giọng San Hô.
“Thiên Hạ, Thiên Hạ, cuối cùng cậu cũng ngủ dậy rồi, tôi nhớ cậu lắm đấy!”
Vừa nói, San Hô đã đến trước mặt Thiên Hạ.
“Ơ? Đây là cái gì thế?”
San Hô nhìn chiếc bàn ăn mới tinh, mắt sáng rực.
Quả nhiên Thiên Hạ là con cái thông minh nhất, cô ấy luôn có thể làm ra những thứ khiến người ta kinh ngạc!
Thiên Hạ nhìn San Hô, mỉm cười đầy cưng chiều.
“Cái này gọi là bàn ăn, bình thường lúc chúng ta ăn có phải đều cầm trên tay không, cậu xem nhé, ví dụ như bây giờ tôi đang ăn thịt hầm, lúc mới nấu xong có phải rất nóng không, vậy thì chúng ta cầm trên tay sẽ bất tiện đúng không.
Bây giờ có bàn rồi, chúng ta có thể đặt trực tiếp lên bàn, cũng không lo bỏng tay nữa, bình thường ăn cơm thì mọi người ngồi quây quần bên nhau, ăn cùng nhau mới ngon.”
Nếu nói lúc nãy San Hô là hai mắt sáng rực, thì nghe xong lời Thiên Hạ, mắt San Hô đầy sao nhỏ, lấp lánh.
San Hô chưa kịp nói, Thiên Hạ đã lên tiếng.
“Để Ngân Phong đến học với Hàn Xuyên.”
Thiên Hạ nói có chút ranh mãnh, nhưng nghĩ lại, tự nhiên thấy Hàn Xuyên có chút đáng thương thì phải.
Hàn Xuyên như cục gạch, cần là nhấc.
Thiên Hạ không nhịn được bật cười.
Đây cũng là chuyện không còn cách nào, Ngân Phong và Hàn Xuyên đều là dị năng hệ phong, thích hợp nhất để cắt gọt, mài giũa.
Huyền Kỳ có hệ hỏa và hệ băng, lưỡi băng so với lưỡi lửa thích hợp để cắt hơn, nên trước đây đốn cây làm bàn ghế, anh có thể cắt, nhưng cuối cùng vẫn rơi vào tay Hàn Xuyên để mài giũa, sửa sang tỉ mỉ hơn.
Một lúc sau, Hàn Xuyên ôm trái cây về.
“Hạ Hạ, cậu xem muốn ăn quả nào, còn lại có để vào tủ lạnh không?”
Bây giờ trong mắt Hàn Xuyên, cái gì cũng có thể bỏ vào tủ lạnh.
Thiên Hạ lại cười.
Cô thật sự bị Hàn Xuyên làm cho thấy đáng yêu quá.
Nghe nói tủ lạnh, San Hô trong lúc ngạc nhiên nhìn thấy một tảng băng lớn dựa vào tường phía bên kia.
Lúc nãy vào sao cô ấy không để ý nhỉ?
To đùng thế kia mà.
“Không cần đâu, trái cây cứ để trên bàn là được, trái cây mà bỏ vào tủ lạnh thì sẽ đông cứng lại, rã đông rồi ăn cũng không ngon nữa, không phải cái gì cũng bỏ vào tủ lạnh được đâu, cảm ơn sư tử lớn của tôi đã hái trái cây.”
Một câu “sư tử lớn của tôi” làm mặt Hàn Xuyên đỏ bừng, cậu hơi cúi đầu xuống, cố không để Thiên Hạ thấy.
Hàn Xuyên có chút luống cuống đặt trái cây lên bàn, kết quả còn lăn hai quả rơi xuống đất...
Cậu càng luống cuống hơn.
Còn Huyền Kỳ đang áp chảo thịt bên cạnh vẫn luôn nhìn về phía bàn ăn, thấy bộ dạng Hàn Xuyên như vậy, trong lòng khẽ cười khẩy.
Vẫn là thời gian ở chung còn ngắn.
Nghĩ lại lúc trước, anh cũng như vậy, bây giờ anh đã hết đỏ mặt rồi.
Tất nhiên, tim vẫn đập, không đập thì chết mất.
Thiên Hạ vừa cười vừa giải thích, vừa mời San Hô ăn trái cây, nhưng nửa ngày San Hô vẫn không phản ứng.
Thiên Hạ nhìn San Hô, phát hiện cô ấy đang nhìn chằm chằm cái tủ lạnh lớn.
Ồ~
Thiên Hạ đưa tay lắc lắc trước mặt San Hô.
“Tỉnh hồn đi, lát nữa tôi bảo Huyền Kỳ đến nhà cậu làm cho một cái.”
Tác dụng của tủ lạnh còn tốt hơn cô tưởng tượng một chút.
“Hả? Cảm ơn Thiên Hạ!!!”
Trong lòng San Hô nở hoa.
Lúc này trong đầu cô đang tính xem phải cảm ơn Thiên Hạ thế nào.
Hôm qua Ngân Phong về mang theo một miếng thịt thú năng lượng thật lớn, nói là Huyền Kỳ tặng nhà họ một con cự ngưu thú ở rừng mê vụ.
Cô không biết miếng thịt này có gì đặc biệt, nhưng mấy người bạn đời của cô thì mắt sáng rực, sau đó Ngân Phong giải thích cho cô mới biết món quà Huyền Kỳ tặng họ quý giá đến nhường nào.
Bây giờ lại thêm bàn ăn và tủ lạnh...
San Hô đi đến bên cạnh Thiên Hạ, ôm chầm lấy cô.
“Hu hu hu, Thiên Hạ cậu tốt với tôi quá... trả không hết, căn bản trả không hết.”
Hôm nay Thiên Hạ cảm thấy là ngày cô cười nhiều nhất, đúng vậy... lời San Hô nói lại làm cô muốn cười.
Thiên Hạ dùng ngón tay chọc chọc trán San Hô: “Trả cái gì mà trả, ai cần cậu trả chứ, đừng có nói bậy.”
Cô muốn đối tốt với cô ấy, ai cần cô ấy trả chứ, thật là.
San Hô xứng đáng.
Lúc trước khi cô chẳng có gì, chỉ có San Hô hào phóng bày tỏ thiện ý với cô.
Cô vẫn nhớ San Hô đã để cô lên lưng Khuê Trạch, lúc đó còn nói muốn mang thức ăn cho cô.
Lúc đó bọn họ mới gặp nhau lần đầu...
Huyền Kỳ bưng một bát thịt áp chảo xong đi tới đặt trước mặt Thiên Hạ: “Hạ Hạ ăn trước đi, anh đi làm cái tủ lạnh rồi về.”
Nói xong liền xoay người ra khỏi hang.
Hàn Xuyên vừa nhặt trái cây về thì thấy Thiên Hạ đang mỉm cười nhìn cậu.
“Vất vả cho cậu rồi Hàn Xuyên, cái sàn nhà đó, tôi nói cậu nghe... trước tiên là như thế này...”
Thiên Hạ vội vàng dặn dò chuyện sàn nhà, nhân lúc bây giờ còn nhớ, không thì lát nữa quên mất.
