Chương 91: Sức mạnh của một ngọn đèn
Lục Linh lái xe đi tìm anh cả và anh hai, trước đây nhờ tiền và mối quan hệ mà chồng cô cho, họ đã thoát khỏi thân phận côn đồ đường phố, làm bảo vệ ở một trường cấp ba nào đó.
Trường sắp xếp ký túc xá cho nhân viên, bây giờ chắc họ đang ở trường, với tính cách của hai người đó, thì trường học bây giờ là thiên hạ của họ.
Cổng sắt lớn đóng kín, xe đỗ ở cổng, tay cô nắm chặt khẩu súng lục.
Trời đã tối đen, trường học rất trống trải, từng tiếng gió nhỏ cũng bị khuếch đại thành tiếng kêu ù ù.
Tim cô đập thình thịch, cứ cảm thấy không biết từ đâu sẽ đột nhiên chui ra một người, mặc dù vừa mới giết một người, nhưng nên sợ thì vẫn sợ, càng nghĩ càng hoảng.
Hồi đi học, các bạn đều bàn tán trường được xây trên nghĩa địa, trường có lệnh giới nghiêm, cũng vì đi lại trong khuôn viên trường vào nửa đêm sẽ gặp chuyện không hay.
Cô không biết phải tìm ở đâu, trước tiên phải băng qua dãy nhà học, nhìn một dãy dài tối đen như mực.
Sao có thể?!
Một ngọn đèn bàn nhỏ cạnh cửa sổ lớp học vẫn sáng, dưới ngọn đèn trên bàn học đặt một cuốn sách, giấy sách bị gió thổi lật xào xạc...
Đèn bàn, ai mà bất cẩn thế?
Không đúng, dù có quên tắt trước đó, thì bây giờ pin cũng phải hết rồi, cô không nhịn được bước lên xem.
Bước vào hành lang, hành lang tối om, trong đầu cô hiện lên những bộ phim kinh dị đã xem, trường học cũng là bối cảnh thường thấy của những câu chuyện.
Ở bên cửa sổ, cô mới phát hiện đó là một cuốn nhật ký cũ nát, nghĩ tới ma nữ trường học đáng sợ, trong lòng hơi rởn da gà, thôi đi thôi.
Đi được nửa đường, cô đột nhiên ngẩng đầu, chợt nhớ ra, cái cửa sổ đó rõ ràng là đang đóng...
Phía sau vang lên tiếng giày cao gót, nỗi sợ hãi trong lòng ập đến như trời giáng, không thể quay đầu lại, bước chân vội vã chạy trốn, nhưng hành lang ngắn ngủi này dường như bị kéo dài vô tận, cô không chạy kịp, suy nghĩ cuối cùng của Lục Linh lại là học sinh cấp ba có thể đi giày cao gót sao?
Trời đất trở lại im lặng, gió biến mất, cửa sổ có ngọn đèn sáng bị gió thổi tung ra, cuốn sổ trở lại yên tĩnh, trong lớp học trống rỗng, tối om, rồi như có âm thanh rất nhẹ, vẳng lên từ nơi u ám, vọng khắp khuôn viên trường tối đen không thấy ngón tay.
“Đại ca, nói Lục Linh có nhớ tụi mình không?”
Hai gã đàn ông vạm vỡ đội đèn pin lên đầu leo lên lầu, đại ca đi vệ sinh buổi đêm nghe thấy tiếng động lạ, lo có người xâm nhập lãnh địa của họ, cố tình đến xem.
“Cô ta là người biết ơn, lúc này chắc đang tìm chúng ta đấy.”
“Em còn không mong cô ta đến, tài nguyên của trường này đối với hai anh em mình là đủ xài rồi, người đông thêm thì phần hai ta chia sẽ ít đi.”
Nói xong hắn cười hề hề, “Đại ca, em biết anh có chút tâm tư với cái đứa đàn bà tự tay anh cải tạo đó, nhưng dù cô ta có bảo dưỡng thế nào thì cũng không bằng mấy cô nữ sinh trẻ trung trong trường này đâu.”
Người đàn ông được gọi là đại ca đập vào đầu hắn một cái, bực mình nói: “Mày cứ yên phận đi, quên con nhỏ nữ sinh lẻ loi đó đi, sau này ra ngoài làm người tử tế. Thằng nhóc mày còn hơn tao, đợi đến ngày xảy ra chuyện, mày có phản tao hai nhát không hả? Chà chà.”
“Bị em nói trúng nên giận quá hóa thẹn phải không? Lục Linh vẫn là đứa bỏ học cấp ba theo hai ta, anh đã có ý thì em động một ngón tay vào cô ta cũng không dám, em còn không phải vì đại ca sao...”
“Sao đèn sáng thế?”
“Lúc đó không phải hai ta đều kiểm tra rồi sao? Có người thực sự lẻn vào à?”
Hai người hơi ngạc nhiên, bước nhanh lại gần, nhìn vào trong, đứng sững lại đó.
Dưới ngọn đèn bàn, hai cái xác, nằm ngửa trên bàn học, đầu thẳng đơ hướng về phía họ, một xác lại là Lục Linh, hoàn toàn phơi ra trong không khí, trên cổ có một vết.
Xác kia thì họ quen hơn, trên đầu dính mái tóc đen ẩm ướt, họ biết, đó là máu làm ướt tóc, lúc đó cô ta chống cự quyết liệt, dù sao cũng là anh em, đại ca liền cầm chậu hoa ném qua.
Nữ, học sinh, mặc bộ đồng phục rộng thùng thình rất bình thường, ngoại trừ đôi giày da màu đỏ bằng phẳng trên chân đặc biệt kinh hồn.
Đôi giày đỏ rất cũ kỹ, màu đỏ sậm trên đó có vết lốm đốm và những mảng da mòn lộ trần.
Lúc đó họ còn bình phẩm về đôi giày này, giờ thì hai người không dám động, miệng “a” ra, nhưng cổ họng không phát ra tiếng.
Đại ca nhíu mày, phản ứng trước, nhìn sang người bên cạnh.
“Này, cứ thế mà sợ không nhúc nhích được à?”
Hắn không nghe thấy gì, chỉ nghe thấy động mạch của mình đập như hai cái búa trong hai bên thái dương, hơi thở từ ngực ra cũng như tiếng gió từ hang động.
“Có... có...”
Đại ca nắm vai hắn lắc, “Này, mày nói rõ coi...”
Hai người đổ chồng lên nhau, có gì thì xuống dưới kia nói tiếp.
Một con quạ đậu trên xác nữ, mổ một con mắt chưa kịp thưởng thức, bị tiếng “choang” làm giật mình, vỗ cánh biến mất dưới ánh trăng.
Bốn người bước tới chỗ ngọn đèn, một bàn tay trắng muốt thon thả nhấc ngọn đèn lên.
“Sức mạnh của một ngọn đèn lớn đến vậy, tôi cũng không ngờ.”
“Không chỉ là sức mạnh của một ngọn đèn, mà là lòng có quỷ.”
“Cũng phải, đi lục soát đồ của chồng cô ta đi.”
Bốn người mặc đồ đen, trong đêm tối gió lạnh, một mình bước trên con đường u ám...
