Chương 74: Dương Thú Biến Long Thú
Khi ánh nắng vàng chuyển sang màu vàng vọt, Huyền Kỳ cuối cùng cũng đến được mê vụ chi sâm, còn bữa dã ngoại của Thiên Hạ và mọi người cũng kết thúc trong ánh nắng vàng vọt đó và họ bắt đầu quay về.
Sau khi thu dọn đồ đạc, mọi người bắt đầu đi về. Ngân Phong và Hàn Xuyên, hai con sư tử, đi song song, trên lưng mỗi con là bạn đời của mình, còn Phù Ngọc đi sau Hàn Xuyên.
Hàn Xuyên đi chưa được hai bước, cứ cảm thấy có gì đó không đúng. Cậu quay đầu lại nhìn hai lần, ừm... không phát hiện ra vấn đề gì.
Cuối cùng, sau lần quay đầu thứ ba, cậu mới nhận ra có gì đó không ổn.
Hàn Xuyên dừng bước, quay người nhìn con hồ ly xích kim phía sau, vô cùng khó hiểu.
“Này, cậu không về nhà mà đi theo tôi làm gì? Nhà cậu đâu có ở bộ lạc Sư Vương.”
Hàn Xuyên thắc mắc, ai về nhà nấy, sao cậu ta còn đi theo mình chứ?
Nghe Hàn Xuyên nói vậy, Phù Ngọc khựng người.
Ơ... chết, cậu quên mất.
Phù Ngọc giả vờ bình tĩnh nói: “Chỉ muốn tiễn mọi người một đoạn, cảm ơn hôm nay đã tiếp đãi.”
Hàn Xuyên quay đầu, bước về phía trước, ném lại một câu: “Không cần tiễn đâu, đừng quên chuyện tôi đã nói với cậu, về bộ lạc của cậu đi.”
Hàn Xuyên đi rồi, những người khác cũng đi theo, chỉ còn Phù Ngọc đứng yên tại chỗ.
Phù Ngọc nhìn bóng dáng mọi người đi xa, trong mắt đầy vẻ cô đơn.
Nhưng rồi cậu nhanh chóng lấy lại tinh thần, vì nghĩ đến chuyện Hàn Xuyên dặn dò, cậu liền xoay người, phóng nhanh về phía bờ bên kia.
Cậu phải về bộ lạc để làm việc.
Khi Thiên Hạ về đến nhà, phát hiện Huyền Kỳ vẫn chưa về, không hiểu sao cô lại thấy bất an.
“Hàn Xuyên, Huyền Kỳ có nói là đi bao lâu không? Mặt trời sắp lặn rồi mà anh ấy vẫn chưa về.”
Hàn Xuyên bế Thiên Hạ đi thẳng vào trong hang nhỏ, đặt cô lên ổ cỏ rồi nhìn vào mắt cô nói: “Anh ấy không nói sẽ đi bao lâu, nhưng nếu tối nay không về thì ngày mai chắc sẽ về, trước đây cũng vậy mà. Nên Hạ Hạ đừng lo, với lại, anh ấy là thú nhân cấp chín mà.”
Dù Hàn Xuyên nói vậy, nhưng Thiên Hạ vẫn thấy không yên tâm, tim cô đập loạn xạ.
Thấy Thiên Hạ lo lắng, Hàn Xuyên an ủi: “Huyền Kỳ chắc chắn không sao đâu, anh ấy mạnh như vậy thì có chuyện gì được. Hạ Hạ, em có muốn ngủ một chút không?”
Thiên Hạ chưa bao giờ nghi ngờ thực lực của Huyền Kỳ, nhưng... thôi, nghĩ nhiều chỉ thêm buồn.
Thiên Hạ gật đầu rồi nằm xuống.
“Hạ Hạ, anh ở ngoài hang lớn đây, có gì thì gọi anh một tiếng.”
“Vâng.”
Hàn Xuyên đợi đến khi Thiên Hạ ngủ say mới đi ra ngoài, sắp xếp lại đồ đạc trong nhà một chút rồi nằm xuống ổ cỏ ở hang lớn.
Lúc này, Huyền Kỳ ở mê vụ chi sâm đang phải chiến đấu ác liệt, anh biến thành hình thú khổng lồ để chống đỡ đòn tấn công của đối phương.
Huyền Kỳ đánh rất vất vả, vì đối phương cùng cấp với anh, đều là thú nhân cấp chín, mà đối phương là thú nhân biết bay, còn anh là thú nhân đi trên mặt đất, gần như bị áp chế hoàn toàn.
Huyền Kỳ nhìn con rồng đen khổng lồ đang bay trên bầu trời, vô cùng khó hiểu, từ khi nào ở đây lại xuất hiện một thú nhân cấp chín vậy?
Mà... lại còn là long nhân nữa?
Tính cả anh thì bây giờ đã có ba thú nhân cấp chín rồi.
Đột nhiên, con rồng đen trên bầu trời há miệng phun ra một ngọn lửa rồng về phía anh.
Ngọn lửa này khiến Huyền Kỳ giật mình, anh lập tức biến thành hình người, nhanh chóng né sang bên cạnh. Ngọn lửa rồng đó rơi xuống đất và bốc cháy.
Thấy vậy, Huyền Kỳ dùng dị năng băng để dập tắt ngọn lửa, tránh để lửa lan rộng thiêu rụi khu rừng.
Nhưng không ngờ, Huyền Kỳ đã phong băng ngọn lửa, vậy mà ngọn lửa vẫn cháy trong lớp băng của anh. Chẳng bao lâu, lớp băng đã bị ngọn lửa làm tan chảy, rồi ngọn lửa bắt đầu cháy lan sang những cây cỏ xung quanh.
“Cái gì!? Ngọn lửa này không dập tắt được!”
Chẳng trách lúc nãy anh cảm thấy ngọn lửa này nguy hiểm, nên mới biến thành hình thú để né tránh.
Nhìn ngọn lửa có xu hướng lan rộng, Huyền Kỳ lúc này không kịp nghĩ nhiều, anh hét lớn với con rồng đen trên bầu trời: “Anh mau dập tắt ngọn lửa này đi, anh muốn thiêu rụi cả khu rừng sao!”
Thấy con rồng đen không phản ứng, Huyền Kỳ xoa trán nói tiếp: “Tôi xin lỗi, tôi thật sự không cố ý, tôi có thể giải thích, anh dập lửa trước đã.”
Vừa dứt lời, con rồng đen hạ xuống trước ngọn lửa, biến thành hình người, vung tay lên, ngọn lửa đang cháy lập tức tắt ngấm.
Thấy vậy, Huyền Kỳ chợt nghĩ đến một lời đồn mà anh từng nghe...
Huyền Kỳ nhìn đối phương dò hỏi: “Anh là long tộc đến từ Tây đại lục?”
Xích Hoa không ngờ có thú nhân biết đến long tộc, anh ta bất giác nhìn kỹ đối phương, nhưng không đáp lại.
Thấy đối phương chỉ nhìn mình mà không trả lời, Huyền Kỳ bèn tự giới thiệu: “Tôi là Huyền Kỳ, Huyền Vương Xà thú nhân, đến từ Nam đại lục. Tôi xin lỗi, lúc đuổi theo con mồi tôi đã sơ ý làm bị thương anh.”
Thật ra, Huyền Kỳ hơi áy náy, vừa nãy khi đối phương hạ xuống bằng hình thú, anh đã thấy rõ trên cánh của anh ta có một lỗ nhỏ...
Ừm... đúng vậy, anh làm đấy.
Chuyện này nói ra thì đúng là hoang đường.
Huyền Kỳ vào mê vụ chi sâm rồi bắt đầu săn bắn, săn được kha khá con mồi ở khu vực bên ngoài, sau đó khi đuổi theo một con Cự Dương Thú khoảng cấp tám thì anh vào sâu bên trong khu rừng.
Trước đây anh chưa từng vào sâu bên trong, anh đến mê vụ chi sâm chủ yếu để săn bắn, con mồi ở khu vực ngoài rất nhiều, anh không cần thiết phải vào sâu.
Với lại, anh cũng không có tính tò mò, nhất định phải xem trong khu rừng thần kỳ này có gì, nên mỗi lần săn đủ con mồi là anh đi về.
Không biết có phải gần đây có nhiều thú nhân đến khu rừng săn bắn hay không, lần này đến, con mồi ở khu vực ngoài ít hơn hẳn, nên anh mới đuổi theo con mồi này vào sâu bên trong.
Chủ yếu là lần đầu tiên anh thấy con mồi cấp tám ở khu vực ngoài, nghĩ có lẽ thịt của nó sẽ ngon hơn, nên mới đuổi theo.
Điểm khác biệt giữa khu vực trong và ngoài là, khu vực ngoài không có sương mù, còn khu vực trong lại giống như bên ngoài khu rừng, đều bao phủ một lớp sương mù màu xám, chỉ cần cách xa một chút là không nhìn thấy gì.
Sau khi đuổi con Cự Dương Thú vào khu vực trong, anh phóng dị năng về phía con Cự Dương Thú...
Sau đó, anh thấy một bóng đen trong sương mù, tưởng là con Cự Dương Thú, nên định kết liễu nó bằng một đòn chí mạng, bắn ra một mũi tên lửa.
Rồi anh nghe thấy một tiếng gầm rung trời...
Lúc đó anh còn thắc mắc, con Cự Dương Thú cấp tám kêu như vậy sao?
Rồi trong sương mù bỗng nhiên một quả cầu lửa lao tới, sau đó... trước mặt anh, trong sương mù hiện ra một cái đầu rồng.
Huyền Kỳ: ?
Nói là Cự Dương Thú mà nhỉ?
