Chương 12: Oan gia ngõ hẹp
Cơ giáp võ sư khi chế tạo, so với cơ giáp thường, được thêm vào vài chục loại vật liệu năng lượng.
Những vật liệu năng lượng này, chỉ có võ sư mới có thể phóng thích năng lượng để khống chế năng lượng ẩn chứa bên trong vật liệu, khiến năng lượng đó từ từ dung nhập vào vật liệu thường.
Cơ giáp được tạo ra như vậy, tính năng phòng ngự và tấn công tốt hơn cơ giáp thường gấp mười lần, ngàn lần, thậm chí vạn lần!
Khi sử dụng, những cơ giáp này giống như mọc trên người võ sư, có thể được võ sư dùng tinh thần lực tùy ý khống chế.
Vì vậy, cơ giáp võ sư cũng giống như võ sư, cũng có phân cấp bậc.
Võ sư cấp cao có thể sử dụng cơ giáp cấp thấp, ngược lại thì không thể.
Bởi vì võ sư cần dùng tinh thần lực và năng lượng để khống chế năng lượng bên trong cơ giáp, khiến nó dung hợp với bản thân, mới có thể sử dụng cơ giáp đó.
Cơ giáp thường rất rẻ, một hai vạn tinh tệ là có thể mua được một cỗ.
Nhưng cơ giáp võ sư thì đặc biệt đắt.
Một cỗ cơ giáp võ sư cấp một, phẩm chất thường cũng phải bốn năm vạn tinh tệ, mà cơ giáp võ sư cấp cao phẩm chất tốt, một cỗ còn có thể bán được hơn một triệu tinh tệ...
Lăng Lạc: “...”
Xin lỗi.
Làm phiền rồi.
Bất quá...
Đắt quá cô mua không nổi, mua một cỗ rẻ tiền dùng để nghiên cứu, vẫn có thể được.
Tuy rằng định mua một cỗ rẻ tiền về nghiên cứu chơi, nhưng cô là người nhìn người thì nhìn mặt, nhìn cơ giáp, tự nhiên cũng phải chọn cỗ nào đẹp.
Cô dạo một hồi, cuối cùng vẫn chi hơn năm mươi vạn tinh tệ, mua một cỗ cơ giáp võ sư cấp một, phẩm chất hạng A.
Sợ túi trữ vật không đủ dùng, cô lại mua một chiếc nhẫn không gian, chuyên dùng để chứa cơ giáp.
Vừa trả tiền xong, Lăng Nhã bọn họ từ bên ngoài đi vào.
Lăng Lạc: “...”
Đúng là oan gia ngõ hẹp.
Chu Hiểu Hiểu là người đầu tiên chú ý đến Lăng Lạc: “Là cô? Cô đến đây làm gì?”
Lăng Lạc vẻ mặt thản nhiên: “Cô đến làm gì, tôi đến làm gì.”
“Ha ha ha ha, tôi nói tôi đến mua cơ giáp võ sư, chẳng lẽ cô muốn nói với tôi là cô cũng đến mua cơ giáp võ sư?”
Chu Hiểu Hiểu cười khẩy: “Chỉ là cơ giáp võ sư cấp thấp nhất, cũng phải có lực chiến đấu đạt cấp một trở lên mới dùng được, cô là đồ phế vật, cho dù mua, cô dùng được sao?”
Lăng Lạc một chút cũng không giận, cười vờ vờ xòe tay: “Ai biết được? Biết đâu tôi mua về để tháo ra chơi.”
“Tháo ra chơi? Cô tưởng cơ giáp võ sư là sắt vụn à? Đồ phế vật này, trong người không có năng lượng, cô tháo kiểu gì?”
Lăng Lạc xoa cằm, nghiêm túc suy nghĩ một chút: “Tìm mấy cỗ cơ giáp hỏng để tháo?”
“Cô!”
“Thôi Hiểu Hiểu, đừng chấp với cô ta.” Chu Càn liếc Lăng Lạc một cái, rồi thu hồi ánh mắt: “Cỗ cơ giáp này không tệ, qua xem thử có thích không.”
“Thích! Thích!” Chu Hiểu Hiểu vừa nhìn cái đầu tiên, đã bị mê hoặc, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức xụ xuống: “Nhưng mà đắt quá, phải năm mươi vạn tinh tệ. Mà ba chỉ cho em mười lăm vạn ngân sách—”
Chu Càn lúc này mới để ý đến giá cả, cũng nhíu mày, nhưng cuối cùng vẫn nói: “Không sao, phần còn lại anh bù cho em.”
“Thật sao? Cảm ơn anh trai!”
“Đương nhiên là thật.” Chu Càn lại quay đầu nói với nhân viên công tác: “Mở cửa khoang ra, chúng tôi muốn xem kỹ cỗ cơ giáp này.”
Nhân viên công tác nhìn Lăng Lạc, nói: “Nhưng cỗ cơ giáp này, vị khách này đã mua rồi.”
“Cái gì?! Đây chính là cơ giáp võ sư!” Chu Hiểu Hiểu biến sắc: “Cô dùng không được, bỏ ra nhiều tiền mua cỗ cơ giáp đắt tiền này làm gì?! Tôi ra lệnh cho cô, lập tức nhường cỗ cơ giáp này cho tôi!”
Lăng Lạc hừ lạnh: “Không nhường!”
“Cô!”
Lăng Nhã nhíu mày: “Cô dùng không được, tại sao nhất định phải tranh với Hiểu Hiểu?”
