Chương 11: Nghèo
Một giờ rưỡi sáng, Tống Thì dừng chân trước một nhà trọ nhỏ vẫn còn sáng bảng hiệu.
Ánh mắt xuyên qua tấm rèm nhựa trong suốt, sau quầy là một gã đàn ông to lớn, lưng còng, đang gảy con mèo vẫy tay may mắn trên quầy.
Tay hắn cứ gảy lia lịa, phát ra tiếng “cạch cạch cạch” khe khẽ. Chợt nghe tiếng rèm va đập mạnh, hắn vội thẳng lưng, vẻ mặt hung tợn.
Hắn liếc người bước vào, thấy rõ đối phương mặc đồ bệnh nhân, cặp lông mày rậm rạp chau lại thành chữ “xuyên”.
Giờ này mà có một cô gái trông chưa đủ tuổi, mặc đồ bệnh nhân xuất hiện, sau lưng thường kéo theo không ít rắc rối.
“Thuê phòng?” Giọng hắn thô ráp như chính con người hắn, như lưỡi dao cùn mài trên đá.
“Vâng.” Tống Thì kéo áo lại, “Thuê một đêm.”
“Quét quang não.” Hắn đưa quang não của mình ra.
Tống Thì đứng yên, “Ngày mai tôi trả tiền.”
Gã đàn ông thu quang não về, “Tiệm này không cho nợ, không trả nổi thì cút đi.”
Tống Thì mặt không đổi sắc, “Ngày mai người nhà tôi đến, tôi trả gấp ba.”
Gã đàn ông nhìn quang não trên cổ tay Tống Thì, “Cô mà trả nổi thì giờ dùng quang não gọi người nhà chuyển tiền đi.” Rõ ràng hắn đã nhìn thấu ý đồ của Tống Thì.
Tống Thì: “... Ngày mai tôi chắc chắn trả được, Du Liệp—” Cô giơ tay cầm quang não lên rồi khựng lại.
Tống Thì định nói tập đoàn Du Liệp sau khi xác định vị trí Địa Lang Thú sẽ chuyển cho cô một vạn tệ Liên bang.
Ngày mai cô chắc chắn trả được.
Nhưng đối phương rút ra một khẩu súng, họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào đầu cô.
Tống Thì: “...”
Cô im lặng hạ tay xuống, xoay người vén rèm, rời khỏi tiệm.
Chủ quán vươn cổ nhìn theo, xác nhận Tống Thì đã đi xa, mới cẩn thận nhét khẩu súng vào gầm quầy như báu vật.
Tống Thì lang thang vô định trên phố.
Hai bên đường, biển quảng cáo đủ màu sắc rực rỡ, không ít khách sạn vẫn mở cửa, nhưng nghe nói Tống Thì ngày mai mới trả được tiền, đều không ngoại lệ đuổi cô ra.
Thử liên tiếp bảy nhà, đều thất bại, Tống Thì từ bỏ ý định thuê phòng.
Tìm đại một chỗ ngồi qua đêm, ngày mai tiền về rồi kiếm chỗ khác.
Đi ngang một quán cà phê đã đóng cửa, trước cửa trải thảm, Tống Thì tìm một góc ngồi xuống, co chân giữ ấm.
Lần thứ N kiểm tra số dư tài khoản, vẫn chưa có tiền chuyển tới.
Tống Thì chẳng buồn ngủ, bèn vào trang web chính thức của tập đoàn Du Liệp, xem lại bình luận của mình. Phía quan phương vẫn chưa trả lời liệu xác minh thành công hay không.
Tống Thì thoát khỏi phần bình luận, lướt xem các nội dung khác trên trang web, tìm hiểu về tập đoàn Du Liệp.
Tập đoàn Du Liệp phủ khắp mười một căn cứ loài người của Liên bang, là một trong số ít tập đoàn có thể mở chi nhánh ở mọi căn cứ.
Tính chất công việc giống hệt tên công ty: săn bắt.
Xử lý dị thú trốn trong căn cứ loài người, cũng như ra khỏi căn cứ bắt dị thú hoang dã, rồi bán cho giới nhà giàu.
Ở mỗi căn cứ Liên bang, giới nhà giàu đều sống ở nội thành. Nội thành là trung tâm căn cứ, có tường thành kiên cố hơn và đội quân bảo vệ dũng mãnh hơn, là nơi tụ họp của giới nhà giàu và giác tỉnh giả, an toàn gấp trăm lần ngoại thành.
Một số nhà nghiên cứu cũng sống ở nội thành, họ cần dị thú để nghiên cứu, tập đoàn Du Liệp cung cấp nguồn vật thí nghiệm cho họ.
Ngoài ra, nhân viên vào làm tại tập đoàn Du Liệp còn hỗ trợ chính phủ truy bắt tội phạm, nhận tiền thưởng.
Tóm lại, tập đoàn Du Liệp có quan hệ chằng chịt với chính phủ, là cầu nối giữa nội thành và ngoại thành.
Trang web chính thức ghi chép như trên.
Tống Thì kéo xuống, có một chuyên mục chuyên đăng các nhiệm vụ gần đây của tập đoàn Du Liệp, và những người đã hoàn thành xuất sắc.
Giống như một bảng vinh danh.
Tống Thì nghĩ đến danh thiếp Tần Dĩ đưa cho mình, trong vali, chắc đã hóa thành tro cùng vụ nổ.
Không biết tấm ảnh có dùng được không, Tống Thì mở album trong quang não, lúc thu dọn vali cô đã chụp lại tấm danh thiếp.
“Em gái, một mình à?”
Tay Tống Thì đang lướt album khựng lại.
Cô đã nghĩ, trong thế giới hỗn loạn này, một mình cô lang thang đầu đường, có lẽ không thể bình yên qua đêm được, đó cũng là lý do cô muốn thuê phòng.
Nhưng cô không ngờ rắc rối lại đến nhanh như vậy.
Cô tắt quang não, nhìn về phía phát ra âm thanh.
Bốn tên lưu manh trạc tuổi nhau, đều ăn mặc kiểu punk đường phố, đứng ở đối diện huýt sáo với cô.
Đúng lúc một chiếc xe điện chạy ngang qua, bọn chúng không thể qua ngay.
Tống Thì đứng dậy, nhìn trái nhìn phải, cuối cùng chạy về hướng mình vừa tới.
Bốn tên kia đợi xe điện đi qua hẳn, thì thấy người đối diện đã biến mất.
“Nó chạy hướng đó, đuổi theo!”
Phố phường lúc nửa đêm vẫn nhộn nhịp, tuy không đông đúc như ban ngày, nhưng vẫn có không ít người đi chơi.
Dám ra ngoài vào giờ này, bản thân đã không phải hạng tầm thường, mà đều đi thành nhóm ba năm người, thấy cảnh rượt đuổi này, liền dừng lại xem náo nhiệt.
Một số người còn nhập hội, khi Tống Thì chạy ngang qua thì định túm lấy cô.
Sắc mặt Tống Thì vô cùng khó coi, mượn đà lao tới, cô nắm lấy cánh tay tên đó, đột ngột cúi người một cú vật vai, tên đó không hề phòng bị, thân hình to lớn ngã đánh rầm xuống đất.
Trước khi rời đi, cô còn giẫm mạnh một cái lên đầu hắn, mới hả giận mà tiếp tục chạy.
Bốn tên vừa rồi bị bỏ xa, không biết từ đâu kiếm được hai chiếc xe máy, nhanh chóng rút ngắn khoảng cách với Tống Thì.
Vừa chạy vừa tìm chỗ trú, cuối cùng cô phanh gấp trước cửa nhà trọ đầu tiên.
Quay đầu nhìn lại, hai chiếc xe máy đã dừng, người trên xe vội vàng nhảy xuống.
Đánh cược một phen!!
Chủ tiệm này có súng, chắc có thể dọa bọn chúng chạy.
Tống Thì vén rèm chui vào.
Chủ tiệm đang chống cằm ngủ gật.
Bị tiếng động đột ngột làm giật mình, mắt còn chưa mở ra, đã thò tay xuống gầm quầy lấy súng.
Đợi nhìn rõ là Tống Thì, động tác cầm súng khựng lại, “Sao lại là cô, tôi đã nói—”
Tấm rèm lại bị vén lên, lần này là bốn tên lưu manh ăn mặc lòe loẹt.
Bọn chúng phớt lờ chủ tiệm, đưa tay túm lấy cánh tay Tống Thì.
Tống Thì gạt tay chúng ra, một tay nắm chặt mép quầy, nhìn chằm chằm chủ tiệm sau quầy.
Gã chủ tiệm to béo bị ánh mắt nóng rực của Tống Thì làm cho né tránh, không dám nhìn cô.
Đám lưu manh thấy chủ tiệm không có ý can thiệp, liền được nước lấn tới, hai tên mỗi tên một bên kẹp lấy hai cánh tay Tống Thì, định lôi cô đi.
Đáy mắt Tống Thì thoáng qua một tia thất vọng, nhưng tia thất vọng đó trong khoảnh khắc bị chạm vào cánh tay liền tan biến.
Giãy khỏi sự kìm kẹp của hai tên, Tống Thì chộp lấy con mèo vẫy tay trên quầy, định nện thẳng vào đầu tên cầm đầu gần nhất.
Nhưng bị một tiếng hét lớn đến biến dạng vì căng thẳng ngăn lại.
“Bỏ con mèo vẫy tay của tôi xuống!!!”
“Còn bọn mày nữa, cút hết ra ngoài cho tao!! Đừng có làm phiền tao làm ăn!”
Khẩu súng cuối cùng cũng được rút ra, chĩa thẳng vào đầu tên cầm đầu.
