Chương 18: Khoan đã, tôi còn chưa đánh mà!
Cô xem được hai hiệp thì đã chán đến mức ngáp dài, chẳng còn hứng thú xem tiếp.
Dựa vào trận đấu này, cô thấy thực lực của hai người họ còn không bằng cô hồi mới luyện khí tầng năm.
Còn bây giờ cô đã luyện khí tầng tám, sắp đột phá lên tầng chín rồi, nghĩa là cả lớp này cộng lại cũng không phải đối thủ của cô!
Bạn cùng lớp thấy cô ngáp thì mỉa mai: “Trận đấu hay vậy mà cũng buồn ngủ được, đúng là đồ phế vật!”
“Không hiểu nên mới buồn ngủ chứ sao, người ta là phế vật, chúng ta đừng đòi hỏi cao quá.”
“Haha, cũng đúng.”
Lăng Lạc không phải phế vật, trong lòng cũng chẳng thấy gì khi bị gọi là phế vật, nhưng nghe nhiều thì thấy phiền.
Đang lúc buồn chán không có gì tiêu khiển, có người đưa tới cửa, cô đương nhiên không khách sáo.
Cô khẽ nhếch môi, trong lúc người khác không để ý, nhặt hai viên đá nhỏ, lặng lẽ bắn vào mặt hai người kia.
“Đau quá!”
Nói rồi, họ đứng phắt dậy.
Các bạn khác không hài lòng: “Hai người đứng lên làm gì? Che mất tầm nhìn của bọn tôi rồi.”
“Nhưng, nhưng vừa nãy có người ném đá vào bọn tôi.”
“Đúng vậy!”
Một trong hai người kia theo bản năng nhìn về phía Lăng Lạc: “Cô, có phải cô không?!”
Người kia kéo anh ta: “Anh bị đánh ngốc rồi à? Anh quên cô ta là phế vật rồi sao, sao có thể là cô ta được?”
“Cũng đúng.”
Lăng Lạc: “…”
Phản ứng nhàm chán thật, cô càng chán hơn.
Hầy.
Một lớp có ba mươi học sinh.
Trận đấu một đối một diễn ra gần ba tiếng đồng hồ, ngoại trừ Lăng Lạc và đối thủ của cô, những người còn lại đều đã thi đấu xong.
Tỉ số giữa lớp 01 và lớp 02 là: 16:13.
Kết quả vừa ra, tất cả học sinh lớp 02 đều ỉu xìu.
Trợ giảng Nghiêm Vũ nói: “Được rồi, nghỉ ngơi nửa tiếng rồi chúng ta đến phòng vật liệu tìm hiểu về vật liệu chế tạo cơ giáp.”
“Vâng!”
Tất cả mọi người đứng dậy, định đi thì Lăng Lạc không chịu, lên tiếng: “Khoan đã, tôi còn chưa đánh mà!”
Học sinh lớp 02 vốn đang không vui, nghe vậy sắc mặt càng khó coi hơn.
“Cô đấu thì tỉ số chỉ là 17:13 thôi, cô không thấy xấu hổ, chúng tôi còn thấy phí thời gian!”
Lúc này, đối thủ lớp 01 là Dương Hạo Thiên cười khẩy: “Các người thấy phí thời gian, tôi lại sợ lỡ tay làm cô ta bị thương, còn phải đền tiền thuốc cho cô ta nữa!”
“Đúng đấy! Không đấu nữa, đi thôi!”
Lăng Lạc nhìn thẳng vào Nghiêm Vũ: “Trợ giảng, dù anh là trợ giảng cũng không có quyền tước đoạt cơ hội thi đấu của tôi chứ?”
“Tôi vốn có ý tốt, đã không biết điều thì thôi, cứ muốn đấu thì đấu! Dương Hạo Thiên, cậu đấu với cô ta!”
Dương Hạo Thiên bĩu môi: “Vâng, học trưởng.”
“Đồ phế vật mà còn dám ngông nghênh, Hạo Thiên, đừng có nương tay, đánh cho cô ta một trận!”
“Hồ đồ!” Nghiêm Vũ quát: “Đúng quy định, điểm đến là dừng, không được làm bị thương người, nghe rõ chưa?”
“Rõ!”
Lăng Lạc lười tranh cãi với họ, nói: “Tới đi.”
“Cô ra tay trước đi, tôi phải xem thực lực của cô đến đâu rồi mới ra tay, nếu tôi ra tay không biết nặng nhẹ, làm cô bị thương—”
“Phiền phức!”
Lăng Lạc chờ lâu như vậy, sớm đã sốt ruột, cô nhảy bổ tới, một cước đá vào đầu Dương Hạo Thiên!
“Cái gì?!”
Sắc mặt mọi người đều thay đổi.
Dương Hạo Thiên phản ứng lại, dựa vào lực cú đá của Lăng Lạc mà bắt đầu phản công.
Tuy nhiên, anh ta vừa ra tay, Lăng Lạc đã giẫm lên lưng anh ta, nhanh nhẹn tấn công từ phía sau!
Dương Hạo Thiên ban đầu còn sợ làm Lăng Lạc bị thương, không dùng toàn lực đối phó với cô.
Khi phát hiện Lăng Lạc lợi hại hơn anh ta tưởng, anh ta mới dùng toàn lực.
Nhưng Lăng Lạc đều né tránh hết tất cả.
