Chương 98: Sự hòa hợp kỳ lạ
San Hô ăn no ngủ kỹ rồi liền muốn đi tìm Thiên Hạ chơi. Nàng và Ngân Phong vừa đi từ cửa nhà sang thì đã thấy ba người đứng ngay trước cửa động.
San Hô nghi hoặc nhìn sắc trời một lát, sau đó ánh mắt lại dừng trên người Phù Ngọc...
Trời sắp tối rồi, sao hắn còn ở đây, không về nhà à?
“Ngân Phong, anh có thấy bọn họ có gì đó khác lạ không?”
San Hô dựa vào Ngân Phong, tưởng rằng mình nói rất nhỏ, đang lúc Ngân Phong muốn nói gì đó thì giây tiếp theo...
“San Hô, cô không biết là khi nói về người khác thì phải nhỏ tiếng lại sao?”
Hàn Xuyên mặt không cảm xúc nhìn hai người nói.
Nghe vậy, sắc mặt San Hô cứng đờ, nàng hơi ngượng ngùng quay đầu nhìn Ngân Phong.
“Em... vừa nãy nói không nhỏ sao?”
Ngân Phong xấu hổ xoa xoa mũi.
“Nhỏ... nhỏ chứ, đều tại Hàn Xuyên, anh ấy thính tai quá, không liên quan đến San San đâu.”
Hàn Xuyên: ?
Phù Ngọc bên cạnh, khóe miệng nhướng lên rồi lại cố hạ xuống, chứng tỏ hắn đang cố nhịn cười.
San Hô cũng không bận tâm nhiều, nàng nhìn sang Huyền Kỳ bên cạnh: “Thiên Hạ đâu? Cô ấy ngủ rồi à? Ngủ bao lâu rồi, vẫn chưa dậy sao?”
Huyền Kỳ quay đầu nhìn vào trong động.
“Ngủ khá lâu rồi, không biết đã dậy chưa.”
Nói xong liền xoay người đi vào trong động, Hàn Xuyên và Phù Ngọc cũng theo sát phía sau.
San Hô lúc này có chút do dự, nàng nhìn Ngân Phong bên cạnh: “Chúng ta vào hay không vào đây?”
Ngân Phong suy nghĩ một chút: “Vào chứ, vừa nãy Huyền Kỳ chẳng phải nói Thiên Hạ ngủ lâu rồi sao, giờ cũng nên dậy rồi.”
Thế là hai người cũng nối gót đi vào trong động.
Thiên Hạ quả thật đã dậy, chỉ là lúc nàng dậy gọi Huyền Kỳ và Hàn Xuyên đều không có ai đáp lại, sau đó Xích Hoa bước vào.
“Ơ? Sao chỉ có mình ngươi thôi, Huyền Kỳ bọn họ đi làm gì rồi?”
“Không biết, ta bế nàng dậy nhé?”
Hành động này của Xích Hoa khiến Thiên Hạ có chút bất ngờ.
Đây là bắt đầu vào vai bạn đời rồi sao?
Thành thật mà nói, nàng thật không ngờ người đầu tiên vào vai bạn đời lại là Xích Hoa.
Dù sao nàng vẫn luôn cảm thấy Xích Hoa đối với mình cũng chẳng có tình cảm gì, chỉ sợ hắn chỉ muốn ở nhờ trong động thôi...
“Được... ta hơi đói, hôm nay muốn uống chút canh.”
Hai tay Xích Hoa đang bế Thiên Hạ bỗng cứng đờ, nhưng rất nhanh hắn đã khôi phục lại vẻ mặt bình thường.
“Được, lát nữa ta sẽ nói với Huyền Kỳ bọn họ.”
Đúng lúc Xích Hoa bế Thiên Hạ ra ngoài thì đụng ngay Huyền Kỳ và những người khác đang đi vào.
“Thiên Hạ nói đói bụng, muốn uống chút canh thịt.”
Xích Hoa vừa nói vừa đặt Thiên Hạ ngồi vững vàng lên ghế.
Phù Ngọc vừa nghe Thiên Hạ đói bụng muốn uống canh, liền xoay người đi rửa nồi rửa thịt, chuẩn bị thức ăn, tốc độ nhanh đến mức Hàn Xuyên cũng không kịp phản ứng.
“Này, con cáo chết tiệt này...”
Hàn Xuyên vừa định nói vài câu với Phù Ngọc, lại liếc thấy ánh mắt lạnh lùng của Huyền Kỳ nhìn mình, hắn lập tức nuốt lời định nói xuống, rồi ngồi phịch xuống đối diện Thiên Hạ.
Hàn Xuyên: ấm ức...
Huyền Kỳ và Xích Hoa liếc nhìn nhau một cái, một người ngồi cạnh Thiên Hạ, một người ngồi cạnh Hàn Xuyên.
Thiên Hạ nhìn bóng dáng Phù Ngọc bận rộn, lại nhìn Hàn Xuyên và Xích Hoa đối diện, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Huyền Kỳ.
Đúng là kỳ lạ, ngủ một giấc dậy... bầu không khí gia đình này lại hòa hợp đến mức quái dị.
“Thiên Hạ Thiên Hạ, cậu dậy rồi!”
San Hô hưng phấn chạy tới rồi ngồi vào vị trí bên cạnh Thiên Hạ, Ngân Phong theo sau, rồi ngồi vào chỗ bên cạnh Xích Hoa.
Nhìn thấy San Hô đến, Thiên Hạ mỉm cười dịu dàng.
“Ừ, vừa mới dậy, gặp chuyện vui gì à? Trông cậu có vẻ vui lắm.”
San Hô nhìn quanh một vòng tất cả mọi người trong phòng, rồi tiến lại gần Thiên Hạ, nhỏ giọng hỏi: “Thiên Hạ, nhà cậu bây giờ là tình huống gì vậy?”
Có lẽ vì vừa bị Hàn Xuyên nhắc nhở, nên khi lại gần Thiên Hạ, nàng nói rất nhỏ, sợ người khác nghe thấy lời nói của mình.
Nhưng, nàng nói nhỏ quá, Thiên Hạ không nghe được một chữ nào!
“Cậu nói to lên một chút, tôi nghe không rõ.”
San Hô lúc này hơi ngượng ngùng, thế là lần này nàng trực tiếp ghé sát vào tai Thiên Hạ, lại hơi tăng âm lượng lặp lại câu vừa rồi.
Thiên Hạ liếc Ngân Phong đối diện một cái, lại nhìn San Hô bên cạnh, lập tức hiểu rõ.
Đây là đến xem kịch vui đây mà!
Thiên Hạ mỉm cười với San Hô, rồi bắt đầu giới thiệu cho nàng về thành viên mới trong gia đình mình.
“San Hô, giới thiệu với cậu thành viên mới của nhà tôi, Xích Hoa chắc cậu cũng không xa lạ gì, bạn đời thứ tư của tôi, đến từ long tộc, thú nhân cấp chín.”
Thiên Hạ vừa dứt lời, Ngân Phong bên cạnh Xích Hoa liền đứng phắt dậy.
“Cấp... cấp chín thú nhân?”
Ngân Phong không thể tin nổi nhìn Xích Hoa bên cạnh, rồi lại quay đầu nhìn Thiên Hạ, lúc này cả người hắn như bị sét đánh trúng.
Quá vô lý, quá vô lý!
Việc thăng cấp của thú nhân khó khăn biết bao, trước khi thế hệ của họ ra đời, cấp sáu như tù trưởng bọn họ đã là kẻ xuất chúng nhất khu rừng này rồi, mà cho đến khi thế hệ của họ ra đời rồi trưởng thành, bọn họ vẫn chưa thể đột phá cấp sáu, có thể thấy việc thăng cấp khó khăn đến mức nào.
Tại sao người ta luôn nói cấp chín là tồn tại ngang hàng với truyền thuyết, chính là vì rất nhiều thú nhân có thiên phú khá sau khi thăng lên cấp bảy liền không thể lên cao hơn nữa, càng không cần nói đến những thú nhân thiên phú bình thường.
Nếu thiên phú tốt một chút, may mắn một chút, lại cố gắng thêm thì có thể lên được cấp tám, mà những người như vậy đã thuộc vào dạng cực kỳ hiếm có rồi.
Nhưng đa số thú nhân bình thường cả đời nhiều nhất cũng chỉ lên được cấp sáu, thiên phú mạnh hơn một chút thì lên được cấp bảy, có thể lên được cấp tám đã thuộc vào dạng thiên phú cực kỳ ưu tú, nên càng không cần nói đến việc lên cấp chín.
Lên được cấp chín và cấp chín trở lên thật sự quá xem trọng điều kiện tiên thiên.
Nếu nói lên được cấp tám đã thuộc vào dạng thiên phú ưu tú, thì cấp chín quả thực có thể gọi là con cưng của thú thần, đó đã không thể dùng từ thiên phú dị bẩm để hình dung nữa.
Bọn họ trước đây từng nghe nói đến sự tồn tại của thú nhân cấp tám, nhưng chưa từng nghe nói có ai từng gặp thú nhân cấp chín, cho nên mới nói thú nhân cấp chín ngang hàng với truyền thuyết, mãi cho đến khi Huyền Kỳ xuất hiện mới khiến bọn họ kinh ngạc.
Thì ra trên thế giới này thật sự có tồn tại thú nhân cấp chín.
Nhưng hiện tại, tồn tại đáng sợ như vậy, trong cái bộ lạc nhỏ bé này lại có tới hai người, mà Thiên Hạ, một giống cái lại có tới hai người bạn đời có thực lực cấp chín...
Đáng sợ, thật sự quá đáng sợ!
Tên thú nhân mới đến này là cấp chín thì thôi đi, mà hắn còn là một con rồng nữa!
Chiến lực của long tộc trong những câu chuyện được lưu truyền lại đều là tồn tại có sức hủy diệt trời đất, ngọn lửa bất diệt vốn có của long tộc đã trở thành cơn ác mộng của thế hệ tổ tiên ngày xưa.
