Chương 40: Thử dò
Tiết tự học buổi tối dài đằng đẵng.
Quản lý ngồi trên bục giảng, cúi đầu chơi quang não, đám học sinh bên dưới thì người nằm gục xuống bàn ngủ, kẻ thì chen chúc nhau ngồi thì thầm to nhỏ.
Tống Thì một tay chống trán, tay kia cầm bút viết nguệch ngoạc trên giấy.
Cửa sau “kẽo kẹt” một tiếng bị đẩy ra, đám học sinh đang rảnh rỗi quay đầu nhìn lại. Cậu học sinh chuyển trường từ sáng đã bị Tống Thì lôi ra ngoài, biệt tăm suốt cả ngày, giờ mới chậm rãi bước vào.
Cậu ta chẳng thèm nhìn ai, đi thẳng về chỗ ngồi của mình.
Tống Thì dồn hết tâm trí vào chuyện ngày mai phải làm gì.
Bỗng có người bên cạnh khẽ gọi cô.
“Chị Tống?”
Tống Thì không để ý, xé tờ giấy đã viết thành từng mảnh nhỏ, nhét vào túi quần đồng phục.
Đối phương lại tăng âm lượng: “Chị Tống?”
Tống Thì bực bội quay đầu, nhìn chằm chằm vào tên con trai tóc đuôi sói đang ngồi đối diện: “Gì?”
Thấy Tống Thì đáp lại, cậu ta lập tức kéo ghế dịch sát bàn Tống Thì, hai tay chồng lên nhau ngồi kiểu học sinh tiểu học.
“Chị Tống, em gọi chị một tiếng chị, sau này chị bao bọc em nhé.”
Cuộc trò chuyện của hai đại ca trong lớp thu hút không ít sự chú ý, đặc biệt giọng cậu chuyển trường không hề cố ý hạ thấp, ai cũng nghe thấy.
Người ngồi trước bàn trước xoay đầu lại, hạ giọng nói với người ngồi trước Tống Thì: “Chắc chắn là cậu ta nghe nói về chuyện … ừm … của chị ấy rồi, biết mình đụng phải đinh, nên vội vàng ôm đùi.”
Người ngồi trước Tống Thì không dám bàn tán chuyện của Tống Thì, nhất là khi cậu ta ngồi gần Tống Thì như vậy.
Cậu ta nghĩ Tống Thì nghe được.
Chỉ khẽ gật đầu gần như không thể nhận ra, vội vàng bày tỏ thái độ của mình.
“Sao cậu vẫn sợ chị ấy thế? Tôi lại thấy chị ấy là người có nguyên tắc, người khác không chọc chị ấy, chị ấy cũng chẳng động vào ai, hơn hẳn đám côn đồ như Đồng Quân.”
Người ngồi trước mím môi, không dám nói gì.
“Cút.” Tống Thì đang bực, lại còn bị nhận làm đại ca, “Mày không đi, tao đánh mày thành cái lồng bàn.”
Người ngồi trước bĩu môi.
Tôi đã bảo rồi mà, thấy chưa, dữ tợn vãi.
Tên tóc đuôi sói không bị Tống Thì dọa đi.
“Em đã tìm hiểu chuyện chị Tống xảy ra sau khi đến đây, vô cùng khâm phục, muốn kết bạn với chị Tống.”
Nắm tay Tống Thì đặt trên đùi dần siết chặt.
“Em tên Lưu Thủy Lâm, chị cứ gọi em là Tiểu Lưu là được. Bố em là trợ lý đặc biệt của đội trưởng đội bảo vệ thành phố, là giác tỉnh giả khoa siêu não. Em cũng là người có xác suất phân hóa cao khoa siêu não. Nghe nói chị Tống là người có xác suất phân hóa cao hệ cuồng bạo, hai ta có thể gặp nhau ở đây, đúng là có duyên.”
Nghe đến chức vụ của bố cậu ta, nắm tay Tống Thì buông lỏng.
Cô ngẩng đầu làm như không có chuyện gì, giọng ôn hòa: “Không phải cậu đánh người ta gãy xương nên mới vào đây sao? Lợi hại như vậy còn cần tôi bao bọc à?”
Lưu Thủy Lâm lập tức kích động, nước bọt văng tung tóe: “Em bị hãm hại! Là tử thù của em đánh gãy xương người ta, em chỉ đi ngang qua, hắn ta liền đổ tội lên đầu em. Đoạn đường đó không có camera, nhân chứng lại toàn là người của hắn, em nói gì cũng không ai tin.”
Người ngồi trước bàn trước bỗng lên tiếng: “Bố cậu là trợ lý đặc biệt của đội trưởng, lời cậu nói không ai tin?”
Cậu ta hỏi đúng câu Tống Thì muốn hỏi.
Tống Thì ngả người ra sau, dựa vào lưng ghế nhìn Lưu Thủy Lâm, chờ câu trả lời.
Lưu Thủy Lâm rũ vai, thở dài: “Còn chẳng phải vì bố em quá ngay thẳng, chưa bao giờ lợi dụng chức vụ để mưu lợi riêng, ngay cả ở trường Nham Minh, em cũng được đối xử như học sinh bình thường.”
Cậu ta nói rất thành khẩn, những người nghe lén xung quanh âm thầm đặt mình vào hoàn cảnh của cậu ta, trong thời đại quyền thế lấn át mọi thứ này, có một người bố như vậy cũng thật là xui xẻo.
Nói xong, Lưu Thủy Lâm lau nước mắt.
Người ngồi trước bàn trước cảm khái: “Nếu lúc trước Tống Thì gặp phải gia đình như nhà Lưu Thủy Lâm, thì người vào trường quản chế e là đã là đại thiếu gia nhà họ Ngụy rồi.”
Người ngồi trước bịt tai lại, không dám nghe cậu ta nói gì nữa.
Tống Thì, Lưu Thủy Lâm, đại thiếu gia nhà họ Ngụy, người nào là người có thể tùy tiện bàn tán chứ.
Huống hồ còn ngay trước mặt người trong cuộc.
Tống Thì nghe thấy, nhưng cũng không nói gì.
Lưu Thủy Lâm lại lên tiếng: “Chị Tống, thật ra em cũng nghe nói chuyện này rồi. Nhà họ Ngụy chẳng phải dựa vào quyền thế để bắt nạt người sao? Em ghét nhất loại người như vậy!”
Lưu Thủy Lâm nắm lấy tay Tống Thì đang đặt trên bàn, vỗ vỗ, nghiêm túc và thành khẩn nói: “Chị Tống, em giúp chị xả giận. Bố em có thể nói chuyện trước mặt đội trưởng đội bảo vệ thành phố. Bố của Ngụy Vũ Vũ chỉ là phó đội trưởng mà thôi, dám ngông cuồng như vậy, em nhất định sẽ khiến bọn họ phải trả giá!”
Tống Thì khẽ rút tay ra.
“Bố cậu thật sự là trợ lý đặc biệt của đội trưởng đội bảo vệ thành phố à?”
“Tất nhiên rồi,” Lưu Thủy Lâm giơ ba ngón tay, chân thành nói, “Em thề với trời.”
“Vậy thì Ngụy Vũ Vũ hồi nhỏ em còn chơi với cậu ta vài lần, nhìn thì ra dáng người, không ngờ lại là loại cặn bã như vậy. Hơn nữa, tại sao cùng hoàn cảnh, em phải bị giam ở đây sáu tháng, còn cậu ta thì không? Em nhất định phải kéo cậu ta vào đây trải nghiệm vài tháng như em.”
Thì ra là do tâm lý bất bình. Mọi người xung quanh bật cười.
Tống Thì cũng nhếch môi cười: “Được thôi, nhưng cậu định giúp tôi cụ thể thế nào?”
“Mai không phải nghỉ sao? Mẹ em lái xe đến đón em, chúng ta đến thẳng văn phòng của bố em, nói rõ tình hình, rồi để bố em báo với tổng đội trưởng, chuyện chẳng phải nhẹ nhàng giải quyết sao?” Cậu ta kích động vỗ tay, như thể thật sự đang nghĩ cho Tống Thì.
Tống Thì cúi mắt, như tự lẩm bẩm: “Thì ra cậu còn có tác dụng như vậy.”
“Vậy tuần sau chúng ta không gặp được Tống Thì nữa à?” Người ngồi trước bàn trước lại lên tiếng.
Lưu Thủy Lâm búng tay một cái: “Tất nhiên, chị Tống vốn dĩ không nên đến đây, chỉ là bị oan thôi. Không phải em đến giải cứu chị Tống đây sao?”
“Vậy tuần sau chúng ta có được gặp đại công tử nhà họ Ngụy không?”
Lưu Thủy Lâm liếc Tống Thì một cái: “Tất nhiên rồi.”
Người ngồi trước bị kẹp giữa hai người cố gắng thu nhỏ sự tồn tại, vùi đầu vào quyển sách đang dựng đứng.
Tiếng chuông tan học buổi tối vang lên, mọi người thu dọn đồ đạc rời đi.
Tống Thì chẳng có gì để thu dọn, đi thẳng ra ngoài.
Lưu Thủy Lâm lập tức đuổi theo, bên tai cô vẫn không ngừng lải nhải: “Sáng mai chúng ta đi cùng nhau nhé”, “Xe của mẹ em đang đợi ở cổng trường”, “Em sắp được rời khỏi đây rồi” vân vân.
Tống Thì nhìn mười mấy bậc thang trước mặt, khóe mắt liếc nhìn cậu con trai bên cạnh vẫn đang lải nhải không ngừng.
Hai người lần lượt bước xuống bậc thứ nhất, bậc thứ hai…
Tống Thì nhanh chóng duỗi chân.
Lưu Thủy Lâm đang nói chuyện quá đà, không để ý dưới chân, trực tiếp bị vấp ngã, lăn hai vòng trên cầu thang, dừng lại ở chiếu nghỉ tầng hai.
Cậu ta chửi một câu tục tĩu, xoa đầu bò dậy.
Tống Thì vẫn đứng ở bậc thứ ba, mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt.
Hệ thống không có nhắc nhở.
Cô cố ý làm Lưu Thủy Lâm vấp ngã, khiến cậu ta ngã xuống cầu thang, nhưng hệ thống không xuất hiện nhắc nhở trừ điểm tiến độ.
Sáng nay Lưu Thủy Lâm mắng cô, cô nện vào đầu cậu ta, bị trừ 1% tiến độ.
Bây giờ lại không bị trừ.
Lưu Thủy Lâm trong khoảng thời gian này, đã làm chuyện mà hệ thống cho là gây hại đến cô.
Giờ tan học, người xuống lầu ngày càng nhiều.
